Trần Hi nhìn cuốn sách trong tay, cứ cảm thấy bốn chữ "Thanh Mộc Kiếm Quyết" này có chút quen thuộc. Chỉ là khi rời khỏi nội tông, dù linh hồn đã trưởng thành, nhưng xét cho cùng cậu mới đến thế giới này được bốn năm, nên chẳng hiểu biết nhiều về chuyện nội tông.
Nhìn cuốn kiếm quyết này, Trần Hi suy nghĩ hồi lâu vẫn không nghĩ ra điều gì, sau đó cậu đứng dậy, cầm sách bước ra khỏi thạch thất. Đến cửa một thạch thất khác, cậu dừng lại, do dự một lát rồi hỏi vọng vào: "Trong thạch thất có vài bộ công pháp trung phẩm có thể lựa chọn, tôi đã chọn một bộ Thanh Mộc Kiếm Quyết... cô có biết về kiếm quyết này không?"
Trong thạch thất im lặng một hồi, giọng nói của Liễu Tẩy Trần khôi phục lại vẻ lạnh lùng thường ngày: "Sau khi tôi trả lời câu hỏi này, hy vọng cậu đừng đến quấy rầy việc tu hành của tôi nữa. Có thể vào tầng bốn của tháp tu hành đã là cơ duyên cực lớn đối với cậu rồi, đừng lãng phí thời gian."
Trần Hi cười gượng, không nói thêm gì nữa.
Liễu Tẩy Trần nói tiếp: "Cậu không biết Thanh Mộc Kiếm Quyết cũng là lẽ đương nhiên, nhưng cậu chọn cuốn này quả là sai lầm cực độ. Tôi dám đảm bảo, bất kỳ công pháp nào trong hộp đá cũng mạnh hơn Thanh Mộc Kiếm Quyết rất nhiều. Thanh Mộc Kiếm Quyết tuy miễn cưỡng được coi là công pháp trung phẩm, nhưng từ khi Tiểu Mãn Thiên Tông thành lập đến nay, chưa từng có ai tu luyện bộ kiếm quyết này mà đạt đến đại thành."
"Tôi chỉ trả lời câu hỏi này thôi, nên sẽ giảng giải rõ ràng cho cậu ngay từ đầu... Thanh Mộc Kiếm Quyết là do người sáng lập Tiểu Mãn Thiên Tông là Lệ Lan Phong tạo ra, từng là một trong những công pháp cơ bản của nội tông. Khi Lệ Lan Phong sáng tạo ra công pháp này, ông không truyền lại cho đệ tử. Sau khi ông qua đời, đệ tử của ông khi thu dọn di vật đã phát hiện ra nó, vốn tưởng rằng đó là công pháp thượng phẩm ghê gớm, đệ tử tìm thấy Thanh Mộc Kiếm Quyết liền lén lút tu luyện."
"Thế nhưng luyện mãi, công pháp này chẳng có chút ích lợi nào cho việc nâng cao tu vi. Người đó không hiểu, liền mang công pháp ra bàn luận với mấy vị sư huynh đệ. Mấy người nghiên cứu rất lâu, phát hiện công pháp này căn bản chẳng có gì huyền diệu thần kỳ, vốn định xếp vào loại hạ phẩm, nhưng vì nó do chính Lệ Lan Phong sáng tạo ra nên mới miễn cưỡng thu nạp vào công pháp trung phẩm."
"Về sau, công pháp này được đặt trong Binh Quyết Lâu của nội tông, đệ tử nội tông có thể tùy ý xem xét. Sau đó nữa, các giáo tập của nội tông nghĩ rằng vì Lệ Lan Phong đã tạo ra nó, tất có thâm ý sâu xa. Họ mang Thanh Mộc Kiếm Quyết ra dạy cho tất cả đệ tử nội tông tu hành. Kết quả là không một ai có thể dựa vào công pháp này mà tinh tiến tu vi, cuối cùng nó trở thành một bộ công pháp "gân gà"."
Liễu Tẩy Trần dừng lại một chút rồi nói: "Đáng lẽ cậu nên hỏi tôi trước khi chọn, chứ không phải chọn xong rồi mới hỏi."
Trần Hi hỏi: "Không đổi được sao?"
Cậu đợi một lúc nhưng không thấy Liễu Tẩy Trần đáp lời. Lúc này cậu mới sực tỉnh, câu "không đổi được" này đã là câu hỏi thứ hai rồi. Liễu Tẩy Trần trước đó đã nói chỉ trả lời một câu hỏi mà thôi.
