Khác hẳn với phong cách kiến trúc hùng vĩ ở ngoại tông, vẻ tĩnh mịch tao nhã của nội tông khiến người ta thấy sáng bừng cả mắt. Sau khi đến nội tông, Trần Hi giả vờ tò mò ngó nghiêng xung quanh, thực chất nơi này cậu còn khá quen thuộc. Dù lúc rời đi mới chỉ bốn tuổi, nhưng hồi đó cậu cực kỳ nghịch ngợm, suốt ngày chạy nhảy lung tung khắp nội tông.
Bởi vì là con trai của tông chủ, cậu chẳng bao giờ phải lo lắng chuyện lạc đường.
Đi đến đâu, cũng có người âm thầm bảo vệ đến đó.
Mười năm sau, gặp lại những công trình này, cứ ngỡ như đã qua cả một kiếp người.
Kiến trúc nội tông chủ yếu là nhà gỗ và nhà tre. Bản thân nội tông nằm giữa một rừng trúc lớn, phong cảnh vô cùng tú lệ. Công trình lớn nhất nội tông chính là Lăng Vân Điện, được xây dựng trên vách đá cheo leo. Chỉ khi tông chủ triệu tập trưởng lão và viện trưởng bàn bạc việc tông môn thì nơi này mới mở cửa, đệ tử bình thường không được phép bước vào.
Trong rừng trúc, thỉnh thoảng lại xuất hiện một căn nhà gỗ hoặc nhà tre, tất cả đều là độc môn độc viện. Điều này khác hẳn với việc đệ tử ngoại tông ở chung, đệ tử nội tông đều có "nhà" của riêng mình.
Hồi nhỏ Trần Hi hay chạy nhảy nên biết rằng, những căn nhà gỗ, nhà tre trông có vẻ đơn sơ này thực chất bên trong trang trí vô cùng xa hoa. Mỗi phòng đều bày biện nội thất chủ yếu bằng gỗ đàn hương, chén đĩa bát đũa dùng đều là đồ bạc. Người ta bảo rằng đồ bạc là sạch sẽ nhất, nhưng rốt cuộc có phải vậy hay không thì ai mà biết được.
Phía sau rừng trúc là vách đá, trên vách có một dòng thác từ trên trời đổ xuống. Thác nước này cực rộng, phải tầm năm mươi mét, trông vô cùng tráng lệ.
Dưới chân thác là một hồ nước nhỏ, rồi chảy về phía dưới núi. Dòng nước xuyên qua rừng trúc, trong vắt tinh khiết.
Nơi này khiến lòng người thư thái.
Viên Phong Lôi dìu Đỗ Mãnh đang bị hủy dung đi phía trước, có thể thấy rõ hắn ta đã hận Trần Hi đến tận xương tủy. Trần Hi cũng chẳng buồn để ý đến họ, cậu sóng vai đi cùng Đinh Mi, vẫn giữ khoảng cách hơn mười mét phía sau hai kẻ kia. Đây là lần đầu Đinh Mi đến nội tông nên trông cô có vẻ hơi căng thẳng.
Nói đi cũng phải nói lại, nếu Trần Hi không vào nội viện với thân phận đệ tử dưới trướng cô, thì cô cũng chẳng có cơ hội vào đây xem thử. Viện trưởng Chu sắp xếp như vậy cũng là muốn cô mở mang tầm mắt, hoặc giả, còn có ẩn ý nào khác.
Khi Trần Hi đi đến bên con suối nhỏ trong rừng trúc, cậu thuận dòng nước nhìn lên phía trên, thấy được thác nước ở vách đá đằng xa, cùng với tòa lầu tre gỗ xây trên một khối đá khổng lồ cạnh thác. Tòa lầu đó cao ba tầng, xây dựa vào núi đá, trông vô cùng mỏng manh hiểm trở nhưng lại rất kiên cố.
Nơi đó gọi là Tử Khí Đông Lai Các.
Từng là nơi cha cậu xử lý công việc tông môn.
Giờ đây, nơi này đã đổi chủ.
"Một lát nữa cậu định giải thích với người đến đón thế nào?"
Đinh Mi hất cằm về phía trước hỏi.
