Bên ngoài bức tường, có người đang đợi Trần Hy, chính là kẻ chấp pháp của Giới Luật Đường đã đưa cậu đến đây. Hắn nhìn thấy Trần Hy thì có chút kinh ngạc, bởi từ trước đến nay hắn chưa từng thấy ai sau khi bị nhốt vào tầng một của Cửu U Địa Ngục mà bước ra lại bình thản như thường lệ. Những năm qua, hắn đã đưa không biết bao nhiêu người vào Cửu U Địa Ngục, mỗi kẻ bước ra đều mất hồn mất vía, như thể đã đánh rơi một nửa linh hồn mình ở lại trong đó không cách nào lấy lại được.
Hoặc là điên loạn, hoặc là mê mang, tóm lại không một ai bình thường. Vì vậy, sự bình thường của Trần Hy khiến hắn cảm thấy vô cùng bất thường.
"Chẳng lẽ cậu không gặp phải chuyện gì đáng sợ sao?"
Tên chấp pháp tò mò hỏi một câu, dường như cảm thấy hơi đường đột nên cười cười tự giới thiệu: "Ta tên Đường Cổ, chấp pháp cấp một của Giới Luật Đường."
Chấp pháp của Giới Luật Đường cũng phân chia đẳng cấp, thấp nhất là chấp pháp cấp ba. Chấp pháp cấp một đã được coi là chức vị không thấp, cao hơn nữa là Chưởng Hình Quan, trên Chưởng Hình Quan chính là Chưởng Tọa. Nội tông Giới Luật Đường tự nhiên chỉ có một Chưởng Tọa là Trần Đinh Đang, dưới trướng ông ta có sáu Chưởng Hình Quan, mười hai chấp pháp cấp một.
Trần Hy thân thiện gật đầu: "Chào anh... Tôi không biết chuyện đáng sợ mà anh nói rốt cuộc là chỉ cái gì, nếu chỉ là những thứ hù dọa người khác, vậy thì tôi thực sự đã thấy không ít rồi."
Đường Cổ hỏi: "Nhưng cậu không có bất kỳ thay đổi nào cả."
Trần Hy cười đáp: "Có lẽ là do thần kinh của tôi không được nhạy bén cho lắm."
Đường Cổ gãi gãi đầu: "Cậu đâu phải là không nhạy bén, cậu gần như là không có thần kinh thì đúng hơn... Ta đã thấy không ít người từ Cửu U Địa Ngục bước ra mà hoàn toàn suy sụp, bị ép đến phát điên. Họ lẩm bẩm mình rốt cuộc là ai, ai rốt cuộc mới là mình. Lại còn nói bản thân nhìn thấy tương lai, nói túc mệnh của mình nằm ở nơi vực sâu vô tận. Một bộ phận khác thậm chí còn chẳng bước nổi vào Cửu U Địa Ngục, ngay trên cây cầu gỗ đã bị mê hoặc hoặc sợ vỡ mật, đến mức vĩnh viễn mắc kẹt ở đó không bao giờ ra được."
Trần Hy cười hỏi: "Vậy ra Trần Đinh Đang muốn dồn tôi vào chỗ chết đúng không?"
Đường Cổ cười gượng gạo nói: "Trước mặt ta thì đừng nhắc đến húy danh của Chưởng Tọa, dù sao ta cũng là thuộc hạ của ông ấy. Nhưng chuyện của cậu, chúng ta ở riêng với nhau đều đã bàn tán qua, chúng ta cũng không hiểu tại sao Chưởng Tọa lại nổi trận lôi đình. Tuy rằng có một chấp pháp cấp ba đã chết, nhưng làm sao mà liên quan đến cậu được chứ. Ta nghe nói Tông chủ đại nhân vì chuyện của cậu mà đặc biệt triệu kiến Chưởng Tọa, nhưng rõ ràng Chưởng Tọa ngay cả mặt mũi của Tông chủ đại nhân cũng không nể."
Tâm niệm Trần Hy khẽ động, dường như đã nắm bắt được điều gì đó từ trong này.
Trần Đinh Đang muốn đưa mình vào con đường chết, còn Tông chủ vốn chưa từng gặp mặt lại vì cậu mà gặp Trần Đinh Đang. Trần Hy nhớ đến những chuyện Cao Thanh Thụ đã kể, Cao Thanh Thụ nói trong Nội tông vẫn có người che chắn gió mưa cho cậu. Chuyện của nhà họ Triệu cũng chính là người này ngăn cản... Ở trong Nội tông, người nào có thể dễ dàng làm được điều này?
Nghĩ đến đây, Trần Hy cảm thấy hơi căng thẳng. Cậu vốn tưởng Quỷ Cửu gia đã chết, mình lại rời khỏi Thất Dương Cốc Thiền Tông, nên bên cạnh không còn ai có thể tin tưởng được nữa. Nhưng sau khi vào Nội tông, cậu biết Cao Thanh Thụ có quan hệ mật thiết với phụ thân, cũng biết còn có một cao tầng khác của Nội tông đang giúp đỡ mình.
Cảm giác không còn cô độc này khiến cậu càng thêm tự tin vào việc tìm ra chân tướng. Cậu đi theo Đường Cổ dọc đường trở về, không nhịn được hỏi thăm một chút về Tông chủ: "Tiền bối, xin hỏi húy danh của Tông chủ là gì?"
Đường Cổ vội vàng xua tay: "Đừng gọi ta là tiền bối, ta vẫn còn là một chàng trai trẻ trung phong độ đây. Cậu gọi ta là tiền bối chẳng phải là bảo ta già rồi sao? Tính theo tuổi tác thì ta cũng chỉ lớn hơn cậu tầm hai ba mươi tuổi thôi... Hay là gọi một tiếng Sư huynh?"
"Được, Sư thúc..."
Đường Cổ thở dài: "Bây giờ ta lại muốn tống cậu vào Cửu U Địa Ngục rồi đấy."
Trần Hy bật cười, cậu phát hiện Đường Cổ là một người rất thú vị. Trong ấn tượng, người của Giới Luật Đường lẽ ra phải là những kẻ lạnh lùng, lời lẽ khô khan, mặt mày cau có mới đúng, nhưng gã này rõ ràng là một ngoại lệ. Có lẽ vì sống quá lâu trong cái môi trường áp bức, nghiêm nghị của Giới Luật Đường, nên Đường Cổ nói chuyện với người lạ còn nhiều hơn cả người quen.
Hắn hạ thấp giọng nói với Trần Hy: "Tông chủ tên là Quan Phù Chu, kế nhiệm vào mười năm trước sau khi vị Tông chủ tiền nhiệm mất tích một cách kỳ lạ. Nghe nói tu vi thâm sâu khó lường, nhưng hình như ngay cả Chưởng Tọa cũng không hiểu rõ về Tông chủ lắm. Chúng ta suy đoán rằng, trước khi trở thành Tông chủ, ông ấy không hề ở trong Nội tông."
Trần Hy nhạy bén nắm bắt được một từ khóa... mất tích kỳ lạ. Vì vậy cậu không nhịn được hỏi: "Tại sao mười năm trước vị Tông chủ tiền nhiệm lại mất tích kỳ lạ? Đã xảy ra chuyện gì?"
Đường Cổ lắc đầu: "Lúc đó tuy ta cũng ở Nội tông, nhưng chỉ là một đệ tử mà thôi. Chỉ biết đêm đó đột nhiên có một nhóm lớn những kẻ bí ẩn tu vi cao thâm giết vào Nội tông, bắt cóc Tông chủ tiền nhiệm cùng phu nhân. Chuyện này thậm chí kinh động đến Chấp Ám Pháp Tư, nên một vị Bách Tước đã dẫn theo không ít người đến đây điều tra. Nhưng điều tra mười năm trời, vẫn không có chút manh mối nào. Chắc là Tông chủ tiền nhiệm đã đắc tội với kẻ nào đó ghê gớm ở bên ngoài rồi, nếu không phải thế lực thực sự lớn thì sao có thể dễ dàng xâm nhập Nội tông mà bắt đi Tông chủ cùng phu nhân?"
Trần Hy thầm cười lạnh, quả nhiên là đảo lộn trắng đen. Chuyện này rõ ràng do người của Chấp Ám Pháp Tư làm, vậy mà lại bị nói thành vì chuyện này nên người của Chấp Ám Pháp Tư mới đến Nội tông. Xem ra muốn che đậy chân tướng cũng chẳng khó khăn gì, chỉ cần quyền uy tuyệt đối là đủ. Ai dám tùy tiện nghi ngờ Chấp Ám Pháp Tư? Ai có thể nghĩ đến hung thủ chính là Chấp Ám Pháp Tư?
Đường Cổ nói: "Chúng ta mau đi thôi, sáng mai là kỳ thi tháng, bây giờ cậu về còn kịp tranh thủ nghỉ ngơi, hồi phục tinh thần. Ta nghe nói tầng một của Cửu U Địa Ngục là âm dương đảo lộn, người ở trong đó lâu ngày sẽ khiến tu vi thụt lùi. Cậu cũng coi như may mắn, trước kỳ thi tháng đã được thả ra rồi."
Trần Hy gật đầu, nghiêm túc nói một tiếng cảm ơn. Đường Cổ lại có chút không hiểu, lời cảm ơn này của Trần Hy là cảm ơn hắn về điều gì.
Khi Trần Hy trở về Thúy Vi Thảo Đường, Đinh Mi đã đứng đợi cậu ở cửa viện. Không biết có phải vì núi Thanh Lượng thực sự ẩn chứa thần kỳ gì hay không, mà hoa tường vi trên hàng rào đã nở lâu như vậy vẫn tươi tốt rạng rỡ. Đinh Mi mặc y phục của học viện, đứng cạnh bụi hoa tường vi, vẻ anh khí thường ngày lại điểm xuyết thêm vài phần kiều diễm.
Nhìn thấy Trần Hy, Đinh Mi mỉm cười, khóe miệng hơi nhếch lên, có lẽ là đường cong đẹp nhất thế gian này. Trần Hy sải bước tới, có chút ngượng ngùng cười với nàng, muốn chào một câu gì đó không quá tầm thường. Nhưng Đinh Mi lại chủ động bước tới đón cậu, trao cho cậu một cái ôm thật chặt nhưng vô cùng ấm áp.
Đôi tay nàng ôm lấy eo cậu, gương mặt áp sát vào lồng ngực cậu. Cú này khiến Trần Hy sợ đến mức không biết phải làm sao, dù cậu có giỏi tính toán đến đâu cũng không thể tính ra được Đinh Mi lại có biểu hiện như vậy.
"Khụ khụ..."
Cao Thanh Thụ từ trong phòng đi ra, nhìn thấy cảnh này thì lúng túng ho khan vài tiếng. Gương mặt Đinh Mi nóng bừng, lúc này mới tỉnh ngộ hành động không kìm chế được của mình là đáng xấu hổ đến nhường nào. Nàng lập tức rời khỏi người Trần Hy, quay đầu đi, giả vờ ngắm hoa tường vi trên hàng rào. Còn Trần Hy thì vẫn giơ hai tay ra, ngẩn ngơ như kẻ ngốc.
Cao Thanh Thụ nhìn thấy phản ứng này của cậu, thấp giọng chửi một câu quả là đồ ngốc. Sau đó xoay người đi vào trong: "Cậu vào đây với ta trước, ta dặn cậu vài việc, sau đó hai đứa muốn làm gì thì làm."
"Con còn phải tu hành."
Đinh Mi để lại một câu như một chú nai con rồi xoay người chạy mất, cũng chẳng biết nàng đang sợ cái gì. Trần Hy lúng túng đi vào phòng Cao Thanh Thụ, rồi tự tìm nước uống: "Tiên sinh, chuyện vừa rồi tại sao lại không chân thực đến thế?"
Cao Thanh Thụ liếc cậu một cái: "Cậu đúng là không hiểu phụ nữ."
Trần Hy ngồi xuống, đáp một tiếng: "Những năm qua con không hề tiếp xúc với phụ nữ, không hiểu cũng là chuyện bình thường."
Cao Thanh Thụ nói: "Chính cậu làm ra những chuyện đó, còn trách người ta như vậy."
"Con... con làm gì cơ?"
"Nghe nói cậu anh hùng cứu mỹ nhân ở Đại Cô Sơn à? Tuy rằng chuyện như vậy tầm thường đến mức không thể tầm thường hơn, nhưng con gái cuối cùng vẫn rất cảm động trước những chuyện này. Cậu đã vì cô ấy mà không màng sống chết, chẳng lẽ cô ấy không thể yêu cậu sao?"
Trần Hy sợ đến biến sắc: "Nhưng con... chưa từng nghĩ đến."
Cao Thanh Thụ nói: "Thế nên cậu mới là đồ ngốc... Nhớ ngày xưa khi sư phụ ta còn hành tẩu giang hồ, phụ nữ bên cạnh nhiều như cá diếc sang sông, lại còn toàn là quốc sắc thiên hương..."
Trần Hy ngắt lời: "Tiên sinh, người tỉnh lại đi, nói chuyện nghiêm túc được không?"
Cao Thanh Thụ lườm cậu một cái cháy mặt, ngồi đối diện Trần Hy, biểu cảm trở nên nghiêm nghị: "Ngày mai là kỳ thi tháng, đối với người khác có lẽ chỉ là một kỳ thi bình thường, nhưng đối với cậu lại mang ý nghĩa phi thường. Chỉ cần cậu có thể lọt vào top năm, ta đảm bảo sẽ đưa cậu vào Đại Mãn Thiên Tông tu hành. Vào được Đại Mãn Thiên Tông, cứ bảy ngày sẽ được vào Cải Vận Tháp một lần, vì Thần Đằng cần được chăm sóc. Đối với cậu, đây là cách tốt nhất và trực tiếp nhất để tìm hiểu về Thần Đằng, cho dù cậu chỉ ở tầng tám của Cải Vận Tháp, cũng sẽ nhận được phương pháp tu hành tốt hơn."
Trần Hy hỏi: "Tại sao người lại khẳng định chắc chắn con có thể vào Đại Mãn Thiên Tông?"
Cao Thanh Thụ lười giải thích: "Ta nói được là được. Ngoài ra còn một việc cậu phải biết, người của Chấp Ám Pháp Tư đã đến đòi người với Tông chủ rồi. Sau kỳ thi tháng, bọn họ cũng sẽ tìm cách đưa cậu đi."
Trần Hy thăm dò hỏi: "Con có thể không vào Đại Mãn Thiên Tông không? Cũng không đi theo người của Chấp Ám Pháp Tư?"
"Tại sao?"
"Không nỡ xa người, được không ạ?"
"Cậu đoán xem ta có tin không?"
"Chính con còn không tin... Tiên sinh, hiện tại Đại Mãn Thiên Tông chỉ còn mười một đệ tử thôi đúng không?"
"Ừm..."
Cao Thanh Thụ vô thức đáp một tiếng, bỗng nhiên cảnh giác: "Sao cậu biết?"
Trần Hy cười hì hì: "Nếu con đoán không nhầm, năm xưa tiên sinh cũng ở Đại Mãn Thiên Tông đúng không? Người chính là một trong mười hai Thần Hộ đúng không? Thế nên người mới hiểu rõ tầng tám của Cải Vận Tháp như vậy, thế nên người mới tự tin để con vào Đại Mãn Thiên Tông, tất cả những điều này đều là vì... người từng là Thần Hộ."
Sắc mặt Cao Thanh Thụ trở nên khó coi, im lặng một lúc lâu mới gật đầu: "Phải, cậu đoán không sai."
Trần Hy "ừ" một tiếng, sắc mặt trở nên nghiêm túc: "Vậy thì tiên sinh... nếu vào Đại Mãn Thiên Tông là con đường trực tiếp nhất để tìm ra chân tướng, tại sao năm đó người không quay lại mà lại chọn ở lại đây? Những điều tốt đẹp này đều chỉ là do người hư cấu ra đúng không? Sở dĩ người nói những điều này với con, chỉ là sợ con bị tổn thương. Thần Hộ của Đại Mãn Thiên Tông có lẽ thực sự thường xuyên tiếp xúc với Thần Đằng, nhưng tuyệt đối sẽ không tiếp xúc được với chân tướng năm đó, đó mới là chân tướng việc người chọn ở lại Nội tông."
Trần Hy đứng dậy, trịnh trọng hành lễ: "Cảm ơn tiên sinh đã bảo vệ con, nhưng tiên sinh, cái con cần không phải là sự trưởng thành trong an toàn. Cái con cần là đuổi theo chân tướng, nhanh chóng cứu phụ mẫu ra khỏi Cửu U Địa Ngục, cho nên con không có tư cách để hưởng thụ sự an toàn, con phải đối mặt với hiểm nguy. Từ bốn tuổi, con đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận mọi hiểm nguy, con đã chuẩn bị mười năm rồi."
Cậu bái một lạy, rồi lại bái thêm một lạy: "Cho nên xin tiên sinh tha thứ cho con, con quyết định không vào Đại Mãn Thiên Tông. Con muốn đến Chấp Ám Pháp Tư, con muốn đi tìm chân tướng."