Trần Hi không nán lại trước cửa phòng Liễu Tẩy Trần, cầm Thanh Mộc Kiếm Quyết trở về thạch thất của mình. Lúc này cậu mới phát hiện, ba chiếc hộp đá nhô ra khỏi tường lúc trước giờ chỉ còn hai, chiếc hộp chứa công pháp đã thụt vào trong, trên vách đá thậm chí chẳng nhìn thấy một kẽ hở nào.
Trần Hi vỗ nhẹ lên chiếc đòn gánh, cười nói: "Đều tại ngươi cả, chọn phải món "gân gà"."
Chiếc đòn gánh rung rung vài cái, như thể đang phản bác.
Trần Hi cười, vốn dĩ cậu không phải kiểu người dễ hối hận. Đã chọn xong và không còn khả năng thay đổi, vậy thì cứ luyện Thanh Mộc Kiếm Quyết này thôi. Dù Liễu Tẩy Trần nói đây là "gân gà", nhưng dù sao cũng là do Lệ Lan Phong sáng tạo, chẳng lẽ lại tệ hơn công pháp nhập môn của ngoại tông sáu viện hay sao?
Cậu mở sách, ngồi bệt xuống đất chăm chú đọc.
Thanh Mộc Kiếm Quyết này cực kỳ đơn giản, trang đầu nói về đạo vận hành công pháp, cơ bản thì công pháp nhập môn nào cũng ghi chú những điều này, đại đồng tiểu dị. Điểm duy nhất khác biệt... đó là nó do bậc tông sư một thời Lệ Lan Phong viết ra mà thôi. Từ trang thứ hai trở đi là hình vẽ chú giải. Mỗi trang đều vẽ vài động tác, đó chính là kiếm phổ.
Mỗi chiêu thức đều có chú thích bằng chữ nhỏ, cực kỳ rõ ràng.
Tuy nhiên, sau khi xem một lát, Trần Hi đã hiểu tại sao mọi người đều coi Thanh Mộc Kiếm Quyết là công pháp "gân gà". Kiếm phổ này còn chẳng cao minh hơn những bộ kiếm phổ của đám võ phu giang hồ là bao. Chỉ là vài động tác, vài cách vận lực. Kiếm phổ trước sau chỉ có tám trang, bảy trang sau đúng tròn ba mươi lăm chiêu kiếm.
Nếu ở giang hồ võ thuật thông thường, kiếm phổ này còn được coi là thứ tốt.
Đặt trong thế giới của tu hành giả, kiếm phổ này thực sự ngay cả "gân gà" cũng không bằng. Giờ đây Trần Hi cuối cùng đã hiểu, tại sao Liễu Tẩy Trần lại nói nếu không phải do Lệ Lan Phong sáng tạo ra, thì nó không thể nào được xếp vào công pháp trung phẩm. Ngay cả khi xếp vào công pháp hạ phẩm, thì nó cũng là hạ phẩm của hạ phẩm của hạ phẩm... Nói thật, e rằng còn không bằng công pháp nhập môn của ngoại tông sáu viện.
Trần Hi suy nghĩ hồi lâu, tại sao một bậc thiên kiêu một thời như Lệ Lan Phong, lúc về già lại sáng tạo ra một bộ kiếm phổ vô nghĩa đến thế?
Ngay lúc này, chiếc đòn gánh bên cạnh Trần Hi bỗng tự nhảy lên, rơi vào tay cậu, dường như đang thúc giục cậu mau chóng tu luyện.
Chiếc đòn gánh này vốn là vật chết, nhưng giờ đây lại mang đến cảm giác nóng lòng không thể chờ đợi.
Những ngày tiếp theo, Trần Hi bắt đầu quá trình tu hành có phần khô khan nhưng vô cùng sung túc. Thiên địa nguyên khí trong thạch thất ở tầng bốn tháp đậm đặc hơn bên ngoài rất nhiều. Trần Hi biết đó chắc chắn là nhờ Cửu Sắc Thạch, Cửu Sắc Thạch là chí bảo của Côn Lôn, tháp Cải Vận thần kỳ như vậy tất cả đều nhờ vào công hiệu kỳ diệu của nó.
Thiên địa nguyên khí trong thạch thất không những đậm đặc mà còn vô cùng tinh khiết.
Trần Hi dùng vài ngày để củng cố vững chắc cảnh giới Phá Hư nhất phẩm của mình. Sau đó bắt đầu nghiên cứu bộ Thanh Mộc Kiếm Quyết kia. Chiêu kiếm rất đơn giản, tổng cộng chỉ có ba mươi lăm thức. Với thiên phú của Trần Hi, chỉ cần xem một lần là ghi nhớ toàn bộ chiêu thức và phương pháp vận công.
