Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3921 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 111

❊ ❊ ❊

Khi ra cửa xe bò còn trống, đến trấn đã chật ních người, bọn họ đều là những người không đón được xe đi vào trấn, giữa đường gặp nhau thì vui vẻ hỏi han vài câu, rồi đi chung một đoạn đường.

Thời điểm người ta trò chuyện, Đồ Tiểu Quỳ cũng duỗi cổ ra hóng chuyện, cùng với những lời người khác nói, đầu của bé lắc lư qua lại, vẻ mặt đầy tò mò.

“Lão ca, đứa tôn nữ này của ngươi chắc đã hơn ba tuổi rồi nhỉ? Trông lanh lợi quá.”

Đồ lão đầu vui vẻ: “Chưa qua hai tuổi đâu.”

“Chưa qua hai tuổi ư?” Một bà tử đứng gần véo nhẹ vào chân bé, “Cái vóc người này không nhỏ đâu, trông ngang tầm với tôn tử ba tuổi hơn của ta rồi.”

“Người trong nhà đều không thấp, con bé lại ăn uống tốt, thịt thà trứng sữa đều ăn được, nên lớn nhanh.” Đồ lão hán khoe với bọn họ.

Trong số đó, có hai bà tử nghe xong bĩu môi, thịt thà trứng sữa ai mà chẳng ăn được? Đã là con gái con đứa còn được ăn tốt như vậy, thật là phí phạm, treo đôi mắt tam giác lên mà hỏi: “Trong nhà chỉ có một mình con bé thôi sao?”

“Chỉ mới có một mình con bé biết đi thôi.” Đồ lão hán nói một cách mơ hồ, vì cái thai trong bụng mẫu thân Tiểu Quỳ tháng còn nhỏ, không tiện nói ra ngoài.

Những người khác nghe vậy cũng không hỏi kỹ, nghĩ rằng trong nhà vẫn còn một đứa sơ sinh đang bú sữa, chẳng trách không thấy lão bà tử trên xe, cứ tưởng lão đầu này tóc chưa bạc đã thành một gã góa vợ. Câu chuyện chuyển sang đề tài khác, vào đến trung tâm trấn thì mọi người đều xuống xe, ai làm việc nấy, lúc đi còn hỏi: “Đại chất tử, khi nào các ngươi trở về?” Ý định là lúc về lại xin đi nhờ xe.

“Không xác định, mua xong đồ đạc là bọn ta sẽ về.” Đồ Đại Ngưu đáp một câu, rồi tiếp tục thúc xe bò đi vào trong.

Cả nhà đi thẳng đến chợ, người chen chúc nhau, xe không thể đi được, mãi nửa buổi trôi qua người vẫn còn nhích tại chỗ, Đồ Đại Ngưu xuống xe nói: “Ta đi đặt xe bò trước cửa nhà Cố Thanh hay Hàng gia, các người xuống đi bộ xem sao?”

“Được”, Hứa Nghiên cũng có ý định này, vịn cánh tay nam nhân xuống đất, nhìn hắn bế Tiểu Quỳ xuống.

Đồ lão hán nhìn nhi tức trẻ tuổi, giật lấy cái roi bò trên tay nhi tử, nói: “Ta sẽ đánh xe bò đi, mấy đứa dạo vòng vòng đi, đỡ tức phụ của con cho vững vào đấy, đừng để bị người ta va phải, Tiểu Quỳ cũng ôm trong lòng, kẻo không chú ý bị người ta bế đi mất.”

“Vâng, vậy lát nữa người đến tìm bọn con.”

“Xin nhường đường cho, ta đang quay đầu xe ra ngoài, đừng va vào thân con bò.” Lão đầu kéo dây cương con bò vừa dặn dò những người xung quanh, vừa phải cẩn thận không để con bò giẫm lên rau củ trên sạp hàng của người ta.

Thấy người đã ra khỏi chợ, cả ba người mới bắt đầu chen chúc đi giữa đám đông, vừa đi vừa nhìn các quầy hàng theo tiếng rao bán. Mùa đông không có rau xanh, thứ bày bán không phải là thịt thì cũng là dưa chua và rau khô, Đồ Đại Ngưu nhón vài cọng đậu đũa khô đã hấp chín đưa lên mũi ngửi, nói với Hứa Nghiên: “Thứ này thơm hơn cái chúng ta phơi ở nhà, hạt đậu cũng lớn, mua một ít về hầm cùng giò lợn đi.”

Người bán hàng không kịp kinh ngạc vì thấy nam nhân ôm con đi mua rau, giũ một nắm đậu đũa, hết lời khen: “Không giấu gì ngươi, đậu đũa nhà ta được hấp và phơi hai lần, vừa thơm vừa dai, không dễ bị nhừ, một nắm mười văn tiền, tiểu tử ngươi mua mấy nắm?”

Đồ Đại Ngưu cắn một đoạn nhai thử, rồi móc tiền ra đưa, “Ba nắm.”

Bỏ vào chiếc giỏ trúc hắn đang xách, vừa ôm con vừa xách giỏ tre có chút bất tiện, hắn cúi đầu hỏi Tiểu Quỳ: “Có muốn cưỡi lên cổ phụ thân không?”

Chưa đợi Tiểu Quỳ trả lời, chiếc giỏ trúc đã bị Hứa Nghiên xách đi, “Ta xách cho, chàng ôm Tiểu Quỳ đi.”

“Không sao đâu, con bé cưỡi lên cổ, ta nắm lấy hai chân con bé.” Đưa tiểu nha đầu lên cổ, thì bị bé vỗ vào mặt, “Phụ thân, có người đang nhìn phụ thân kìa.”

“Ai?” Ngẩng đầu nhìn lên, có một nam nhân đang tựa ở cửa sổ lầu trên của tửu quán đối diện, ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt hai người chạm nhau, hắn ta cười âm hiểm giơ ly rượu lên, rồi trở tay đập mạnh vào cửa sổ, mảnh sứ theo lực lăn xuống, rơi vỡ trên khoảng đất trống trước cửa.

Đồ Đại Ngưu đối với hành động của hắn ta chỉ cười khẩy một tiếng, rồi vòng tay ôm Đồ Tiểu Quỳ xuống, để tránh mình không chú ý để cho con bé nhìn thấy thứ dơ bẩn nào khác, cũng không thèm để ý đến ông chủ Hoàng đang tỏ vẻ âm dương quái khí trên lầu, hai ba năm trôi qua, năm xưa hắn ta đã chán nản rời đi, giờ đây ôm hận trong lòng cũng chỉ dám làm những trò nhỏ nhặt mờ ám, đặc biệt là sau khi hắn đưa Trần bà tử vào đại lao, hắn ta ít nhiều cũng có sự kiêng dè.

Hứa Nghiên cũng nhận ra nam nhân trên lầu là ai, điều kỳ lạ là lần này từ đầu đến cuối hắn ta chỉ nhìn chằm chằm vào Đại Ngưu, ngược lại dường như không thấy mình, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, chỉ hy vọng hắn ta đã lớn tuổi, lực bất tòng tâm.

Cả nhà đi thẳng về phía trước, Đồ Đại Ngưu không quay đầu nhìn, nắm tay Hứa Nghiên hỏi nhỏ: “Thấy hắn có sợ không?”

“Chàng đang nói gì vậy?” Xung quanh quá ồn ào, nàng không nghe rõ.

Đồ Đại Ngưu cười: “Phải rồi, người ngay cả ma đè còn không sợ thì sẽ sợ hắn hay sao?”

Câu này nàng nghiêng tai nghe rõ được, quay đầu lại nhìn thì cửa sổ đã không còn ai, nên nàng cũng không nói gì nữa, sợ hãi chứ, khi cô độc một mình thì cùng lắm là không sống nữa, nhưng giờ trong bụng còn đang mang một đứa, sao có thể không sợ.

Nhìn tiểu nha đầu đang bám trên vai nam nhân nhìn ngó khắp nơi, nàng quyết định sau này sẽ không tự mình đánh xe bò đến trấn.

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »