Trần Hi cuối cùng cũng bò lên được bậc đá cuối cùng. Việc nắm chặt chiếc đòn gánh rách nát kia ít nhất đã giữ lại được một nửa thân mình cho cậu. Hình ảnh cậu chật vật bò lên chắc chắn sẽ khiến tất cả những người đang quan sát phải chấn động cả đời. Những ngày sau này, mỗi khi nhớ lại, họ đều không khỏi tán thưởng sự kiên nghị và quyết liệt đến nhường nào của thiếu niên năm ấy trong Cải Vận Tháp.
Hình ảnh đó, sẽ trở thành giấc mộng thường trực trong suốt cuộc đời họ.
Thiếu niên dùng cánh tay phải còn lành lặn kéo nửa thân dưới đã nát bấy bò lên tầng ba của tháp. Từ bụng trở xuống của cậu đã hoàn toàn bị kiếm khí cắt đứt. Máu từ khoang bụng trào ra, thậm chí tạo thành một dòng thác nhỏ trên các bậc đá. Cảnh tượng máu me thảm khốc ấy khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải run sợ trong lòng.
Khi Trần Hi cuối cùng cũng bò lên được tầng ba, lật người nằm đó thở dốc, không biết là ai trong số hàng ngàn người đang vây xem đã gào lên: "Đây mới là đấng nam nhi thực thụ!" Sau đó là những tiếng reo hò vang dội. Lần này, trong âm thanh đó không còn sự mỉa mai giễu cợt, cũng không có sự đố kỵ oán hận, mà chỉ có sự kính phục. Trước khi vào Cải Vận Tháp, Trần Hi không dùng tu vi Khai Cơ cửu phẩm để phản kích những kẻ châm chọc mình, còn sau khi lên được tầng ba, cậu đã không cần phải phản kích nữa.
Bởi lẽ, cậu đã bỏ xa những kẻ đó một thế giới rồi.
Những kẻ đố kỵ oán hận không hùa theo reo hò, nhưng họ chọn cách im lặng.
Những người bắt đầu vỗ tay và gào thét đầu tiên là đám nam tử có máu mặt, sau đó đến cả những nữ đệ tử trong Hoàng Loan Viện cũng hò hét theo. Tất cả mọi người đều bị tinh thần không bao giờ bỏ cuộc này lây nhiễm. Ánh mắt nhiều nữ đệ tử nhìn Trần Hi rất phức tạp, nhưng trong đó không ít người đã ánh lên sự ngưỡng mộ.
"Đứa trẻ này, chắc chắn sẽ làm nên chuyện."
Tông chủ mỉm cười nói bốn chữ, rồi phất áo bay đi.
Chu Cửu Chỉ ngửa đầu cười lớn, vô cùng phóng khoáng.
Là một viện trưởng, đã bao nhiêu năm rồi ông không cười một cách sảng khoái đến thế.
Trần Hi, gã tạp dịch nhỏ bé có thân phận thấp kém không rõ lai lịch này, đã san bằng kỷ lục cao nhất mà các đệ tử ngoại viện của Tiểu Mãn Thiên Tông từng đạt được khi vào Cải Vận Tháp. Kể từ khi Cải Vận Tháp được xây dựng, thành tích tốt nhất được ghi lại chính là lên được tầng ba. Phải biết rằng, mặc dù những khổ ải Trần Hi phải chịu đựng quá khắc nghiệt, nhưng nếu đổi lại là người khác, dù có giảm bớt vài phần khổ ải thì cũng không phải ai muốn cũng có thể chịu đựng được.
Ngay cả những bậc đá rực lửa từ tầng một lên tầng hai đã ngăn cản hơn 95% đệ tử.
Không ai có thể đối diện với dáng vẻ tàn tạ, không còn nguyên vẹn của chính mình. Mà sự tàn tạ đó chỉ là kết quả chứ không phải quá trình, quá trình mới là thứ đau đớn nhất.
Trần Hi thở dốc dữ dội, giống như một xác sống tàn tạ vừa chui lên từ lòng đất sau một ngàn năm không được hít thở không khí, cậu tham lam hít lấy hít để. Nửa thân dưới đã không còn, nhưng những mảnh thịt vụn trên bậc đá vẫn còn đó. Những mảnh xương vỡ và thịt nát nhòe máu vương vãi suốt cả chặng đường, hỏi có mấy ai chịu nổi?
Chỉ riêng việc nhìn thôi đã đủ khiến người ta sợ hãi.
Sau lần này, không biết sẽ có bao nhiêu đệ tử của sáu viện ngoại tông nảy sinh ý định rút lui, không muốn leo tháp nữa.
"Cậu ta là một đấng nam nhi!"