Suốt bốn năm ngày, cậu đều làm quen với bộ Thanh Mộc Kiếm Quyết này. Thế nhưng dù luyện thế nào, cậu cũng chẳng thấy có gì huyền diệu. Lợi ích duy nhất là sau bốn năm ngày tu hành, chiếc đòn gánh càng dùng càng thuận tay. Chỉ là chiếc đòn gánh này có chút khác biệt so với trước, thường xuyên có những cử động nhỏ. Đôi khi Trần Hi không nhịn được nghĩ, chiếc đòn gánh này sau khi hút máu mình thì dường như đã biến thành một đứa trẻ...
Nhưng nhìn từ vẻ ngoài, nó vẫn xấu xí như vậy.
Trần Hi là người làm việc nghiêm túc, vì kế hoạch báo thù mà chuẩn bị mười năm, từ điểm này có thể thấy tâm tính cậu trầm ổn đến mức nào, hiếm khi có biểu hiện nóng nảy. Nếu đổi lại là người khác luyện bộ kiếm phổ đơn giản vô dụng thế này thì đã chán nản từ lâu, biết đâu ngày hôm sau đã vứt sang một bên không thèm đếm xỉa.
Trần Hi lại điềm tĩnh vững vàng, mỗi ngày ngoài việc vận nội kình tăng tiến tu vi, thời gian còn lại đều xoay vòng luyện ba mươi lăm chiêu kiếm này. Thực ra mỗi chiêu đều rất đơn giản, đơn giản đến mức không có bất kỳ biến hóa nào. Công pháp phân phẩm chính là nhờ sự biến hóa trong đó.
Công pháp hạ phẩm, một chiêu tung ra, có thể sau đó sẽ có ba năm biến hóa để đánh lạc hướng kẻ địch. Công pháp trung phẩm, một chiêu tung ra, phía sau có thể có hàng trăm biến hóa, kẻ địch căn bản không phân biệt được đâu là chiêu sát thủ. Hơn nữa, công pháp càng cao cấp, uy lực càng lớn. Nhưng Thanh Mộc Kiếm Quyết không có biến hóa, một chiêu là một chiêu, một kiếm là một kiếm.
Không... một đòn gánh là một đòn gánh.
Trần Hi cũng không nản lòng, mỗi ngày đều sắp xếp kín mít.
Còn trong căn phòng đối diện, Liễu Tẩy Trần đã chọn một bộ công pháp tên là "Khuynh Vũ". Công pháp này cũng là công pháp trung phẩm, nhưng so với Thanh Mộc Kiếm Quyết thì cao hơn không chỉ một bậc. Liễu Tẩy Trần chọn bộ công pháp này là để phối hợp với công pháp thượng phẩm "Thiên Lân Dực" mà cô đã tu luyện trước đó.
Nếu nhìn riêng lẻ, "Khuynh Vũ" tuy không tầm thường nhưng uy lực quá nhỏ. Nó biến tu hành chi lực thành mưa rào trút xuống tấn công kẻ địch, dày đặc thì có dày đặc, nhưng vì quá phân tán nên uy lực công kích của công pháp bị giảm sút. Mỗi phần lực lượng đều không mạnh, đối với cao thủ thực thụ thì không khó đối phó.
Tuy nhiên, loại công pháp này mà đối phó với người thường thì đúng là một cuộc tàn sát. Nếu trong chiến tranh phàm nhân có người sử dụng công pháp này, thì tỷ lệ tử vong của binh lính địch có thể thấy rõ cao đến mức nào, chắc chắn là cảnh tượng chết một mảng lớn. Liễu Tẩy Trần chọn "Khuynh Vũ" vì bộ "Thiên Lân Dực" cô đang luyện đã chạm đến bình cảnh.
Cô cố gắng dùng sự phân tán của "Khuynh Vũ" để bù đắp sự mất cân bằng về sức mạnh của Thiên Lân Dực.
Tu luyện hơn mười ngày, cô đã hoàn toàn thấu hiểu và thông suốt "Khuynh Vũ". Thực ra từ vài ngày trước, cô đã tu luyện xong xuôi. Chỉ là sau đó thấy chán nản, cô liền tự mình sửa đổi một vài điểm thiếu sót của "Khuynh Vũ", bù đắp những khuyết điểm nhỏ trong đó.
Việc mà cô cho là bình thường này, nếu để người ngoài biết chắc chắn sẽ kinh ngạc đến ngây người. Một đệ tử mà dám tự ý sửa đổi công pháp!
Đến ngày thứ mười lăm, cô bước ra khỏi thạch thất.
Nhìn căn phòng đối diện, cô thẫn thờ hồi lâu.
Sắc mặt cô có chút khác lạ, nhìn vào cánh cửa nơi Trần Hi đang ở với ánh mắt mơ màng. Dường như có tâm sự gì đó không thể giải tỏa đang nghẹn lại trong lòng, nét sầu muộn nhàn nhạt trên lông mày khiến người ta đau lòng. Sau khi im lặng một lát, cô giơ tay vung nhẹ trước ngực, trên vách đá đối diện lập tức xuất hiện vài chữ. Tháp Cải Vận cứng rắn vô cùng không thể khắc lên, vết chữ này giống như vết mực nước vậy.
Quân khuynh nhất sinh
Quá nhãn yên vân
Cô nhìn những chữ đó, im lặng hồi lâu, cuối cùng vẫn vung tay xóa đi vết chữ trên vách đá. Đã qua lâu như vậy, tông chủ Tiểu Mãn Thiên Tông sớm đã thu hồi tu vi chi lực, người bên ngoài tự nhiên không biết trong tháp đã xảy ra chuyện gì.
Lần này có hơn trăm người lên tháp, chỉ có Liễu Tẩy Trần và Trần Hi là lên được tầng bốn.
Sắc mặt Liễu Tẩy Trần tĩnh lặng nhưng có chút bi thương, cô đứng đó một lúc rồi chọn cách rời đi. Cô không tiếp tục quay lại thạch thất tu hành mà xoay người bước xuống bậc thang.
Những chuyện xảy ra bên ngoài, Trần Hi không hề hay biết.
Cậu giống như một kẻ ngốc không biết mệt mỏi, lặp đi lặp lại bộ Thanh Mộc Kiếm Quyết bị người ta gọi là "gân gà". Cậu như một cỗ máy không biết mệt, không ngừng thi triển kiếm pháp bằng chiếc đòn gánh cũ kỹ kia. Đây là một cảnh tượng vô cùng quái dị, nếu người không quen biết cậu nhìn thấy cảnh này thậm chí sẽ thấy buồn cười.
Có lẽ ngay cả bản thân Trần Hi cũng không biết, mình cứ luyện như vậy rốt cuộc có ý nghĩa gì không. Nhưng Trần Hi là con người như vậy, đã nhận được bộ công pháp này thì phải luyện cho thật nghiêm túc. Trong quá trình tu hành không ngừng nghỉ, thời gian trôi qua rất nhanh.
Chớp mắt, ba tháng đã trôi qua.
Dù Trần Hi không phá cảnh lần nữa, nhưng tu vi đã vô cùng vững chắc. Phảng phất như có dấu hiệu sắp bước vào Phá Hư nhị phẩm.
Khoảnh khắc bước ra khỏi thạch thất, cậu như biến thành một người hoàn toàn khác. Toàn thân toát ra sự tự tin khiến người khác không dám coi thường. Ngay khi bước ra khỏi tháp Cải Vận, Trần Hi thấy viện trưởng Thanh Vũ Viện Chu Cửu Chỉ và giáo tập lớp Giáp Đinh Mi đang đứng đợi, trên mặt cả hai đều nở nụ cười.
"Đệ tử chào viện trưởng, chào tiên sinh."
Trần Hi cúi người hành lễ.
"Cần gì đa lễ, cậu thực sự làm ta kinh ngạc đấy."
Chu Cửu Chỉ nhìn Trần Hi đã thay đổi khí chất, cười hỏi: "Thế nào, từ tầng bốn của tháp nhận được công pháp ghê gớm gì mà khiến tu vi của cậu vững chắc đến thế?"
Trần Hi trả lời nghiêm túc: "Thanh Mộc Kiếm Quyết."
Nụ cười của Chu Cửu Chỉ cứng đờ trong chốc lát, sau đó khóe miệng không tự chủ được mà co giật vài cái: "Vận may của cậu... đúng là không còn gì để nói. Ăn thì vô vị, bỏ thì tiếc... thôi vậy, dù sao cậu cũng đã thay đổi vận mệnh của chính mình. Đợi sau khi vào nội tông, giáo tập nội tông tự nhiên sẽ hỏi cậu chọn công pháp phù hợp với mình... Ngoài ra, Đinh Mi sẽ đưa cậu vào nội tông."
"Còn Liễu Tẩy Trần đâu?"
Trần Hi hỏi.
Chu Cửu Chỉ hơi sững sờ, sau đó thở dài: "Cô ấy... về Hoàng Đô Thành rồi."