Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 110

❊ ❊ ❊

Ngày hai mươi tháng Chạp, tiểu học đường ba người của Đồ gia nghỉ lễ, giữa trưa ba tổ tôn của Hàng gia ở lại ăn món cá chuối hầm đậu phụ dưa chua, Hứa Nghiên còn nghĩ đến sang năm ra Giêng mới gặp lại, vậy mà ngày hôm sau, Hàng Thành Văn đã kéo nửa xe quà Tết cùng hai nha đầu tới.

Người lớn nói chuyện, ba đứa trẻ lớn bé không đồng đều chui vào hậu viện sưởi ấm, trong căn nhà chứa cỏ khô ở hậu viện có một cái hố lửa, ngày thường nghỉ ngơi thì tụ lại sởi ấm, Đồ lão hán và Hàng lão đầu lại đi nướng đậu phộng, khoai lang, và vùi trứng cho lũ trẻ, Hứa Nghiên định đi xem chừng, kẻo lũ trẻ chơi quá đà lại đốt cháy cỏ khô.

“Tân Cừ, con trông hai muội muội, đừng gây họa đấy.” Lại gọi Hứa Nghiên lại: “Đệ muội, muội cũng đừng đi, có việc cần nói với muội, liên quan đến muội, muội cũng nghe nào.”

Thấy mọi người đã ngồi xuống, Hàng Thành Văn không quanh co, mở lời nói: “Là chuyện của Trần bà tử, Cố Thanh bận không dứt ra được, nên nhờ ta nói với các ngươi, bà ta đã chết rồi.”

“Trần bà tử chết rồi?” Đồ Đại Ngưu lặp lại. Hắn đã chạy đi chạy lại mấy lần, vì Trần lão đầu cãi cọ, sợ tiếng xấu ăn trộm đứa trẻ, ậm ừ không chịu thừa nhận Trần bà tử trộm con người khác, nhưng lại không muốn đắc tội với Phương gia, mặc dù ngoại sanh của Trần bà tử đã bàn bạc với ông ta là Phương gia sẽ bỏ tiền chuộc Trần bà tử ra, ông ta vẫn không chịu đón người về nhà, thời gian kéo dài quá lâu, ngoại sanh của Trần bà tử tức giận quay về trở về huyện, hắn ta cũng không muốn đưa người lão cô nửa điên nửa khờ về Phương gia, lại còn vì trộm con mà vào đại lao. Hai bên đều không vui, sự việc bị đình trệ, Trần bà tử đành phải ở trong đại lao mấy tháng.

Với kết quả này, Đồ Đại Ngưu và Hứa Nghiên đều rất hài lòng, vẫn mong đại ca của Trần bà tử cũng giống như nhi tử của ông ta, coi trọng thể diện và lợi ích, để Trần bà tử cứ mãi ở trong đại lao, bây giờ sao lại đột ngột chết rồi?

“Đúng vậy, đã chết, chết trong đại lao, còn là tự mình đâm đầu vào cửa lao mà chết.” Thấy hai phu thê đều ngạc nhiên, Hàng Thành Văn cười một tiếng rồi nói tiếp: “Ta nghe Cố Thanh nói, hôm tuyết rơi, Trần lão đầu mang áo bông vào trong nhà lao, thấy bộ dạng bẩn thỉu của bà tử liền mắng vài câu, đại khái là ngay cả mẫu gia của bà ta cũng ghét bỏ bộ dạng quỷ quái này, đừng hòng quay về Trần gia nữa, một con nửa cái cũng chẳng có, ở trong lao dù sao cũng có người đưa cơm ba bữa mỗi ngày, sau đó bà tử kia gào lên hai tiếng, rồi ngay trước mặt ông ta đâm đầu vào cửa lao mà chết, làm cho lão tiểu tử đó sợ đến mức tè ra quần.”

Nói đến câu cuối, hắn ta vừa quạt tay vừa mím môi cười.

“Không phải điên rồi sao? Vẫn còn nghe hiểu được lời Trần lão đầu nói gì ư?” Hứa Nghiên hỏi.

Đồ lão hán gật đầu: “Bà ta điên chứ có phải ngốc đâu, đương nhiên nghe hiểu được lời nói, hơn nữa bà ta không từ nhỏ đã điên, lúc tỉnh ngủ có lẽ vẫn còn khá tỉnh táo.”

Trong nhà chính trở nên yên tĩnh, ba người Đồ gia đang tiêu hóa tin tức này, một kết quả ngoài dự đoán, điều họ nghĩ nghiêm trọng nhất ban đầu cũng chỉ là Trần bà tử quay về Trần gia tiếp tục bị giam cầm.

Đồ lão hán hô to một tiếng: “Việc tốt! Bà ta chết rồi, lão tử cũng không lo bà ta lại ra ngoài giở trò xấu nữa, đại chất tử, ở lại ăn cơm trưa đi, lão đầu ta sẽ vào bếp.”

“Được, hôm qua phụ thân ta về cứ nói cá của lão thúc làm ngon lắm, hôm nay ta liền mặt dày đến đây.” Hắn ta chuyển chủ đề sang mục đích chính của mình, chỉ vào đồ vật trên xe nói: “Lão thúc, ta cũng mang đến hai con cá chuối lớn, cùng những thứ khác, ta đây là nhờ phúc của Hứa phu tử, mặt dày mang lễ vật ta tặng đến để ăn chực.”

“Ối chà, tặng cho nhà ta sao? Vậy còn không mau mang xuống, đừng để tên tinh ranh này kéo về nữa.” Đồ Đại Ngưu kẹp cổ Hàng Thành Văn, tay kia nhẹ nhàng xoa hai má của hắn ta, “Tiểu tử tốt, cuối cùng ngươi cũng hiểu chuyện rồi, biết tặng quà Tết chúc Tết rồi.”

“Cút!” Hàng Thành Văn bị hắn làm cho ghê tởm không thôi, đánh rơi tay hắn, gỡ tay đang ôm cổ mình ra rồi nhảy lên, đá hắn hai cái, xoa xoa vai, rùng mình vì kinh tởm.

Quay đầu nói với nữ nhân đang cười xem kịch vui: “Hứa phu tử công lực thâm hậu, đã biến gã nam nhân thô lỗ thành nữ nhân rồi.”

Hứa Nghiên kinh ngạc nhìn hắn ta: “Ta cứ tưởng là học theo mấy huynh ấy chứ, ta gả vào thì chàng ấy đã có cái giọng điệu này rồi, hỏi phụ thân, phụ thân nói khi chàng ấy chưa giao du với mấy huynh còn dám giết lợn, chơi cùng mấy huynh rồi thì chỉ dám giúp kéo chân sau con lợn thôi.”

Hàng Thành Văn: “…”

Hàng Thành Văn thua, phu thê người ta cùng ra trận lại còn thêm một lão phụ thân, lại còn đang ở nhà người ta, hắn ta thức thời chuyển đề tài, bước ra ngoài mang đồ vật trên xe vào nhà, “Hứa phu tử, đây là quà Tết nhà ta tặng muội, muội đã vất vả nửa năm dạy dỗ cô nương nhà ta đọc sách học chữ, đại ca của ta không có ở nhà, nên do ta đưa hai tỷ muội đến trước chúc tết với muội.” Hắn ta kéo dài giọng ở chữ “muội”, còn liếc nhìn Đồ Đại Ngưu một cái, có ý cười trên nỗi đau của người khác.

“Nhà mấy huynh khách sáo quá, ta là có thu tiền học phí, cũng là cầm tiền làm việc, đương nhiên phải tận tâm, đâu cần phải tốn kém như vậy.”

“Không tốn kém, là lễ vật tới lui buôn bán,” Nói đùa một câu, hùa theo lời “cầm tiền làm việc” của nàng, “Ba người nhà ta đã ăn không ít bữa cơm ở nhà muội, ta đến đây để đánh tiếng một chút, năm sau ba tổ tôn bọn họ còn có thể mặt dày tiếp tục ăn chực.”

Vừa nói đùa vừa dỡ hết đồ xuống, có cá, có thịt, có kẹo bánh, còn có một bánh trà.

Buổi trưa, mọi người quây quần quanh cái bếp lò đất nhỏ ăn lẩu sườn lợn muối, trên lò còn bắc một nồi canh gà, ném rau xanh vào nhúng một lát rồi gắp ra cho vào miệng, “Ngon quá!”

**

Ngày hai mươi lăm tháng Chạp, lợn trưởng thành trong nhà đã được bán hết, chỉ còn lại lợn nái đang mang thai và ba con lợn đực mua từ những người nuôi lợn khác làm lợn giống, nấu xong thức ăn cho lợn, khóa chó trong nhà, Đồ Đại Ngưu đánh xe đưa cả nhà già trẻ lớn bé lên trấn mua đồ Tết, quần áo cho năm mới Hứa Nghiên đã làm xong, lần này chủ yếu là đi dạo, xem có thứ gì mới lạ khác không, vào dịp cuối năm thỉnh thoảng có thương nhân từ nơi khác đi qua.

Chỉ nhìn những chiếc xe bò, xe lừa trên đường cũng đủ thấy không khí náo nhiệt của ngày Tết, một chiếc xe bò chất đầy người, chen chúc vào nhau để sưởi ấm, gió lạnh thổi tới khiến mọi người rụt cổ lại, nhưng vẫn vui vẻ cười nói, gặp người quen trên đường cũng lớn tiếng gọi: “Đi chợ à? Đồ Tết mua sắm thế nào rồi? Đủ cả chưa?”

So với những chiếc xe bò trên đường, xe bò của Đồ gia có vẻ trống trải hơn nhiều, Đồ lão hán ban đầu định buộc thỏ lại cho vào giỏ mang lên trấn bán, nhưng không thắng được tôn nữ của mình, con bé bám vào chuồng lợn không cho bán thỏ, bé đã cho thỏ ăn vài nắm cỏ liền coi thỏ là của mình, lời mẫu thân nói cũng không có tác dụng, nói gấp thì liền khóc, Đồ lão hán thấy vậy vội vàng nói không bán nữa, cứ nuôi trong nhà cái đã.

Hứa Nghiên chỉ chỉ đầu ngón tay vào trán con bé, vặn nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé nói: “Năm sau thỏ sẽ sinh rất nhiều thỏ con, nhà không nuôi nổi đâu, con phải đi cắt cỏ cho chúng ăn, đến lúc đó con đừng có khóc lóc đòi a gia bán thỏ đi đấy.”

Con bé mím môi không nói gì, Đồ Đại Ngưu ở phía trước nghe thấy cười vui vẻ, haizz, cô nương của ta cũng không ngốc mà, biết chút cỏ cắt về đó không đủ nuôi mấy con thỏ, không bị kích thích.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »