Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Lượt đọc: 3949 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »
Chương 147

❊ ❊ ❊

Đồ Đại Ngưu từ chợ trên trấn về, nhưng Hứa Hoành Nghĩa vẫn chưa tới, Hứa Nghiên đoán rằng đại ca đại tẩu muốn giữ hắn ta ở lại nhà ăn tết nên bảo Tiểu Quỳ đi truyền lời cho a gia: “Đến thưa với a gia bữa trưa chỉ nấu phần cơm của gia đình ta thôi, đại biểu ca của con hôm nay không đến.”

“Vâng ạ.” Tiểu Quỳ cầm chiếc xẻng nhỏ xúc bùn đất đi về hậu viện, đàn gà đứng bên cạnh thấy đứa trẻ chạy đi, liền vỗ cánh sà xuống chỗ đất bị đào, mổ lấy con giun đất màu đỏ.

Đồ Tiểu Quỳ chạy về tiếp tục đào, miệng lẩm bẩm lũ gà không có quy củ, nhưng những con giun đất hôi thối đào được vẫn chia cho gà ăn, những con gà con có bộ lông đẹp thì được ăn nhiều hơn một cút

Đồ Đại Ngưu từ trên núi xuống, hùng hoàng trong tay đã hết, hắn rửa tay, đón lấy đứa nhi tử mũm mĩm, nói với Hứa Nghiên: “Mới có mấy ngày không lên, chỗ đất trống đã nhổ hết cỏ lại mọc cỏ trở lại rồi.”

“Đợi Xuân Miêu tới, ta sẽ nói với nàng ấy, xung quanh nhà không được để lại cỏ, rắn rất thích chui vào làm tổ, đợi đến mùa xuân sang năm sẽ di dời một khoảnh ngải cứu qua đó, ngải cứu có thể xông đuổi côn trùng và cả rắn nữa.” Hứa Nghiên dựa vào hàng hiên trúc, liếc nhìn nam nhân, nàng cảm thấy rất buồn ngủ, đặc biệt khi bị mặt trời chiếu vào.

“Ừm, không sao đâu, đợi sau Đoan Ngọ bảo hai người họ cắt ngải cứu trên núi, phơi khô trên đất, cách vài ngày lại lấy một nắm đốt lên đi quanh vài vòng, ta đã rắc hùng hoàng rồi, không dễ dàng dụ rắn đâu.” Hắn liếc nhìn hậu viện, nói: “Thuở bé ta còn thấy lợn rừng ăn rắn nữa, nếu thực sự có rắn đến, có lẽ là đưa thức ăn cho lợn nuôi thì sao.”

Ngoại trừ tiểu tử mũm mĩm trong lòng hắn đang vung tay góp vui, hai mẫu nữ bọn họ trong sân ai làm việc nấy, dường như không nghe thấy lời hắn nói.

Đồ Tiểu Ngư trông giống mẫu thân, da dẻ trắng trẻo mềm mại, khi tỉnh dậy thường thích cười, lúc hé miệng nhỏ mới mọc răng nanh ra cười ngây ngô trông đặc biệt ngọt ngào, khiến người ta vui vẻ, Tiểu Ngư mặc yếm đỏ và quần sợi gai thô mà tỷ tỷ mặc hồi nhỏ, ai nhìn cũng phải nói đó là một tiểu cô nương.

Tháo tã lót, Đồ Đại Ngưu bế nhi tử ngồi xổm bên rãnh nước chảy, miệng thổi huýt sáo xi nhi tử tiểu tiện, một con gà trống nhỏ đang chờ ăn giun đất đi đến ngơ ngác, hai mắt nhìn chằm chằm vào khoảng giữa hai chân nhỏ đang dang ra của Tiểu Ngư, nam nhân bế đứa trẻ thấy vậy liền duỗi chân đá con gà đi, tiểu tử thối vừa chuẩn bị tiểu tiện liền cười khúc khích, cũng không chịu tiểu nữa.

Đồ Đại Ngưu ngứa tay chọc vào tiểu trùng của cậu nhóc, vuốt nhẹ lọn tóc mềm mại, lẩm bẩm trách: “Còn cười nữa, gà con ăn mất tiểu trùng của con thì vui lắm sao, tiểu tiện cũng không cần đứng nữa.”

“Vui sao? Vậy chàng chắc sẽ khóc ngất đi mất, đứa nhi tử trông mong khó khăn lắm mới có được lại mất đi thứ quan trọng nhất.” Hứa Nghiên cười nhạo hắn.

“Nói bậy, Tiểu Quỳ nhà ta mới là người ta trông mong khó khăn lắm mới có được.” Hắn kẹp lại tã lót cho tiểu tử béo, bế nhi tử đi về phía hiên nhà, dựa vào thê tử mà trêu chọc: “Nàng xem miệng tiểu tử này thật nhỏ, há miệng cười giống như một tiểu cô nương ấy, tính tình cũng nhã nhặn, ta có một khuê nữ nhưng lại nhét hồn của một tiểu tử, có một nhi tử nhưng kiếp trước lại là một nha đầu sao? Tã lót bao lấy đ*ng q**n, nhìn thế nào cũng là một tiểu muội ngọt ngào.”

