Trần Hi chọn tiến vào một cánh cổng, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, cơ thể cậu được tái tạo lại bên trong đó. Trần Hi cảm nhận rất rõ ràng, nhục thân của mình đã trở nên mạnh mẽ hơn trước. Hóa ra cái gọi là tôi luyện ở Tháp Cải Vận, nơi thực sự tôi luyện con người căn bản không phải là những cánh cổng kia, mà chính là những bậc thang đá này.
Khi cậu bước ra khỏi cổng, bầu trời đã hơi hửng sáng.
Lần này, Trần Hi không lập tức bước về phía bậc thang.
Cậu nhìn về phía cầu thang dẫn từ tầng hai xuống tầng một, ánh mắt bỗng chốc sáng lên. Sau đó, cậu lại đi về phía cầu thang, không phải để leo lên tầng ba, mà là muốn đi xuống!
"Nó muốn làm gì vậy?!"
Đinh Mi, người đã không rời đi suốt cả đêm, sắc mặt lập tức thay đổi, không nhịn được khẽ thốt lên.
"Có lẽ là không kiên trì nổi nữa, định rời tháp chăng?"
Triển Thanh vừa đến vào buổi sáng thử trả lời, nhưng chính hắn cũng biết câu trả lời của mình chẳng có ý nghĩa gì. Nếu Trần Hi cảm thấy bản thân không đủ khả năng thách thức tầng ba, cậu hoàn toàn không cần phải ra ngoài, mà có thể an phận tu luyện ở tầng hai trong hai tháng.
Tin rằng sau hai tháng, khi bước ra, cậu đã có thể đạt tới một cảnh giới mới.
Dẫu sao, tu luyện hai tháng ở tầng hai cũng tương đương với vài năm tu luyện bên ngoài.
"Tôi lại thấy, nó chỉ muốn gây sự chú ý mà thôi."
Thạch Tuyết Lăng, người gần như không rời nửa bước khỏi Triển Thanh, nói với giọng hơi chua chát: "Trần Hi chẳng qua chỉ là một tên tạp dịch thân phận thấp kém, giờ nó đã gây đủ sự chú ý rồi. Chỉ cần ra ngoài, nó lập tức có thể trở thành đệ tử nội tông, cớ sao không làm? Đã chịu nhục bấy lâu nay, đổi lại là bất cứ ai cũng đều muốn sớm ngày đổi đời thôi."
"Hừ!"
Nghe Thạch Tuyết Lăng nói xong, Triển Thanh hừ lạnh một tiếng, dứt khoát không thèm để ý đến nàng.
Thạch Tuyết Lăng đã quen với sự lạnh nhạt của Triển Thanh, dường như nàng không bao giờ có thể tức giận với người đàn ông này.
"Nó thực sự đã xuống tới tầng một rồi!"
Trong lòng Đinh Mi, sóng gió cuộn trào!
Tại Tử Khí Đông Lai Các.
Tông chủ với mái tóc và chòm râu trắng muốt đang rất nghiêm túc thưởng thức bữa sáng của mình. Chiếc thìa chậm rãi múc lên rồi đưa vào miệng, bát cháo gạo tẻ đặc sánh nhưng từng hạt đều tăm tắp kia còn chưa chạm tới môi, bàn tay cầm thìa đã khựng lại một chút. Ông ngẩng đầu nhìn về phía trước, không khỏi hơi nhíu mày.
"Từ bỏ rồi sao?"
Ông tự nhủ: "Nếu vậy thì tâm tính đứa trẻ này quá nông nổi, không đáng để trọng dụng."
Lời ông vừa dứt, bỗng không nhịn được mà khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc: "Đây là muốn làm gì? Chẳng lẽ xuống từ tầng hai chỉ để lấy lại cái đòn gánh rách nát của nó thôi sao?"
Trần Hi bất chấp hiểm nguy phải chịu đựng sự thiêu đốt của lửa nóng một lần nữa để xuống từ tầng hai, chính là để nhặt lại cái đòn gánh của mình. Và vào khoảnh khắc này, chỉ có vị lão giả áo trắng ở Tử Khí Đông Lai Các mới nhìn ra manh mối.
"Hóa ra là thế!"
Tông chủ không nhịn được đặt bát thìa xuống, thân hình lóe lên rồi biến mất.
Trần Hi từ tầng hai đi xuống, nhặt cái đòn gánh rách nát dùng để gánh nước của mình lên, cầm trong tay như thể nhìn thấy một báu vật hiếm có. Cậu đã dùng cái đòn gánh này hơn ba trăm ngày, vô cùng quen thuộc. Thế nhưng lúc này, cậu lại như thể lần đầu tiên biết đến nó vậy.
Nhìn một cách chăm chú, trong ánh mắt tràn đầy sự yêu thích.
Đòn gánh vẫn là đòn gánh.
Không có bất kỳ thay đổi nào.
Nhưng đây chính là lý do Trần Hi bất chấp hiểm nguy để xuống. Tu vi của cậu đã đạt tới Khai Cơ cửu phẩm, vậy mà vẫn không chống đỡ nổi ngọn lửa trên bậc thang thử thể. Đến khi lên tầng hai, cậu thậm chí chỉ còn lại nửa cái hộp sọ. Thế nhưng cái đòn gánh rơi trên bậc thang này lại không hề hư hại chút nào, vẫn cũ kỹ như thế.
Cái đòn gánh này, dù có ném ngoài đường cũng chẳng ai thèm để ý. Nhiều nhất là bị người ta nhặt về, định bẻ ra làm củi đốt.
Trần Hi cúi đầu quan sát cái đòn gánh rất nghiêm túc, cố gắng nhìn ra điểm phi phàm của nó.
Không có, trên đòn gánh chẳng có điểm nào nổi bật cả.
Trước hết, Trần Hi xác định một việc. Cầu thang từ tầng một lên tầng hai có hai mươi tám bậc. Khi chân trái của cậu đặt lên bậc thang đầu tiên, bậc thang liền biến thành những hòn đá lửa rực cháy. Đây không phải ảo giác, mà là chuyện có thật. Nếu là ảo giác, sau khi Trần Hi lên tầng hai thì ảo ảnh đó phải biến mất mới đúng.
Nếu là thật, tại sao cái đòn gánh tầm thường kia lại bình an vô sự?
Trần Hi nhớ rõ, sau khi cổ chân bị thiêu cháy và ngã quỵ xuống, cái đòn gánh trong tay liền rơi ra. Sau đó, đòn gánh trượt xuống theo những hòn đá lửa. Trần Hi vốn tưởng cái đòn gánh sẽ giống như đôi dép cỏ của mình mà hóa thành tro bụi, nhưng khi cậu hồi phục ở tầng hai và bước ra, cậu đã nhìn thấy cái đòn gánh rơi ở tầng một ngay lập tức.
Không chút do dự, Trần Hi đã xuống từ tầng hai.
Lại là một lần tra tấn nữa.
Nhưng lần này tốt hơn nhiều.
Trần Hi lần thứ hai bước lên cầu thang, cầu thang lại biến thành đá lửa. Xem ra cầu thang có thiết lập về phương hướng, khi đi xuống thì không có bất kỳ thay đổi nào, chỉ cần bước lên là sẽ lập tức kích hoạt thử thách.
Nhưng lần này, Trần Hi nắm chặt đòn gánh trong tay phải.
Vẫn như cũ, giữa đường cổ chân cậu bị thiêu cháy, ngã quỵ, nhưng cậu không hề buông tay. Dù nhục thân của cậu sau khi tái tạo ở tầng hai đã mạnh hơn không ít, vẫn không chống đỡ nổi sự thiêu đốt của lửa nóng. Hơn nữa, Trần Hi cảm nhận rất rõ ràng, nhục thân của cậu mạnh lên, nhưng ngọn lửa cũng trở nên dữ dội hơn.
Điều kỳ diệu nằm ở chỗ, sau khi ngã quỵ, bàn tay phải nắm đòn gánh của cậu vẫn bình an vô sự. Không chỉ bàn tay phải, cả cánh tay phải cộng thêm nửa bên người đều không hề hấn gì.
Sau khi lên tầng hai, Trần Hi vẫn chọn cánh cổng gần bậc thang nhất để đi vào. Lần này cậu chỉ mất chưa đầy ba canh giờ đã hoàn toàn hồi phục, rồi bắt đầu bước lên tầng ba.
Vẫn nắm chặt đòn gánh, Trần Hi hít sâu rồi thở ra.
Vẫn là chân trái, bước lên bậc thang.
Lúc này, bên ngoài Tháp Cải Vận đã chật kín người. Nghe tin tên tạp dịch có vận may nghịch thiên đêm qua lại tiếp tục thách thức tầng ba, cả sáu viện ngoại tông đều sôi sục. Tất cả mọi người đều đến, khiến khoảng trống bên ngoài Tháp Cải Vận không còn chỗ chứa. Trên mái nhà, trên cây, bất cứ nơi nào đứng được đều là người. Đây là sự việc kỳ lạ nhất trong mấy trăm năm lịch sử của Thanh Võ Viện, thậm chí là sự việc kỳ lạ nhất kể từ khi Tiểu Mãn Thiên Tông thành lập đến nay.
Một tên tạp dịch nhỏ bé, cầm theo cái đòn gánh rách.
Đang thách thức Tháp Cải Vận mà vô số hậu duệ danh môn không dám bén mảng tới.
Viện trưởng Hoàng Loan Viện, Tô Tiểu Tô, cùng đệ tử mà bà coi trọng nhất là Liễu Tẩy Trần cũng đã đến.
"Tên nhóc kỳ quái."
Không ai nghi ngờ việc Tô Tiểu Tô mới ngoài hai mươi tuổi, nhưng trên người và khuôn mặt bà lại có một nét quyến rũ mà chỉ người phụ nữ trưởng thành thực sự mới có. Đây là một khí chất rất lạ, ung dung quý phái mà không mất đi vẻ gần gũi với nhân gian. Nhìn xem, từng cử động của bà đều phong thái như vậy.
Bờ vai của Liễu Tẩy Trần khẽ run lên, có lẽ là do gió lớn, hoặc cũng có thể… là vì kích động. Đôi mắt đẹp của nàng nhìn chằm chằm vào Trần Hi đang bước lên bậc thang, dường như bước chân của Trần Hi khiến nàng cảm thấy phấn khích. Chỉ có Tô Tiểu Tô hiểu đệ tử của mình, biết Liễu Tẩy Trần đang kỳ vọng, kỳ vọng một đối thủ thực sự xuất hiện.
"Cái đòn gánh đó… chẳng lẽ là thần khí?"
Có người đưa ra nghi vấn.
Trong mắt một vài người lộ ra vẻ tham lam.
"Hừ."
Tô Tiểu Tô nhướng mày hừ lạnh một tiếng: "Dù là thần vật, cũng sẽ tự chọn chủ, người ngoài không có cơ duyên đó, chỉ có thiếu niên kia mới có cơ duyên này, đây là chuyện đã được ông trời định sẵn. Nếu các ngươi khởi tâm đoạt bảo, tốt nhất đừng ra tay trong Tiểu Mãn Thiên Tông, nếu không quy tắc tông môn sẽ chờ các ngươi ở đó."
Một trong sáu vị viện trưởng lên tiếng, dù đám đệ tử có tham lam cũng không dám thể hiện ra ngoài nữa.
Trần Hi lúc này đang đối mặt với sự gian nan khác biệt. Bậc thang lần này không xuất hiện lửa, thậm chí không có bất kỳ thay đổi nào, bậc thang vẫn là bậc thang. Nhưng… sự nguy hiểm lần này còn đáng sợ hơn cả lửa thiêu. Cơ thể Trần Hi sau khi tái tạo ở tầng hai đã trở nên mạnh mẽ hơn, hơn nữa là tận hai lần.
Cộng thêm cái đòn gánh kỳ quái trong tay, sự tự tin của Trần Hi đã tăng thêm vài phần.
Thế nhưng mới bước lên một bước, cậu đã biết mình phải dốc toàn lực.
Đây là một lối đi của lưới kiếm.
Kiếm khí dày đặc bắn ra từ những nơi không thể đoán trước. Vì bậc thang vốn không rộng, nên thời gian từ lúc kiếm khí xuất hiện đến khi đâm tới trước mặt Trần Hi gần như không thể ngắn hơn, ngắn đến mức có thể bỏ qua. Cộng thêm sự dày đặc của kiếm khí, không nghi ngờ gì là Trần Hi không thể tránh né hết được.
Vì thế cậu chọn cách nghênh chiến.
Cậu dùng hai tay nắm lấy đòn gánh, bắt đầu chống đỡ những luồng kiếm khí đó.
Trần Hi có tu vi Khai Cơ cửu phẩm, cộng thêm thiên phú kinh người, đối phó với những nguy hiểm thông thường đã không còn vấn đề gì. Thế nhưng khi đối mặt với kiếm khí có thể xuất hiện hàng chục lần trong một giây ở một nơi chật hẹp như thế này, tu vi của cậu đã khó lòng chống đỡ.
Đòn gánh múa lên, như kéo ra một tấm màn che trước mặt cậu.
Nhưng Trần Hi không múa loạn xạ, mà cố gắng hết sức chặn từng luồng kiếm khí một. Đòn gánh của cậu múa như phượng gật đầu, mỗi một cái rung lên đều hất văng một luồng kiếm khí. Điều khiến cậu thấy phiền phức nhất ngược lại là con đường dưới chân, bậc thang dường như có ma lực, bước lên phải dừng lại ít nhất vài giây mới có thể nhấc chân lần nữa. Điều này làm giảm tốc độ của cậu, khiến cậu buộc phải đối mặt với hàng trăm đợt tấn công của kiếm khí trên mỗi bậc thang.
Dù là người sắt, hai cánh tay không ngừng vung vẩy tốc độ cao cũng sẽ phế bỏ. Trần Hi không hề lùi bước hay do dự, biển lửa vừa qua, lại lên núi kiếm.
Càng đi lên cao, kiếm khí càng dày đặc.
Từ vài luồng kiếm khí mỗi giây lúc ban đầu, đến hàng chục luồng, cho tới bậc thang thứ hai mươi, Trần Hi đã phải đối mặt với ít nhất ba trăm đợt tấn công của kiếm khí mỗi giây. Và thực tế, cậu đã không thể chặn hết kiếm khí ngay từ bậc thang thứ mười lăm.
Thế nhưng, dù cơ thể đã máu chảy thành sông, bước chân xiêu vẹo.
Trần Hi trần như nhộng vẫn vững vàng bước lên, những luồng kiếm khí cậu bỏ lỡ cắt nát cơ thể cậu, máu tươi chảy dọc theo bậc thang xuống dưới, tạo thành một con suối nhỏ. Dấu chân máu không ngừng tăng lên, cậu như một con dã thú bất chấp tính mạng, chỉ nhìn chằm chằm về phía trước.
Ngay cả khi đã đến mức này, Trần Hi vẫn nghiến răng giữ cho mình tỉnh táo. Vẫn có mục đích tung ra đòn tấn công, chống đỡ kiếm khí. Nếu đổi lại là người khác, dù có kiên trì được đến bây giờ, e rằng sớm đã rối loạn tâm trí mà vung đòn gánh lung tung rồi. Còn cậu thì không, mỗi lần cậu vung đòn gánh ra, đều chính xác hất văng một luồng kiếm khí.
"Chuyện gì thế này? Kiếm khí sao có thể dày đặc như vậy? Cường độ này, ngay cả người Phá Hư cửu phẩm cũng không thể đối phó hết. Khi Phó Kinh Luân lên tầng ba, kiếm khí đối mặt ít nhất cũng thưa hơn Trần Hi gấp năm lần."
Chu Cửu Chỉ đang đứng tựa lan can ở tầng ba tòa tàng thư của Thanh Võ Viện nhìn về phía Tháp Cải Vận, sắc mặt thay đổi.
Ông hỏi chuyện gì xảy ra.
Trả lời ông là Tông chủ: "Bậc thang thử thể, gặp mạnh càng mạnh, thiếu niên này đúng là một viên ngọc quý mà ngươi nhặt được. Thiên phú của nó thực sự khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác… Bậc thang lửa thử thách ý chí con người, bậc thang kiếm khí thử thách khả năng phản ứng… Nhìn từ hai điểm này, thiếu niên này mạnh hơn đệ tử xuất sắc nhất từng có của Thanh Võ Viện ngươi là Phó Kinh Luân ít nhất vài lần."
"Nó chỉ để lọt bảy trăm sáu mươi nhát kiếm."
Chu Cửu Chỉ thở dài: "Đến như Đinh Mi đi đối phó với kiếm khí mà nó đang đối mặt, e rằng ít nhất cũng phải để lọt hơn một nghìn nhát."
Chu Cửu Chỉ còn một câu muốn nói mà không dám nói… đến bây giờ, Trần Hi vẫn chưa sử dụng công pháp Thất Dương Cốc mà cậu giỏi nhất, mà chỉ dựa vào nội kình thuần túy để leo lên.
"Điều đó không quan trọng."
Tông chủ chậm rãi lắc đầu: "Quan trọng là, chịu đựng nỗi đau đớn khủng khiếp, nó vẫn có thể giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối. Mỗi một chiêu của nó tung ra đều không mù quáng, thật không dễ dàng."