Triển Thanh mạnh mẽ vung nắm đấm, trong ánh mắt lộ rõ vẻ kính trọng hiếm thấy. Cậu ta không chỉ là nhân tài kiệt xuất trong số các đệ tử lớp Giáp, mà còn là học viên có tiềm năng rất lớn trong toàn bộ Thanh Võ Viện. Để một người kiêu ngạo như cậu ta phải ngưỡng mộ người khác là một việc vô cùng khó khăn.
Liễu Tẩy Trần của Hoàng Loan Viện đôi mắt đẹp đẽ sáng ngời, như thể vừa phát hiện ra một vùng đất mới.
"Ta muốn đi gặp cậu ta."
Nàng nói.
Viện trưởng Hoàng Loan Viện là Tô Tiểu Tô lên tiếng: "Đừng vội, vài ngày nữa là đến kỳ thi năm rồi. Ta biết con luôn không tìm được đối thủ thực sự nên việc tu hành có chút chểnh mảng."
"Không đợi được nữa."
Khóe miệng xinh đẹp của Liễu Tẩy Trần hơi nhếch lên, chân điểm nhẹ một cái, dáng người yểu điệu như một đám mây vàng nhẹ bẫng rơi xuống trước cửa Cải Vận Tháp. Tiếp đất nhẹ nhàng như cơn mưa xuân thấm nhuần vạn vật không một tiếng động.
"Tẩy Trần, con định làm gì!"
Tô Tiểu Tô lúc này mới phản ứng lại, muốn ngăn cản nhưng đã muộn.
Liễu Tẩy Trần sải bước đi vào Cải Vận Tháp: "Bỗng nhiên ta cũng muốn thử xem mình có thể lên được tầng mấy."
Hành động của nàng không nghi ngờ gì đã đẩy đám đông vốn đang sôi sục lên một đỉnh cao mới. Đám đông vốn đã náo nhiệt vì Trần Hi, lập tức trở nên cuồng nhiệt hơn. Họ rơi vào một trạng thái điên cuồng, một cảm xúc không thể dùng ngôn từ để diễn tả. Họ gào thét điên dại, vung vẩy cánh tay.
Một khi đã bước vào Cải Vận Tháp thì không thể quay đầu trở ra.
Vì thế, dù là bậc tu hành như Tô Tiểu Tô cũng không thể lôi Liễu Tẩy Trần ra ngoài được nữa.
Ngay sau khi Liễu Tẩy Trần bước vào, trong số các đệ tử sáu viện ngoại tông, lại có thêm ít nhất mười mấy người lao ra khỏi đám đông, tranh nhau xông vào Cải Vận Tháp. Trong đó có cả đệ tử lớp Giáp của Thanh Võ Viện là Triển Thanh. Còn Thạch Tuyết Lăng sau khi thấy Triển Thanh lao đi thì do dự một chút, cuối cùng cũng chạy theo.
"Chuyện này lớn rồi."
Chu Cửu Chỉ đang đứng trên tầng ba xoa xoa thái dương: "Thằng nhóc đó gây ra cục diện hỗn loạn này, thật không ngờ tới, thật không ngờ tới. Nhưng cũng tốt, pháp bất trách chúng, lần này dù Tông chủ có muốn làm màu để trừng phạt thì cũng sẽ không làm quá đáng."
Trần Hi ở tầng ba vẫn chọn đi vào một cánh cửa gần bậc thang. Trên tầng ba chỉ có bốn cánh cửa có thể đi vào. Nếu cứ theo quy luật đó mà suy ra thì tầng bốn chỉ có hai cửa. Đến tầng năm, là chỉ còn một hay không còn cửa nào? Nhưng nếu theo quy tắc này, thì tầng sáu chắc chắn không có cửa.
Trước khi bước vào cửa, Trần Hi không khỏi suy nghĩ, nếu tầng năm là nơi tu luyện cuối cùng, vậy thì những tầng trên tầng năm là nơi nào?
Theo thông tin nghe ngóng được, thứ gọi là Thần Đằng không rõ là vật gì đang ở trên tầng chín, tức là nơi cao nhất của Cải Vận Tháp. Vậy tầng sáu, bảy, tám là gì?
Trần Hi mang theo thắc mắc bò vào trong cửa.
Bên trong cánh cửa này rất ấm áp. Trần Hi ngẩng đầu nhìn lên và phát hiện trên đỉnh có treo một viên châu to bằng nắm tay, ánh sáng trắng sữa chính là do viên châu này tỏa ra. Ánh sáng của viên châu tỏa xuống một sự ấm áp như ánh mặt trời. Ngay khoảnh khắc vừa bước vào, cơ thể vụn nát của Trần Hi thế mà lại không còn cảm thấy đau đớn nữa.
Phải nói rằng, Cải Vận Tháp quả thực có quá nhiều điều thần kỳ.
Điều này không khỏi khiến người ta liên tưởng, người sáng lập Tiểu Mãn Thiên Tông, Tông chủ đời thứ nhất Lệ Lan Phong năm xưa rốt cuộc là một nhân vật xuất chúng đến nhường nào. Có thể đến nơi vừa có phúc duyên lớn lại vừa có hung hiểm lớn như Côn Luân để mang Cửu Sắc Thạch về, đã có thể gọi là hiếm thấy trên đời. Tương truyền Cửu Sắc Thạch là chí bảo của Côn Luân, có sự tồn tại nghịch thiên mạnh mẽ canh giữ. Lệ Lan Phong đã trải qua bảy ngày bảy đêm khổ chiến mới mang được Cửu Sắc Thạch từ Côn Luân trở về.
Trần Hi thậm chí nghi ngờ, viên châu màu trắng sữa trên đầu này liệu có phải là một trong những viên Cửu Sắc Thạch hay không?
Tác dụng chữa thương mạnh mẽ đến mức này đã có thể gọi là thần vật. Phải biết đây mới chỉ là tầng ba, chắc hẳn tầng bốn và những tầng cao hơn nữa sẽ có những thứ còn thần kỳ hơn tồn tại.
Trần Hi nằm trên mặt đất, tay vẫn nắm chặt chiếc đòn gánh của mình. Phải nói rằng, chiếc đòn gánh này khiến Trần Hi vô cùng kinh ngạc. Cậu không thể ngờ được, chiếc đòn gánh cũ kỹ mình dùng để gánh nước suốt hơn ba trăm ngày qua lại là một món bảo vật. Lúc đó, chiếc đòn gánh dựa vào tường trong cái sân nhỏ đổ nát trên núi, Trần Hi nhìn thấy nó còn lo lắng rằng mình chưa gánh nổi hai thùng nước đã gãy rồi.
Tuy trông rất mong manh, nhưng chiếc đòn gánh luôn tỏ ra cực kỳ bền bỉ.
Vừa tiếp nhận sự trị liệu của ánh sáng trắng sữa, Trần Hi vừa nghiêng đầu nhìn chiếc đòn gánh trong tay. Không biết là loại gỗ gì, trên đó đã chằng chịt những vết nứt nhỏ. Có lẽ do bị nắng gắt phơi trong thời gian dài, bề mặt chiếc đòn gánh vô cùng thô ráp. Vì vậy lúc đầu, vai của Trần Hi đã phải chịu không ít khổ sở.
Trải qua ngọn lửa khi lên tầng hai, kiếm khí khi lên tầng ba, chiếc đòn gánh vẫn không có bất kỳ thay đổi nào. Điều này khiến Trần Hi nảy sinh một ảo giác, không nhịn được mà nghĩ liệu chiếc đòn gánh này có phải đang tồn tại độc lập ở một không gian khác, nên không bị bất cứ thứ gì trên thế giới này làm tổn thương hay không.
Ánh sáng trắng sữa sau khi Trần Hi vào đã có chút thay đổi, dường như nó có thể tự động nhận diện vết thương, những tia sáng đó hóa thành từng sợi nhỏ trôi tới, chậm rãi dung nhập vào vết thương của Trần Hi. Sau đó Trần Hi cảm nhận được một sự thoải mái không thể dùng ngôn từ để diễn tả, giống như những ngón tay của người thiếu nữ mảnh mai lướt nhẹ qua da thịt. Thậm chí, khiến người ta muốn rên rỉ.
Cậu cúi đầu nhìn, phát hiện nửa thân dưới vốn đã bị kiếm khí cắt nát hoàn toàn đang tái sinh với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Những tia sáng trắng sữa này rõ ràng có hiệu quả phục hồi cơ thể tốt hơn nhiều so với bên trong cửa tầng hai. Trần Hi đã hai lần tái tạo cơ thể ở tầng hai, lần đầu mất bốn canh giờ, lần thứ hai mất chưa đầy ba canh giờ, nhưng lần này, Trần Hi phát hiện có lẽ không cần đến nửa canh giờ là cơ thể cậu đã có thể phục hồi.
Hơn nữa, một luồng khí cực kỳ ấm áp đang xoay vần trong bụng cậu.
Trần Hi biết rất rõ đó là chuyện gì, nên trong lòng không kìm được sự vui mừng.
Mỗi lần cảnh giới thăng tiến, trong bụng đều sẽ có một luồng nhiệt xoay vần. Sau khi tràn đầy trong đan điền, luồng hơi ấm đó sẽ hội tụ vào tứ chi bách hài, khi luồng hơi ấm này vận hành một vòng rồi quay trở lại đan điền, cảnh giới sẽ đạt đến một tầm cao mới. Trần Hi vốn có những vết thương do chính mình gây ra, cậu cứ ngỡ phải mất ít nhất nửa năm mới hồi phục hoàn toàn, sau đó tu luyện thêm một hai năm nữa mới có thể phá cảnh.
Dù sao thì lần phá cảnh này không phải là thăng cấp trong một đại cảnh giới, mà là từ Khai Cơ cảnh cơ bản nhất của người tu hành, tiến vào Phá Hư.
Người có thể tu hành đều biết, chỉ khi bước vào Phá Hư cảnh mới được coi là thực sự trở thành một người tu hành. Sự khác biệt giữa người tu hành và người võ phàm trên thế gian cũng chính là bắt đầu từ sau khi Phá Hư. Những người võ phàm mạnh nhất thế gian, dựa vào sự rèn luyện không ngừng nghỉ cũng có thể đạt được sức mạnh tương đương với Khai Cơ cửu phẩm.
So sánh với kiếm khí mà Trần Hi gặp phải khi lên tầng ba, người võ phàm đạt đến cực hạn cũng có thể tu luyện ra kiếm khí, cũng có thể đạt được tốc độ xuất kiếm mấy chục thậm chí hàng trăm lần mỗi giây. Nhưng đó đã là những người mạnh nhất trong giang hồ võ phàm rồi, không thể tiến thêm một bước nữa. Trên thế giới này không phải là không có tiền lệ người tu hành Khai Cơ ngũ phẩm, lục phẩm bị những người võ phàm cực hạn tiêu diệt.
Trần Hi chợt hiểu ra, những vết thương nội phủ mà mình gây ra bằng chân khí Thất Dương Cốc trước đó, thực chất đã hoàn toàn lành lặn sau khi cơ thể bị hủy hoại và tái tạo lúc lên tầng hai. Trải qua hai lần lên tầng hai, một lần lên tầng ba tôi luyện, cơ thể cậu đã mạnh mẽ hơn trước khi leo tháp gấp bội.
Mà ba lần tôi luyện đã đẩy cậu vào đường cùng, cũng chính là ép tiềm năng của cậu ra ngoài, nên trông cậu sắp sửa từ cảnh giới Khai Cơ cơ bản nhất của người tu hành, thăng lên Phá Hư có thể điều khiển bản mệnh phi hành. Đến Phá Hư, sức mạnh tu vi thi triển ra mạnh hơn người cảnh giới Khai Cơ quá nhiều.
Ví dụ như Đinh Mi, cảnh giới Phá Hư, dù không biết đang ở tầng mấy nhưng đã có thể đảm nhận vai trò giáo tập lớp Giáp. Ba mươi sáu đệ tử lớp Giáp cộng lại, e rằng cũng không đỡ nổi một đòn của Đinh Mi.
Sắp sửa thăng lên Phá Hư, vậy việc đầu tiên tiếp theo đương nhiên là chọn bản mệnh cho mình.
Trần Hi nhìn chiếc đòn gánh rách trong tay, không nhịn được cười.
Trên đời này đúng là đầy rẫy cơ duyên và trùng hợp. Nếu không có chiếc đòn gánh này, cậu thậm chí chẳng có lấy một vật để chọn làm bản mệnh. Phải biết rằng những thiếu niên xuất thân từ gia tộc lớn, từ nhỏ đã có thể chọn một món từ bảo vật của gia tộc để mang theo bên mình, nuôi dưỡng linh tính và thông tính, chỉ đợi sau khi Phá Hư sẽ trở thành bản mệnh.
Còn những người tu hành xuất thân hàn môn, nếu may mắn gia nhập một tông môn nào đó để tu luyện và bước vào Phá Hư, thông thường đều phải chọn từ những vật phẩm mà tông môn cung cấp. Những thứ này phần lớn đều là bảo vật hạ phẩm, trừ khi là đệ tử thực sự có tiềm năng mới nhận được sự bồi dưỡng tận lực của tông môn.
Trần Hi cười là vì cậu không cần phải đau đầu suy nghĩ xem mình nên chọn thứ gì làm bản mệnh nữa.
Hơn nữa, hình như hiện tại cậu cũng chỉ có một thứ để dùng.
Trần Hi cười còn vì cậu nghĩ đến tương lai. Sau này mình bước đi trong giang hồ, vác theo một chiếc đòn gánh để đối địch với người khác, e rằng bất cứ đối thủ nào nhìn thấy bản mệnh của mình cũng sẽ cười lăn cười bò mất thôi.
Đời người, đúng là mẹ nó thú vị thật.