Hứa Nghiên dùng khuỷu tay đẩy hắn, mắng hắn nói lung tung, rồi búng lưỡi với tiểu tử béo, thấy nhóc che mắt cười khúc khích, nàng cũng không khỏi cảm thán đại nữ nhi cười là “ha ha ha”, tiểu nhi tử từ nhỏ đã “hì hì”, thật là thú vị, nhưng nàng vẫn đính chính cho tiểu nhi tử chưa biết nói: “Tiểu Ngư lớn lên giống người Hứa gia bọn ta, chưa lớn nảy nở, có phụ thân to lớn thô kệch như chàng, sao thằng bé có thể giống tiểu cô nương được chứ.”

Nàng móc ống tay áo hắn, nói đùa: “Nhi tử của ta dáng vẻ thanh tú, con cháu Đồ gia các người cuối cùng cũng có thể đổi mặt rồi, không cần lo lắng tôn tử và a gia dùng chung một khuôn mặt nữa.”

Đồ Đại Ngưu liếc nàng: “Ha, lại chê mặt ta dài sao? Nhưng khuôn mặt này của ta cũng cưới được một tức phụ xinh đẹp, tiểu tử nhà nàng trắng trẻo như vậy, cưới được thê tử chắc chắn không đẹp bằng thằng bé.”

“Há miệng là nói bậy bạ, Tiểu Ngư là nhi tử của ta không phải nhi tử của chàng ư? Tiểu Ngư sao lại có một phụ thân miệng lưỡi hỏng hóc như chàng chứ?” Hứa Nghiên đuổi theo đánh hắn, Đồ Tiểu Ngư nằm trên vai phụ thân vì bị xóc cười khúc khích, khi mẫu thân giang tay muốn bế thì lại rúc vào cổ phụ thân, ra vẻ trêu đùa người khác.

Hứa Nghiên tức giận mắng nhi tử là một tiểu tử ngốc không có lòng dạ.

Hứa Nghiên không biết nấu cơm nhưng biết gói bánh ú, nàng khéo tay và giỏi việc kim chỉ, lá tre rửa sạch cuộn thành hình phễu, đổ gạo nếp đã ngâm nở vào, ba lần xếp, hai lần cuộn, một chiếc bánh ú căng tròn đã thành hình. Tiểu Quỳ cũng xắn tay áo lấy lá tre đổ gạo vào, làm một lúc lâu vì tay nhỏ không nắm chặt được, không những không cái nào thành hình mà còn làm rách bốn chiếc lá tre.

Hứa Nghiên cũng không ngăn cản không cho con bé chơi, thích động tay là tốt, con bé thích giúp phụ thân và a gia nhóm lửa rửa rau, xem ra việc nấu nướng có lẽ không theo mình, đó là một điều tốt.

Bánh ú cho vào nồi, Hứa Nghiên nhóm lửa bảo Tiểu Quỳ ngồi trong bếp đừng đi, đợi nước sôi thì chuyển sang lửa nhỏ, thỉnh thoảng nàng lại bế tiểu nha đầu lên mở vung nồi hỏi: “Đã chín chưa?”

“Chưa đâu.” Con bé lắc đầu.

Hứa Nghiên tiếp tục đun lửa, vén những sợi tóc xõa xuống, khẽ hỏi: “Làm sao con biết đã chín hay chưa vậy?”

Bé chỉ vào mũi, nghi ngờ hỏi: “Mùi thơm chưa đủ, còn chưa chín, mẫu thân, người không ngửi thấy sao?”

Hứa Nghiên hít hít mũi, trong lòng lẩm bẩm chẳng phải có mùi thơm rồi sao, nhưng không dám nói ra, ngượng nghịu đáp: “Tối qua ngủ bị lạnh, mũi bị nghẹt rồi.”

“Ồ, vậy người phải đắp chăn cẩn thận, nóng cũng đừng đạp chăn ra, phải dùng chăn đơn đắp lên bụng.” Đồ Tiểu Quỳ bẻ ngón tay lặp lại tất cả những gì phụ mẫu thường nói với mình, cuối cùng còn nói: “Mẫu thân, hay là nhét thêm bông vào cái yếm người đang mặc nhé?”

Bị nhìn chằm chằm, Hứa Nghiên ậm ừ gật đầu, mở vung nồi nhìn chiếc nồi sắt đang sủi bọt trắng, bánh ú đã nổi lên mặt nước, nước cạn đi rất nhiều, nàng lại hỏi: “Mùi bánh ú đã bay ra chưa?”

“Vâng, bay ra rồi, chín rồi ạ.”

Ngôn Tình, Nữ Cường, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273
Tiến »