Trong rừng, những người đất khổng lồ giương cung bạt kiếm, tay trái nắm cung, tay phải kéo dây, những mũi tên bằng đất đùn ra từ cánh tay. Chỉ trong vài giây, cánh cung đã được kéo căng, rồi những mũi tên bằng đất to bằng cổ tay xé gió lao ra. Những người đất này to lớn vạm vỡ, tốc độ bắn tên của chúng nhanh đến mức khiến người ta kinh hãi.
Hơn nữa, trông có vẻ như những người đất trong rừng còn kiên cố hơn cả những kẻ ở ngoài bãi đất trống.
Những mũi tên đất khổng lồ ập đến trong chớp mắt, trước tiên đập nát toàn bộ những người đất cản đường, rồi nhắm thẳng vào Trần Hi và Đinh Mi.
Đây quả thực là màn phối hợp hoàn hảo nhất mà không cần phối hợp, bởi những người đất kia dù bị vỡ nát cũng có thể tái sinh, nên cung thủ hoàn toàn không cần phải tránh né đồng loại. Tên đất lao đến cực nhanh, chỉ trong một thoáng đã đến ngay trước mặt hai người.
Trần Hi nhướng mày, cây đòn gánh trong tay đâm thẳng về phía trước, chính là chiêu thức đầu tiên trong Thanh Mộc Kiếm Quyết, cũng là chiêu đơn giản nhất... Bình Thứ (Đâm ngang).
Đây căn bản không thể coi là kiếm chiêu, ngay cả khi đưa kiếm cho một người phàm không biết võ nghệ, họ cũng biết đâm một kiếm ra ngoài. Giống như đưa dao cho người phàm, họ cũng sẽ tự nhiên mà chém xuống vậy. Kiếm đâm, đao chém, đó là những động tác cơ bản và tự nhiên nhất.
Trong Tháp Cải Vận, Trần Hi đã luyện tập chiêu Đâm ngang đơn giản này vô số lần. Để giết thời gian trong sự cô độc ở Tháp Cải Vận, cậu thậm chí còn xé quần áo làm thành một sợi dây thừng, buộc vào viên châu trên trần nhà, rồi buộc một chiếc vòng sắt vào đầu dây buông thõng xuống. Chiếc vòng sắt này giống như khóa thắt lưng, là vật dụng trên quần áo.
Sau khi treo xong, Trần Hi làm cho chiếc vòng sắt đung đưa, rồi cậu xoay người thật nhanh quanh chiếc vòng, vừa xoay vừa xuất thủ, dùng đòn gánh đâm vào vòng sắt. Ban đầu không thể lần nào cũng trúng, nhưng về sau, mỗi lần đâm ra, cậu đều có thể xuyên cây đòn gánh qua chiếc vòng sắt.
Sự chính xác này đã phát huy tác dụng trong lúc gặp nguy hiểm hôm nay.
Mỗi cú đâm ngang của cậu đều chính xác đâm nát một mũi tên đất. Tên đất đến từ bốn phương tám hướng, tốc độ lại nhanh như vậy, nhưng cậu vẫn có thể vừa né tránh sự tấn công của người đất vừa đâm nát tên đất. Chỉ là, những cung thủ kia chỉ cần đứng trên mặt đất là có thể lấy tên đất ra vô tận. Cứ đánh tiếp như thế này, cho dù hai người họ có kiệt sức cũng không thấy hồi kết.
Lúc này, Đinh Mi đã có chút mệt mỏi. Trên vầng trán mịn màng của nàng lấm tấm những hạt mồ hôi. Trần Hi thấy hai má nàng đỏ ửng, biết nàng đã mệt. Thế là Trần Hi sải bước tới, phát huy chiêu Đâm ngang của đòn gánh đến mức cực hạn, lặp đi lặp lại chỉ một chiêu này.
Đòn gánh dài hơn kiếm rất nhiều, nên khi múa lên càng tốn sức hơn.
Thể chất của Trần Hi đã được tôi luyện vô cùng mạnh mẽ, những động tác này vẫn chưa khiến cậu mệt mỏi. Thế nhưng... nội kình lại không thể vô tận như tên đất của cung thủ.
"Cô đừng ra tay trước, tạm thời nghỉ ngơi hồi phục thể lực đi."
Trần Hi nói với Đinh Mi bằng giọng không thể chối từ, rồi cậu bắt đầu di chuyển quanh Đinh Mi, đòn gánh đâm ra từng cái một, tốc độ nhanh đến mức như biến thành một cây chổi lớn. Đó là tàn ảnh do cậu xuất thủ để lại, trông như thể trong tay cậu có hàng trăm cây đòn gánh vậy. Bất kể người đất có dày đặc thế nào, tên đất có nhanh ra sao, đều bị cậu đâm nát bằng một chiêu Đâm ngang đơn giản.
