Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 120

❊ ❊ ❊

Tối hôm đó, người dân thôn Hậu Sơn đi vào giấc ngủ với mùi thịt nướng thơm lừng, khi tỉnh dậy với cái bụng réo ầm ĩ, họ ăn bữa sáng nhạt nhẽo cùng với mùi thơm cháy khét của thịt, mà lúc này Hứa Nghiên đã kéo Tiểu Quỳ đi xua chim chóc ở dưới chân núi hoang, Tiểu Quỳ tuy nghịch ngợm, nhưng con bé cũng biết nhìn sắc mặt, hai ngày nay trong nhà rõ ràng có chuyện, con bé cũng không dám cười đùa nhõng nhẽo gây chuyện, ngoan ngoãn đi theo mẫu thân, bảo làm gì thì làm nấy.

Khi Trương Mạn một mình đi tới, Tiểu Quỳ đang cầm một khúc gỗ ngắn, vung vẩy xua ruồi, nàng ta nhận lấy cây sào tre từ tay Hứa Nghiên, đi một vòng quanh bãi phân lợn đổ trên đất, xua đuổi những con chim sẻ đang đậu trên cành cây, hỏi Tiểu Quỳ: “Phụ thân với a gia ngươi đều bận rộn sao? Phái ngươi đến giúp à?”

“Vâng, ta giúp.” Nàng gật đầu nhận lấy cái danh giúp đỡ.

“Sao ngươi lại đến đây? Hôm nay không có việc làm sao?” Hứa Nghiên vừa đỡ thắt lưng vừa đi qua nói.

Khi Tiểu Quỳ bị Trần bà tử trộm đi, Trương Mạn đã đứng ra nói giúp rất nhiều, sau đó Hứa Nghiên và Đồ Đại Ngưu bế Tiểu Quỳ mang thịt và lương thực đến nhà cảm ơn, âm thầm miễn tiền thuê nhà cho nàng ta hai năm, nhưng nàng ta cũng không dựa vào ân tình để đòi hỏi lợi lộc, rất chăm chỉ cắt cỏ ở ruộng nhà mình, hai năm này quan hệ hai nhà rất tốt, khi Hứa Nghiên may quần áo cho Tiểu Quỳ, cũng sẽ may một bộ gửi cho Tôn Hạc.

Trương Mạn lo lắng nói: “Ta nghe người ta nói ngươi lên núi, nên qua xem sao, bụng của ngươi đã bảy tháng rồi, về nhà nghỉ đi, ta giúp ngươi trông chừng, dù sao ta cũng không nuôi lợn.”

“Ta không sao, vốn dĩ mỗi ngày cũng cần đi lại nhiều, đi trong thôn hay đi ở đây cũng như nhau, ngươi về làm việc của mình đi, trở về tắm rửa thay quần áo rồi hẵng ra ngoài.”

“Nghiêm trọng đến vậy sao?” Trương Mạn đầy kinh ngạc hỏi, trong lòng có chút hoảng sợ.

“Cẩn thận một chút vẫn hơn, lợn là nguồn thu nhập quan trọng của gia đình, có qua được một cái Tết sung túc hay không đều trông cậy vào nó, nhà bọn ta cẩn thận một chút, tránh làm hại đến người khác, ngươi mau về đi.” Hứa Nghiên lại giục nàng ta, nhà mình có hung danh của Đồ Đại Ngưu ở bên ngoài thì còn đỡ, lỡ như trong thôn có lợn bị nhiễm dịch bệnh, không dám gây chuyện với nhà mình, Trương Mạn người quả phụ đã hòa ly này trở về nhà lại còn dẫn theo đứa con, sẽ trở thành quả hồng mềm mặc người ta nặn bóp.

Nữ nhân mặt vàng sẫm siết chặt tay, trấn tĩnh lại, vung cây sào tre trong tay xua đi những con ruồi đang vo ve, nói: “Thôi được rồi, dù sao ta cũng đã lên đến đây rồi, không vội lúc này, lúc ta về sẽ tránh mọi người đi, cũng không đến nhà ai trò chuyện, chắc không xảy ra chuyện gì đâu, ta giúp ngươi xua ruồi một lát, để tiểu nhân tinh nhà ngươi cũng nghỉ ngơi một chút.”

Nàng ta đã nói như vậy, Hứa Nghiên cũng không nói gì thêm, bảo Tiểu Quỳ chạy ra xa một chút mà chơi, bãi phân lợn và nước tiểu lớn thế này, mùi không dễ chịu chút nào, ngay cả nàng cũng bị hun đến muốn nôn ọe.

Có người bầu bạn, thời gian trôi qua khá nhanh, thấy Tiểu Quỳ đang ngồi xổm trên bãi cỏ hái hoa dại, không nghe thấy tiếng nói chuyện bên này, nàng nhìn vóc dáng gầy gò và khuôn mặt rám nắng nổi tàn nhang của Trương Mạn, hỏi: “Ngươi định tính toán thế nào? Thật sự muốn giữ Tiểu Hạc, thuê nhà thuê đất mà sống qua ngày sao? Không gả nữa à?”