Trần Hi nhìn Đỗ Mãnh đang chật vật thảm hại phía trước, mỉm cười: "Sẽ chẳng có ai đòi tôi giải thích đâu. Tùy tiện xuất hiện hai tên đệ tử mà đã ngang ngược càn rỡ thế này, rõ ràng phong khí nội tông là vậy. Có lẽ... nội tông thậm chí không cấm đệ tử so tài đánh đấm. Hơn nữa, tôi không tin lúc hai kẻ kia gây khó dễ cho tôi, các giáo tập hay trưởng lão trong nội tông lại không nhìn thấy. Họ đã mặc kệ hai tên đó làm khó tôi, thì lấy lý do gì để trách móc việc tôi đánh bị thương một tên trong số chúng?"
Đinh Mi khẽ thở dài: "Thật không hiểu nổi cậu đang nghĩ gì, nói ra thì tôi cũng chẳng hiểu gì về cậu cả. Chỉ cảm thấy cậu là người có thân thế đáng thương, ai mà ngờ lại là một..."
"Lại là một thiên tài?"
Trần Hi tiếp lời.
Đinh Mi gật đầu.
Trần Hi nói: "Thực ra sự khác biệt lớn nhất giữa thiên tài và kẻ tầm thường, nằm ở chính bản thân họ."
Nói xong câu này, Trần Hi nhìn Đinh Mi đầy ẩn ý: "Hai kẻ đó nói cô là kẻ tầm thường, nhưng sự thật có đúng như vậy không? Cô không vào nội tông tu hành, nhưng dựa vào nỗ lực của bản thân để đạt đến cảnh giới Phá Hư tại Thanh Vũ Viện... đây là tầm thường sao? Cho nên, việc cô không vào được nội tông lúc trước, kỳ thực là có nguyên do khác đúng không? Chỉ là nguyên do này, cô không muốn nhắc đến với bất kỳ ai."
Trần Hi thấy sắc mặt Đinh Mi thay đổi rõ rệt, đó là một loại cảm xúc vô cùng phức tạp.
Cô quay mặt đi, không nhìn Trần Hi nữa.
Trần Hi cũng không truy hỏi tiếp, đây là chuyện cũ trong thâm tâm mà cô không muốn nhắc lại. Nhìn biểu cảm của cô là biết đó chắc chắn là một chuyện cũ khiến cô không thể vui vẻ nổi, nên Trần Hi biết mình không thể hỏi thêm. Cậu cười với Đinh Mi, giọng cực kỳ ôn hòa: "Thực ra đôi khi người già tuy có hơi cố chấp, hơi lạc hậu, nhưng có vài lời vẫn rất có lý... Ví dụ như Chu Cửu Chỉ từng nói với tôi, trên con đường tu hành không được dừng chân luyến tiếc phong cảnh, một khi dừng lại, sẽ bỏ lỡ những khung cảnh hùng vĩ tráng lệ hơn ở phía trước."
"Điều đó còn tùy vào... cậu coi trọng điều gì."
Đinh Mi đáp lại bằng giọng rất khẽ.
"Coi trọng điều gì?"
Nghe câu này, Trần Hi bất giác nhớ đến người phụ nữ tuyệt sắc tên Liễu Tẩy Trần. Nhớ đến thảo nguyên mênh mông vô tận, nhớ đến ánh hoàng hôn buông xuống trên sườn dốc cao ấy.
"Ừm."
Đinh Mi không để ý đến sự thay đổi trong ánh mắt Trần Hi, cô vừa đi vừa nói khẽ: "Nếu cậu coi trọng tu hành, thì đương nhiên không cần dừng chân vì phong cảnh dọc đường. Nhưng nếu cậu yêu nhất phong cảnh nơi này, thì còn bận tâm làm gì xem phong cảnh phía trước có đẹp hay không? Cái cậu yêu chỉ là nơi này... không cầu gì khác."
Trần Hi cảm thấy mình bỗng chốc thấu hiểu nỗi khổ của Đinh Mi.
Đó chắc chắn là một câu chuyện không mấy tươi đẹp.
Vì vậy, trong lòng cậu bất giác dâng lên một chút tức giận.
Đinh Mi là một người phụ nữ lương thiện, một người phụ nữ tốt. Vậy thì... lý do khiến câu chuyện của Đinh Mi không tươi đẹp, chắc chắn không phải do Đinh Mi. Trần Hi suy diễn thêm, nên mới cảm thấy tức giận.
Thế nhưng, cơn giận này nhanh chóng bị cậu gạt bỏ.
Vì hiện tại cậu không có tâm trí hay sức lực dư thừa để nghĩ về câu chuyện của người khác... cậu còn phải nghiêm túc viết nên câu chuyện của chính mình từng nét một.