"Trên đỉnh đầu có kết giới, vừa nãy tôi đã thử rồi, cao nhất chỉ có thể nhảy lên bằng một người, cao hơn nữa sẽ bị chặn lại."
Đinh Mi thở dốc nói.
Nàng không từ chối ý tốt của Trần Hi vì nàng biết đây là cách làm đúng đắn nhất. Hai người thay phiên nhau nghỉ ngơi có thể cầm cự được lâu hơn.
"Hai kẻ đó nhất định đang âm thầm quan sát chúng ta!"
Tâm niệm Trần Hi khẽ động, đột nhiên thay đổi cách xuất thủ. Lần này cậu không đâm nữa mà là gạt. Đây là chiêu thứ hai trong Thanh Mộc Kiếm Quyết, là chiêu thức phòng thủ điển hình, dùng để gạt vũ khí của kẻ địch đâm tới. Cây đòn gánh trong tay cậu trông trở nên nhẹ nhàng hơn, nhắm chuẩn mũi tên đất đang bay tới, cây đòn gánh chỉ cần gạt nhẹ một cái, mũi tên đất đó liền bay sang hướng khác, "bùm" một tiếng, đập nát hai ba tên người đất.
Mượn lực đánh lực.
Những cung thủ kia không ngừng bắn tên, còn Trần Hi thì không ngừng gạt những mũi tên đó, biến tên đất thành vũ khí của chính mình. Hàng chục mũi tên đất bắn về phía cậu, sau khi bị cậu gạt đi liền biến thành hàng chục đòn tấn công vào người đất. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, những người đất trên bãi trống đã bị cậu dọn sạch trong chốc lát.
Dù rất nhanh sau đó những người đất sẽ lại xuất hiện, nhưng áp lực của hai người đã giảm đi rất nhiều.
Cung thủ vẫn tiếp tục bắn tên, Trần Hi bình tĩnh gạt những mũi tên đó đi. Không còn sự cản trở của người đất, lần này hàng chục mũi tên đất đều bay thẳng vào trong rừng. Những mũi tên đó bay chưa đầy trăm mét đã bị một sức mạnh vô hình ngăn cản, chấn vỡ tan tành. Trần Hi cũng không nản lòng, tiếp tục mượn những mũi tên đó để dò xét.
Cổ tay cậu khẽ thay đổi, liền có thể làm chệch hướng và phản lại mũi tên đất. Trong phút chốc, cậu dường như mới là người làm chủ cuộc tấn công, còn hàng chục cung thủ kia chẳng qua chỉ là những trợ thủ cung cấp vũ khí cho cậu mà thôi. Cách "mượn lực đánh lực" này nói thì đơn giản nhưng thực hiện cực kỳ khó khăn. Muốn kiểm soát góc độ và lực phản đòn của tên đất, buộc phải phán đoán chính xác, mắt, cánh tay, cổ tay, đòn gánh, mỗi một lần xuất thủ đều phải đạt đến mức hoàn mỹ không tì vết.
Trần Hi xoay chuyển liên tục, tên đất từ bên ngoài cơ thể cậu quét sạch ra bốn phía.
"Bùm" một tiếng, một cung thủ bị chính mũi tên của mình phản lại đập tan tành.
Nhưng không nằm ngoài dự đoán, rất nhanh sau đó nó lại đứng dậy.
Trần Hi giống như một cỗ máy không biết mệt mỏi, không ngừng xuất thủ, không ngừng dùng tên đất dò xét xung quanh. Cuối cùng, sau khi gạt đi hàng trăm mũi tên, cậu phát hiện ra một nơi rất quỷ dị. Tên đất tấn công vào chỗ đó đều bị một sức mạnh vô hình đập nát từ khoảng cách vài chục mét.
Mà kiểu đập nát này khác với việc tên đất bay xa trăm mét rồi bị chấn vỡ. Chấn vỡ là chỉ việc tên đất va vào núi đá mà rơi vụn ra. Còn tên đất ở chỗ đó rõ ràng là bị một sức mạnh vô hình nào đó chủ động đập nát.
Nhìn thấy cảnh này, ánh mắt Trần Hi sáng lên.
Cậu thay đổi hướng vận lực của cổ tay, gạt tất cả những mũi tên đang bắn tới về phía đó. Hàng chục mũi tên đất lao vút đi, cùng bị đập nát bởi sức mạnh vô hình tại một điểm. Trần Hi mỉm cười, chân điểm nhẹ rồi lướt về phía đó, thân hình nhanh như điện.
Sau khi đến nơi, cậu vẫn tung ra một chiêu Đâm ngang tầm thường.
Cú này đã ép ra sự thật.
Trông nơi đó chỉ là bãi cỏ giữa hai gốc cây lớn, không có gì đặc biệt. Thế nhưng khi cây đòn gánh của Trần Hi đâm tới, không gian đột nhiên vặn vẹo. Một thanh thiết kiếm từ trong không trung đâm ra, va chạm mạnh với đòn gánh của Trần Hi. "Keng" một tiếng, một vòng gợn sóng không khí có thể nhìn thấy bằng mắt thường lan tỏa ra xung quanh.
Sau đó, Trần Hi nhìn thấy Đỗ Mãnh.
Đệ tử nội tông kiêu ngạo này, trên mặt đầy vẻ không thể tin nổi. Hắn dường như không ngờ Trần Hi lại có thể phát hiện ra chỗ ẩn nấp của mình, rõ ràng là rất kinh ngạc. Điều khiến hắn kinh ngạc hơn nữa là, một kiếm này vốn dĩ hắn muốn chém nát đòn gánh của Trần Hi, nào ngờ cây đòn gánh trông rách nát kia lại có thể cứng rắn đỡ lấy Huyền Thiết Kiếm của hắn!
Phải biết rằng thanh thiết kiếm này do trưởng lão trong gia tộc hắn đích thân rèn đúc, dùng loại huyền thiết thượng hạng, lại còn mời một phù sư có tu vi không tầm thường khắc phù chú lên kiếm, có thể tăng thêm năm phần uy lực. Dựa vào thanh thiết kiếm này, hắn luôn rất tự phụ trong nội tông.
Thế mà, thanh thiết kiếm được rèn đúc tinh xảo, được phù chú gia trì sức mạnh như vậy, lại không làm gì được một cây đòn gánh rách!
Mà đây vẫn chưa phải điều khiến hắn kinh ngạc nhất.
Điều khiến hắn kinh ngạc nhất chính là Trần Hi lại có thể chống đỡ được sức mạnh tu vi Phá Hư nhị phẩm của hắn!
Cơ thể Trần Hi bị lực từ thiết kiếm đẩy lùi về sau hai ba mét, gót chân vạch trên bãi cỏ hai đường rãnh, nhưng thân hình cậu vẫn đứng vững như bàn thạch, trông không có vẻ gì là vất vả.
Trần Hi nhìn quanh người Đỗ Mãnh, có một vật giống như thanh sắt cắm trên mặt đất, nghiêng sang một bên, rõ ràng đó chính là cơ quan khởi động người đất trên bãi trống này.
Sau khi nhìn thấy, Trần Hi hừ lạnh một tiếng, lại lần nữa tấn công tới, vẫn là chiêu Đâm ngang bị tất cả các tu hành giả coi thường đó. Chiêu thức này, ngay cả trong chốn giang hồ võ thuật phàm tục, cũng chỉ là chiêu thức đơn giản và cơ bản nhất mà thôi. Đỗ Mãnh thấy Trần Hi không bị mình đánh bay đã vô cùng kinh ngạc. Lúc này thấy Trần Hi còn dám tấn công tới, trong lòng lập tức nổi lên một cơn giận dữ.
Trước đó khi bị Trần Hi chế giễu, hắn đã nén giận trong lòng. Lúc này thấy một tân sinh nội tông lại dám ra tay với mình, hắn càng thêm tức tối.
Lần này, hắn không hề nương tay.
Trên thiết kiếm đột nhiên bùng nổ một luồng hào quang chói mắt. Đó là sức mạnh chân nguyên mạnh mẽ của Phá Hư nhị phẩm, giống như đang nâng một vầng thái dương trên mũi kiếm. Nếu nhát kiếm này đâm trúng, dù là một tảng đá lớn hắn cũng có thể đâm xuyên qua.
Nhưng cảnh tượng tiếp theo diễn ra khiến lòng Đỗ Mãnh vô cùng chấn động.
Vẫn là chiêu kiếm hạ phẩm đó, vẫn là cây đòn gánh rách đó, vẫn đỡ được thiết kiếm của hắn. Lần này, Trần Hi bị đẩy lùi về sau sáu bảy mét, rãnh dưới chân càng sâu hơn. Nhưng Trần Hi vẫn không ngã, đòn gánh vẫn không hỏng!
Điều này kích động cơn giận của Đỗ Mãnh, hắn gầm lên một tiếng, thân hình lao tới. Hắn múa thiết kiếm, những luồng sáng to bằng đầu người liên tục phát ra từ thanh kiếm, những luồng sáng đó uy lực cực lớn, trong lúc Trần Hi né tránh trái phải, chúng đã nổ tung những người đất phía sau cậu thành từng mảnh vụn.
Hơn nữa, trông có vẻ như sức mạnh được phù chú gia trì trên thanh thiết kiếm này còn mang theo một loại thuộc tính ăn mòn, những người đất sau khi ngã xuống muốn tái tổ hợp lại đều không ngừng sụp đổ!
Có thể tưởng tượng được, nếu sức mạnh này đánh lên người Trần Hi thì sẽ có hậu quả gì!
Trần Hi nhướng đôi mày kiếm, trong lòng cũng thực sự nổi giận. Cậu biết Đỗ Mãnh bây giờ đã khởi sát tâm, từ đó có thể thấy Đỗ Mãnh là kẻ lỗ mãng vô mưu. Vì tức giận mà quên cả quy tắc tông môn. Hắn ra tay không chừa đường lui, chính là vì muốn giết chết Trần Hi.
Trần Hi hừ lạnh một tiếng, đòn gánh đâm ra.
Đâm ngang.
Mỗi cái đều đâm tan một luồng sáng. Chân cậu như mọc rễ, mặc cho Đỗ Mãnh tấn công thế nào cũng không lùi bước nữa. Luồng sáng ngày càng dày đặc, nhưng Trần Hi không hề hoảng loạn.
Cậu đâm tan tất cả luồng sáng một cách chuẩn xác, rồi thấy Đỗ Mãnh liên tục áp sát vào phạm vi mười mét, chiêu thức đòn gánh của Trần Hi thay đổi... chiêu thứ hai của Thanh Mộc Kiếm Quyết, Gạt!
Luồng sáng bị gạt ngược trở lại, bất ngờ tấn công về phía Đỗ Mãnh.
Đỗ Mãnh múa thiết kiếm lên, như một màn kiếm! Bất kể luồng sáng bị Trần Hi đánh ngược lại có bao nhiêu, tất cả đều bị màn kiếm của hắn nghiền nát. Ngay khoảnh khắc hắn chém nát luồng sáng cuối cùng, hắn thấy Trần Hi lao về phía cơ quan. Hóa ra Trần Hi vẫn luôn chờ cơ hội để tắt cơ quan.
Một khi cơ quan bị tắt, không còn nghi ngờ gì nữa, Đỗ Mãnh đã thua.
Đỗ Mãnh nổi trận lôi đình, chân điểm nhẹ bay lên không trung đâm về phía Trần Hi. Hắn đã tính toán tốc độ của Trần Hi, nên đặt điểm tấn công của thiết kiếm ở vị trí cách Trần Hi ba mét. Theo tốc độ này, khi luồng sáng của hắn đâm tới, Trần Hi vừa vặn lao đến đó.
Nói đến tính toán, Trần Hi sợ ai bao giờ?
Ngay khi Đỗ Mãnh tưởng rằng mình sắp thành công, bước chân Trần Hi đột ngột dừng lại, bàn chân dẫm mạnh xuống mặt đất khiến đất đá bay tung tóe. Trong màn bụi mù, Trần Hi ngẩng đầu, xuất thủ, vẫn là chiêu Đâm ngang đó, nhưng lại đâm trúng Đỗ Mãnh đang còn ở giữa không trung!
Cú này, đòn gánh đâm thẳng vào bụng dưới của Đỗ Mãnh.
"Phập" một tiếng, đan điền bị trọng thương, sức mạnh chân nguyên của Đỗ Mãnh lập tức tiêu tán. Thân hình hắn rơi bịch từ trên cao xuống, đập mạnh xuống đất, bụi bay mù mịt. Hắn đau đớn ho khan vài tiếng, muốn bò dậy nhưng phát hiện căn bản không còn chút sức lực nào.
Hắn quay đầu nhìn Trần Hi bằng ánh mắt giận dữ: "Thằng súc sinh này! Dám ra tay với ta!"
"Kẻ nhục người thì người thường nhục lại."
Trần Hi thản nhiên nói một câu, rồi một chân dẫm lên miệng Đỗ Mãnh. Đúng vậy, chính là dẫm lên miệng hắn! Lực này cực lớn, trực tiếp dẫm gãy xương hàm dưới của Đỗ Mãnh, dẫm lệch cả mũi, không biết đã rụng bao nhiêu cái răng. Một chân dẫm xuống, kẻ đang còn chửi rủa ầm ĩ lập tức mất tiếng, e là lưỡi cũng chẳng duỗi thẳng ra nổi nữa.
Dẫm xong, Trần Hi lười nhìn hắn thêm một cái, chậm rãi bước tới tắt cơ quan.
Trên bãi đất trống, những người đất kia từ từ tan biến vào mặt đất. Đinh Mi đang bị người đất vây hãm lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, quần áo trên người đã ướt đẫm mồ hôi.
Một nơi nào đó trong rừng, nhìn thấy Đỗ Mãnh bị Trần Hi đánh bại, Viên Phong Lôi hừ lạnh một tiếng: "Đồ phế vật!"
Hắn nhìn Trần Hi, ánh mắt đầy vẻ thâm độc.