Trương Mạn không lên tiếng, ngay khi Hứa Nghiên nghi ngờ nàng ta thất thần không nghe thấy, nàng ta mới nói với giọng khàn khàn: “Cứ như vậy đi, ta đã ba mươi rồi, tái giá với một nam nhân thì lại phải sống nhìn sắc mặt hắn, may mắn thì sinh thêm một đứa con nữa, nhưng Tiểu Hạc phải làm sao? Nam nhân nào có con ruột sẽ thật lòng đối xử tốt với con ghẻ đâu? Nếu không sinh được con, lại phải chăm sóc thêm một nam nhân và con cái của hắn, cẳng thà ta dẫn theo Tiểu Hạc sống qua ngày, để thằng bé học chữ với ngươi, trưởng thành rồi thì lên trấn tìm việc, mẫu tử bọn ta cố gắng tiết kiệm tiền, xây hai căn nhà trong thôn, thằng bé cưới vợ sinh con, ta có thể giúp thằng bé làm ruộng kiếm tiền rồi giúp đỡ trông nom tôn tử, như vậy là tốt rồi.”

Thật khổ cực, theo lời nàng ta nói, e rằng những năm tháng chồng chưa chết là những ngày dễ sống nhất, cùng là quả phụ, Thái Nhị Nương ở lại nhà chồng, thủ tiết nuôi con, nhưng lại tiếp quản cửa hàng của nhà chồng, làm ăn buôn bán ở trấn ; còn bản thân nàng tái giá, được người ta nâng niu, đã có hai đứa con; nhưng Trương Mạn lại rơi vào vũng bùn, không thể bò lên được, muốn tái giá thì lo cho nhi tử, không tái giá thì chỉ có thể một mình gánh vác gánh nặng gia đình nuôi con, chỉ mong nhi tử trưởng thành có thể gánh vác gánh nặng cuộc sống, để mình được hưởng niềm vui bên cháu chắt.

“Ngươi có về thăm nhà chồng cũ không? A gia a nãi của Tiểu Hạc thế nào rồi?” Hứa Nghiên hỏi nàng.

“Không có, ta đã là quả phụ rồi còn về làm gì? Con cũng là của một mình ta, ta còn phải dựa vào mẫu gia thỉnh thoảng nhận giúp đỡ, hai ông bà lão đó sống chết thế nào ta cũng không quản được.”

Nhắc đến chương phụ bà mẫu cũ, vẻ mặt Trương Mạn có chút căng thẳng, lời nói cũng luống cuống lắp bắp, Hứa Nghiên nghi ngờ liệu hai ông bà lão đó có đến tìm nàng ta để thăm tôn tử hay không, hoặc có người bên mẫu gia muốn đuổi nàng ta mang theo đứa con trở về, đừng gây thêm rắc rối cho bên mẫu gia.

Nhưng nàng không hỏi, mà tiếp tục nói: “A gia a nãi của Tiểu Hạc tuổi tác chắc cũng bằng phụ thân ta, vẫn còn có thể giúp đỡ làm việc, hơn nữa Tôn gia vẫn còn ruộng đất đúng không? Nhà bị phá, không thể nào ruộng đất cũng bị cưỡng ép cướp đi bán mất, phụ thân của Tiểu Hạc lỡ tay đánh chết người cũng đã bị chém đầu đền mạng rồi, còn bồi thường không ít tiền, nhà đó hẳn cũng đã yên tĩnh, có thể lén lút đưa Tiểu Hạc về thăm. Không có người già nào không yêu quý tôn tử đâu, trở về làm ruộng nhà mình vẫn hơn là thuê đất phải nộp một nửa tiền thuê, chương phụ của ngươi vẫn còn có thể ra đồng làm việc, dù sao cũng tốt hơn việc một mình ngươi mệt sống mệt chết.”

“Vậy ta lại phải lo phụng dưỡng a gia a nãi của Tiểu Hạc lúc cuối đời, ta lại có thêm hai tổ tông để hầu hạ.” Nàng ta nói ra nỗi lo lắng của mình, hơn nữa nàng ta đã quen với việc Tiểu Hạc chỉ dựa vào một mình nàng ta, chuyện tốt hay xấu gì thằng bé cũng nói với mình, thằng bé không hề giấu giếm mình, thậm chí còn biết đêm trước thằng bé mơ thấy gì, thằng bé hoàn toàn thuộc về bản thân mình, một chút nàng ta không muốn chia sẻ Tiểu Hạc cho bất kỳ ai khác.

“Điểm ngươi nói nhưng thật ra đúng, ngươi quay về là phải gánh vác trách nhiệm, nhưng ngươi nghĩ xem, dù ngươi luôn đưa Tiểu Hạc sống ở thôn Hậu Sơn, không cho thằng bé gặp a gia a nãi, đến khi a gia a nãi của thằng bé ốm đau hay qua đời, ngươi có thể ngăn cản thằng bé không đến gặp mặt báo hiếu không? Tiểu Hạc còn có tộc nhân, đường bá, đường gia của thằng bé lên tiếng, lúc đó nước bọt của người ngoài cũng có thể dìm chết người, người chết chôn xuống đất rồi, người sống vẫn cần danh tiếng, thay vì bị ép quay về mà không đạt được gì, chi bằng chủ động quay về danh chính ngôn thuận kế thừa gia sản Tôn gia.”

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »