Cuối canh tư đầu thu, đám ve sầu sau khi mệt nhoài mới vừa yên tĩnh lại. Đây là khoảng thời gian mà đối với người bình thường là lúc ngủ say sưa nhất. Nếu ai đó bị quấy rầy giấc ngủ vào giờ này, có lẽ sẽ nảy sinh ý định đánh người.
Ve mùa thu chắc biết mình chẳng còn sống được bao lâu nên kêu to hơn cả tiết giữa hè, đám dế hẳn là cực kỳ ghét chúng. Đều dựa vào đôi cánh mà sống, cứ to xác là giỏi sao?
Thiếu niên ngồi dậy từ trên giường, cứ như trong cơ thể cậu có một chiếc đồng hồ không bao giờ sai lệch dù chỉ một phút. Cậu vươn vai một cái thật dài đầy tham lam, rồi nhìn chiếc giường ván cứng của mình bằng ánh mắt đầy lưu luyến. Dù đây chỉ là chiếc giường ghép từ một cánh cửa gỗ cùng hai chồng gạch xanh, nhưng nó đã là món đồ nội thất xa xỉ nhất trong căn phòng này rồi.
Cậu nghiêm túc mặc quần áo, chăm chút cho từng chiếc khuy. Không chỉ vì cậu cảm thấy việc gì cũng cần phải nghiêm túc đối đãi, mà còn vì hiện tại cậu chỉ có duy nhất bộ quần áo này. Cậu ngồi xổm xuống buộc dây giày cỏ, không lỏng một phân, không chặt một phân. Đây là một đôi giày cỏ mới, nên cậu đã mất ba dặm đường để làm quen, đảm bảo đây là cách buộc thoải mái nhất.
Sau đó, cậu đứng trước tấm gương vỡ một nửa để búi tóc, khoảng cách giữa mỗi chiếc răng của chiếc lược làm từ cành thông gai đều tăm tắp như nhau.
Ừm, đây là thái độ.
Khi chải đầu trước gương, miệng cậu ngậm một cành cây đã bị cắn hằn lên không ít dấu răng.
Cậu khiến nụ cười của mình trông như gió xuân mát lành.
Cậu sẽ không để bất cứ ai nhìn thấy trong lòng mình có hận, không để bất cứ ai cảm thấy trong lòng mình có thù. Rồi cậu mỉm cười với chính mình trong gương, thầm nhủ rằng tất cả những điều này đều là để lấy lại những thứ vốn thuộc về mình. Mọi u uất, mọi lạnh lẽo đều được cậu cẩn thận giấu vào nơi sâu kín nhất trong góc khuất, nơi mà ánh dương ấm áp cũng không thể chạm tới.
Tính toán thời gian, đã đến lúc phải ra ngoài. Cậu bước ra khỏi cánh cửa đã thiếu mất một tấm ván, xách theo đòn gánh và thùng gỗ bên ngoài. Dù có nhắm mắt cậu cũng không thể đi nhầm đường, từ cửa phòng cậu đến bên giếng nước tổng cộng là hai nghìn sáu trăm hai mươi hai bước, ít hơn năm ngoái một bước.
Vì cậu đang lớn lên.
Đối với cậu, không ngừng lớn lên chính là một thành tựu vĩ đại.
Trần Hi vừa đi vừa thầm tính toán, đi đến bước thứ tám trăm chín mươi chín thì cậu bắt đầu mỉm cười, nụ cười kiểu đã luyện tập trước gương. Cậu hơi nghiêng người về phía trước như thể chào hỏi, mặc dù lão giả đang nhắm mắt tĩnh tâm trong khu rừng nhỏ vẫn như mọi khi, hoàn toàn phớt lờ cậu. Nhưng Trần Hi không cho rằng mình làm vậy là vô nghĩa, cũng không cho rằng lão giả không nhìn thấy mình.
Đây là Tiểu Mãn Thiên Tông, tông môn nổi tiếng nhất Thanh Châu.
Ngay cả khi tính hết tất cả các tông môn của Cửu Nha tám mươi mốt châu, Tiểu Mãn Thiên Tông vẫn nằm ở mức trung thượng. Lão giả này là viện trưởng của Thanh Võ, một trong sáu viện ngoại tông của Tiểu Mãn Thiên Tông, tên là Chu Cửu Chỉ. Tu vi cao đến mức nào Trần Hi không biết, nhưng cậu biết nếu mình muốn tu hành thì cần phải tiếp cận người này.
Mà cậu, bắt buộc phải tu hành.
Bước chân Trần Hi không chậm đi một phân, sau khi đi qua cũng không liếc nhìn thêm lần nào. Cậu nắm bắt sự chừng mực hoàn hảo, không khiến người ta cảm thấy phiền chán.
Cậu cần phải đổ đầy nước vào mười hai chiếc vạc lớn ở diễn võ trường trước khi trời sáng. Đệ tử viện Thanh Võ mỗi ngày khi mặt trời mọc đều phải luyện thể trên diễn võ trường, sau đó dùng nước trong những chiếc vạc đó để tắm rửa. Theo quy định, trước khi đám đệ tử xuất hiện thì Trần Hi phải rời đi, vì cậu chỉ là một tên tạp dịch nhỏ, nếu lén nhìn đệ tử tu luyện sẽ bị đánh chết. Sở dĩ ngày nào cũng phải đổ đầy nước là vì đám đệ tử kiêu quý kia tuyệt đối không dùng nước để qua đêm để tắm.
Đã gần một năm rồi, Trần Hi tính toán ngày tháng.
Lúc đến là mùa đông giá rét năm ngoái, giờ đã là mùa thu.
Cậu kéo nước từ giếng lên, để mực nước thấp hơn miệng vạc hai ngón tay. Đây là mức tối đa cậu có thể làm được bây giờ, nếu nước đầy hơn nữa thì lúc cậu chạy sẽ bị sóng sánh ra ngoài. Sức nặng của hai thùng nước đối với cậu đã sớm quen thuộc, cậu bắt đầu chạy trên con đường nhỏ lát đá xanh, ngay cả việc chạy bộ cũng cực kỳ tập trung.
Mỗi bước chân của cậu đặt xuống đều tuyệt đối là nơi ổn định nhất trên phiến đá xanh này. Phải biết rằng đường núi không bằng phẳng, đá xanh cũng không bằng phẳng, nếu không cẩn thận giẫm vào chỗ vênh lên, rất có thể sẽ bị trẹo chân ngã sấp mặt. Cậu hết lần này đến lần khác đi ngang qua con đường nhỏ gần lão giả, nhưng không bao giờ nhìn về phía đó nữa.
Ngay lần thứ hai mươi cậu đi ngang qua, lão giả khẽ mở mắt ra một khe hở.
"Tuổi tác hơi lớn một chút, hơi đáng tiếc."
Lão tự nhủ trong lòng, rồi lại nhắm mắt lại.
Trần Hi đương nhiên không biết lão giả đang nghĩ gì, cậu chỉ biết mình phải làm gì. Nếu muốn báo thù, cậu nhất định phải tu hành. Bởi vì kẻ thù của cậu rất mạnh, mạnh đến mức dù chỉ cử động một ngón tay nhỏ, cậu cũng sẽ chết không toàn thây. Địa vị, quyền thế, tu vi mạnh mẽ, đó là những thứ kẻ thù của cậu có.
Mà thứ cậu có, chỉ có một... nghị lực.
Sau khi đổ đầy mười hai chiếc vạc, Trần Hi lau mồ hôi trên trán rồi bắt đầu quay về. Đi đến nơi cách diễn võ trường một dặm, cậu cởi quần áo nhảy xuống cái đầm sâu kia để tắm. Đây là Bích Thủy Hàn Đầm nổi tiếng trong Tiểu Mãn Thiên Tông, ngay cả người đạt Khai Cơ tam phẩm cũng không dám dễ dàng xuống, vì nước ở đó thực sự quá lạnh lẽo.
Trần Hi dám, và cũng chỉ dám thế thôi.
Mỗi lần, cậu đều sống không bằng chết.
Nhưng cậu tự nhủ, bắt buộc phải làm vậy.
Trên sườn núi, Chu Cửu Chỉ nhìn Trần Hi gần như ngất đi trong hàn đầm, khẽ nhíu mày.
"Không biết ngươi rốt cuộc đang gánh vác điều gì, nếu chỉ vì muốn ta nhìn bằng con mắt khác mà lấy mạng ra đánh cược... tâm tính như vậy, chưa chắc đã là chuyện tốt."
Trần Hi ngồi xổm trên tảng đá, đưa cánh gà đã nướng chín cho những đệ tử mặc viện phục màu xanh. Trên gương mặt của những thiên chi kiêu tử này đều là vẻ kiêu ngạo, kiêu ngạo đến mức họ căn bản không hề để tâm đến sự tồn tại của Trần Hi. Trong mắt họ, Trần Hi chỉ là một kẻ xuất hiện bất cứ lúc nào khi họ cần, và mỗi lần Trần Hi đều không khiến họ thất vọng.
Nhưng dù vậy, thái độ của họ đối với Trần Hi cũng không thay đổi. Họ không đánh mắng, không chế giễu Trần Hi, vì trong mắt họ căn bản không có Trần Hi.
Trần Hi là một phàm nhân, còn họ là người tu hành của viện Thanh Võ... cho dù chỉ là đệ tử nhập môn cấp thấp nhất.
Họ chưa bao giờ để ý đến Trần Hi, nhưng Trần Hi lại trân trọng từng phút giây có thể để ý đến họ.
"Các em đều biết, mùng một tháng sau là kỳ thi năm. Chỉ có đạt đến Khai Cơ ngũ phẩm mới có tư cách tham gia nội thí, những người vượt qua nội thí có thể vào tháp Cải Vận tu hành ba tháng. Các em đừng chỉ lo ăn chơi hưởng lạc, nếu đến lúc đó trong số học sinh ta dạy không có một ai vào được tháp Cải Vận, đừng nói các em tự làm mất mặt mình, ngay cả mặt mũi ta cũng không còn."
Giáo thụ lớp Giáp là Đinh Mi nhìn đám đệ tử đang đùa nghịch của mình, có chút thất vọng. Trong lứa đệ tử này, người xuất sắc quá ít. Nhớ năm đó khi bà còn tu luyện ở viện Thanh Võ, trong lớp có đến mấy thiên tài từ Khai Cơ thất phẩm trở lên, bao gồm cả người đang tỏa sáng ở nơi khác và đã trở thành giáo tập cao cấp bây giờ. Lúc đó, trước khi vào tháp Cải Vận, người đó đã là Khai Cơ bát phẩm rồi.
Đám đệ tử cười rộ lên, một thanh niên có gương mặt lạnh lùng trong số đó nói: "Người khác thế nào con không biết, nhưng con sẽ không để tiên sinh mất mặt đâu."
Đinh Mi nhìn thoáng qua người đệ tử mà bà yêu thích nhất này.
Trong lớp Giáp, người có tư cách vào tháp Cải Vận không quá năm người. Trong đó, người không cần Đinh Mi phải lo lắng nhất chính là Triển Thanh. Sáu tuổi minh ngộ, bảy tuổi khai cơ, mười lăm tuổi Khai Cơ ngũ phẩm, mười tám tuổi Khai Cơ thất phẩm, tốc độ tu hành như vậy, nhìn khắp viện Thanh Võ cũng đủ để tỏa sáng rực rỡ.
"Con cũng sẽ không đâu ạ."
Cô gái ngồi cạnh Triển Thanh tên là Thạch Tuyết Lăng, thế hệ trẻ được nuôi dưỡng bởi gia tộc lớn như Thạch gia ở Thanh Châu, tự nhiên cao hơn người khác một bậc. Cô không chỉ có thiên phú cực tốt, dung mạo cũng cực tốt. Chỉ là, nhìn vào ánh mắt cô nhìn Triển Thanh là có thể hiểu tất cả.
Đinh Mi cười cười: "Đừng dẻo miệng, cẩn thận ta về điều chỉnh chỗ ngồi của con đấy."
Thạch Tuyết Lăng lè lưỡi, đưa tay ôm lấy cánh tay Triển Thanh: "Không chịu đâu, không ai được giành chỗ ngồi với con cả."
Triển Thanh lại đẩy tay cô ra, quay đầu sang một bên.
Thạch Tuyết Lăng cũng không tức giận, nhìn Triển Thanh cười.
Ban đầu cô đã tặng Đinh Mi một lọ Thanh Cơ Lộ trị giá trăm vàng trên chợ đen, mới đổi được chỗ ngồi cạnh Triển Thanh. Trăm vàng đối với giáo tập của viện Thanh Võ không tính là gì, nhưng Thanh Cơ Lộ là sản phẩm của tiệm thuốc nhà họ Thạch, không phải có tiền là mua được.
Đinh Mi tuy cười, nhưng trong lòng lại rất thất vọng.
Bà là một người phụ nữ không nhìn ra tuổi tác cụ thể, trên người luôn mặc bộ giáo tập phục màu xanh thâm. Theo hiểu biết của Trần Hi, Đinh Mi là một người phụ nữ có cuộc sống đơn điệu đến mức nhạt nhẽo. Ngày nào cũng dậy đúng giờ, ăn đúng giờ, lên lớp đúng giờ, không đi dạo phố, không mua quần áo đẹp, không bàn chuyện bạn trai.
Ngay cả lọ Thanh Cơ Lộ mà Thạch Tuyết Lăng tặng, bà vẫn để ở vị trí cũ chưa từng động đến.
Sở dĩ biết những điều này là vì mọi tạp vụ của lớp Giáp viện Thanh Võ đều do Trần Hi làm. Dù cậu chưa từng vào phòng của Đinh Mi, nhưng khi lau cửa sổ có thể nhìn rõ mọi thứ bày trên bàn làm việc của bà, ngăn nắp trật tự. Một người phụ nữ tự kỷ luật đến mức này, thực ra chẳng đáng yêu chút nào.
Vì vậy Trần Hi khẳng định, sau lưng Đinh Mi có câu chuyện riêng.
Việc bà thành toàn cho Thạch Tuyết Lăng, phần lớn có liên quan đến câu chuyện của chính bà.
"Đạo tu hành, không có điểm dừng."
Đinh Mi chậm rãi nói: "Nhưng các bậc tiền bối cao nhân đã chia cảnh giới tu vi thành năm cảnh bốn mươi lăm phẩm, mỗi cảnh giới đều có chín phẩm. Có thể vào được viện Thanh Võ, thực ra đối với các em mà nói đã là một sự công nhận. Các kỳ thi năm qua, viện Thanh Võ chưa bao giờ rơi khỏi top ba. Sáu viện ngoại tông, viện Thanh Võ dù không phải là tốt nhất, nhưng là các em trèo cao với cái tên viện Thanh Võ chứ không phải viện Thanh Võ trèo cao với xuất thân của các em, hiểu chưa?"
Lời nói của bà đột nhiên lạnh đi vài phần, đám đệ tử lập tức trở nên nghiêm túc.
"Hiểu ạ!"
"Cảnh giới thứ nhất là Khai Cơ, người thiên tài nhất mà ta biết, sáu tuổi Khai Cơ nhất phẩm, mười tuổi khi vào tháp Cải Vận đã là Khai Cơ bát phẩm. Chưa đầy mười lăm tuổi đã rời khỏi Tiểu Mãn Thiên Tông. Các em đều rất kiêu ngạo, đây vốn là chuyện tốt, người tu hành nên có ngạo khí. Nhưng nếu kiêu ngạo không tỷ lệ thuận với thực lực, đó chính là trò cười."
Đinh Mi nói: "Ba mươi sáu đệ tử lớp Giáp, cộng lại cũng không bằng một mình người đó."
"Sau Khai Cơ là Phá Hư, trên Phá Hư là Linh Sơn, trên Linh Sơn là Động Tàng, trên Động Tàng... là Mãn Giới."
Đinh Mi nói: "Một người tu hành nếu tư chất bình thường, dùng hết sức lực cả đời cũng không đến được Phá Hư, cuối cùng chỉ trở thành hộ viện bảo tiêu cho các hào môn mà thôi. Các em ai nấy đều tâm cao hơn trời, nhưng có mấy người không mệnh mỏng hơn giấy? Cá bơi ngược dòng, kẻ mạnh nhất dẫn đầu. Nhạn bay về nam, kẻ mạnh nhất đứng đầu. Nếu trong lòng mình không còn thắng thua, thì cuộc đời coi như xong, dù có vào được tháp Cải Vận cũng không thay đổi được vận mệnh của các em."
"Trong số các em, chỉ có Triển Thanh, Thạch Tuyết Lăng, Triệu Võ, Tôn Tiên Khoa, Phục Đạo năm người có cơ hội vào tháp Cải Vận, ít hơn năm ngoái một người."
Đinh Mi nói: "Ít hơn một người, sẽ kéo lùi thành tích của viện Thanh Võ. Trong số các em có ai có thể tự tiến cử, cảm thấy có năng lực đi tranh giành với đệ tử các học viện khác không?"
Đám học sinh nhìn nhau, ngoài năm người mà Đinh Mi nói, những người khác đều cúi đầu không dám lên tiếng. Phải biết rằng loại tỉ thí đó không ai nương tay, lỡ như đánh không lại không chỉ là mất mặt mà còn bị thương.
"Haizz... quả nhiên đều là lũ không có cốt khí."
Đinh Mi khích tướng một câu, nhưng vẫn không ai nói gì.
Ngay lúc này, tên tạp dịch nhỏ bé không bao giờ được ai chú ý tới chậm rãi, như thăm dò mà giơ tay lên, nói một cách rất yếu ớt nhưng vô cùng kiên định: "Hay là... để tôi thử xem?"()