Đúng như dự đoán của Trần Hi, không một ai truy cứu việc cậu đánh bị thương Đỗ Mãnh trên đường. Còn Đỗ Mãnh và Viên Phong Lôi sau khi đưa cậu và Đinh Mi đến bên ngoài một sân viện thì bỏ đi thẳng, không nói thêm một lời nào. Đây là một sân viện trông rất rộng, khác với những kiến trúc độc viện khác, nơi này có hơn mười dãy nhà trước sau, hẳn là nơi các đệ tử học tập.
Đứng ở cửa sân viện lớn này là hai lão già trông đặc biệt hòa nhã và một lão già đặc biệt không hòa nhã.
Hai lão trông đặc biệt hòa nhã, mặt mày tươi cười, một cao một thấp, kẻ cao thì gầy, kẻ thấp thì béo. Nhưng nụ cười trên mặt hai người lại rất giống nhau, hơn nữa cả hai mang lại một khí chất rất đặc biệt, cứ như thể hai người không có bất kỳ điểm chung nào về ngoại hình này lại là anh em ruột.
Trên thực tế, họ đúng là anh em ruột.
"Cậu chính là tiểu thiên tài tương lai dưới trướng ta, Trần Hi? Hì hì... sau này cứ theo ta là được, ta tên Trần Thiên Cực, là giáo tập có khả năng khai phá tiềm năng của cậu tốt nhất nội tông, cũng là giáo tập mạnh nhất. Còn vị này tên Trần Địa Cực, là giáo tập mạnh thứ hai nội tông, chỉ đứng sau ta. Vừa rồi việc cậu ra tay với Đỗ Mãnh trong Mê Loạn Sâm Lâm chúng ta đều thấy cả, đánh rất đẹp. Dùng tu vi Phá Hư nhất phẩm đánh bại Đỗ Mãnh Phá Hư nhị phẩm, hiếm có! Hiếm có!"
Lão già cao gầy cười nói, dù lão thực sự muốn bày ra vẻ mặt đặc biệt hiền từ, nhưng vì quá gầy gò nên vẻ mặt đó giảm đi phân nửa độ thiện cảm.
Lão già thấp béo lườm lão cao gầy một cái rồi nói với Trần Hi: "Ta mới là giáo tập mạnh nhất nội tông, hắn là thứ hai. Còn tên mặt lạnh như tiền bên cạnh này, cậu cứ tự động ngó lơ đi. Hắn là giáo tập tẻ nhạt nhất toàn bộ nội tông, tu vi cũng chỉ ở mức xoàng xĩnh thôi."
Trần Hi cung kính hành lễ trước, rồi nhìn ba người họ.
Lão cao gầy và lão thấp béo rõ ràng rất muốn cậu vào môn hạ của mình tu hành, nên ban đầu có hơi nói nhiều, nhưng cũng khá chân thành. Trần Hi luôn cảm thấy hai người này trông quen quen, mang máng có ấn tượng, nhưng sau khi lục lọi trí nhớ lại chẳng tìm thấy thông tin gì về họ.
Còn lão già dáng người trung bình, tóc điểm hoa râm, mặt vuông, mắt giận dữ chân mày như kiếm thì từ đầu đến cuối không nói một lời. Toàn thân lão toát ra luồng khí lạnh lẽo, đứng đó như một cây thương chứa đầy sát khí. Có thể thấy đây là một lão già không hay cười đùa, tuổi tầm năm mươi.
Không giận mà uy.
"Khoan đã... ba vị tiên sinh."
Trần Hi hơi cúi người hành lễ lần nữa: "Xin hỏi, rốt cuộc tôi nên tu hành dưới trướng vị tiên sinh nào?"
Trần Thiên Cực lập tức nói: "Chẳng lẽ cậu còn không nhìn ra sao? Ta chính là phụng mệnh tông chủ đặc biệt đến đón cậu đây, giờ chỉ cần cậu gật đầu là có thể đi theo ta ngay, ta đảm bảo trong vòng một năm giúp cậu thay da đổi thịt, trở thành top mười nội tông!"
Trần Địa Cực thấp béo lập tức chắn trước mặt Trần Thiên Cực nói với Trần Hi: "Hắn nói bậy đấy, tông chủ vốn không bảo hắn đến đón cậu, mà là bảo ta đến. Hắn chỉ đến góp vui linh tinh thôi, đệ tử dưới trướng hắn đã đủ cả rồi, không thể nhận thêm nữa, nên cậu phải đi theo ta, ta mới là giáo tập tông chủ chọn cho cậu. Cậu yên tâm, trong vòng một năm ta giúp cậu thành top năm nội tông!"
Trần Hi nghe xong, vô thức nhìn về phía lão già lạnh lùng kiêu ngạo kia.
Lão già đó vẫn không nói một lời, chỉ nhìn Trần Hi từ trên xuống dưới.
"Tôi hiểu rồi..."
Trần Hi bỗng cười: "Thực ra tông chủ đại nhân vốn không chỉ định vị tiên sinh nào dạy dỗ tôi đúng không? Mà là bảo cả ba vị cùng đến, để tôi tự chọn."
Sắc mặt Trần Thiên Cực hơi khó coi, cười gượng: "Sao có thể chứ? Nội tông làm gì có tiền lệ để đệ tử chọn giáo tập?"
Trần Địa Cực cũng nói: "Đúng đúng, hai bọn ta chỉ đi cùng hắn đến xem cậu thôi."
Đang nói, lão già lạnh lùng kia bỗng túm lấy cánh tay Trần Hi, sải bước đi về phía sau. Trần Thiên Cực và Trần Địa Cực giật mình, thân hình lóe lên chặn trước mặt lão già lạnh lùng. Trần Thiên Cực chỉ vào lão già đó quát lớn: "Cao Thanh Thụ, ông có ý gì? Tông chủ chỉ bảo ba chúng ta cùng đến, không hề nói ai bắt buộc phải dẫn cậu ta đi!"
Trần Địa Cực nói: "Ông không thể không nói lý lẽ như vậy, đã bảo là để cậu ấy tự chọn rồi cơ mà!"
Trần Hi thầm cười, quả nhiên là vậy.
Lão già tên Cao Thanh Thụ hừ lạnh: "Hai người, thế là đang để cậu ấy tự chọn đấy à?"
Trần Địa Cực nói: "Đương nhiên là đang để cậu ấy tự chọn, nhưng chắc chắn sẽ không chọn ông đâu. Nhìn xem, hai anh em bọn ta họ Trần, cậu ấy cũng họ Trần, đây là duyên phận đã định sẵn."
Cao Thanh Thụ lười nói thêm, kéo Trần Hi tiếp tục đi về phía trước. Anh em nhà họ Trần lập tức chặn lại lần nữa, trông cả hai thật sự rất sốt sắng.
"Thay vì chọn thế này, chi bằng trực tiếp hơn đi."
Cao Thanh Thụ để Trần Hi đứng sau lưng mình, xắn tay áo lên rồi lạnh lùng nói: "Đánh một trận rồi tính, hai người đánh lại được không?"
Anh em nhà họ Trần rõ ràng sững sờ, nhìn nhau ngơ ngác, không biết phải làm sao.
"Không đánh?"
Cao Thanh Thụ hỏi một câu, kéo Trần Hi tiếp tục bước đi: "Vậy thì đành để cậu ấy chọn tôi vậy."
Là người trong cuộc, Trần Hi bị tranh qua cướp lại như vậy rõ ràng không mấy thoải mái. Cậu đi theo Cao Thanh Thụ vài bước, nhìn thấy vẻ mặt khó coi của anh em nhà họ Trần. Thấy Trần Hi nhìn mình, anh em nhà họ Trần đồng loạt lắc đầu: "Không phải bọn ta không đánh lại ông ta, mà là... mà là ở nội tông này, ai mà chẳng biết Cao Thanh Thụ khi đánh nhau căn bản chính là một con chó điên."
Cao Thanh Thụ bị anh em họ Trần gọi là chó điên cũng chẳng tức giận, hừ lạnh một tiếng rồi tiếp tục bước đi.
"Cái đó... đợi chút đã."
Trần Hi bỗng thoát khỏi tay Cao Thanh Thụ, chỉ vào Đinh Mi đang đứng phía sau với vẻ lúng túng: "Cô ấy đến cùng tôi, ông nhận cô ấy, tôi sẽ theo ông tu hành."
Trong mắt Cao Thanh Thụ lóe lên tia sắc lạnh, nhìn Trần Hi, rồi lại nhìn Đinh Mi rồi lắc đầu: "Không được."
Trần Hi lùi lại hai bước, ôm đòn gánh ngồi xuống một tảng đá: "Vậy tôi cũng nói là không được."
Cao Thanh Thụ rõ ràng không ngờ Trần Hi lại làm thế, đuôi mắt khẽ động, chắc là có chút tức giận. Đinh Mi vội vàng chạy lại, ngồi xổm bên cạnh Trần Hi, hạ thấp giọng khẩn khoản khuyên nhủ, nhưng Trần Hi chỉ lắc đầu.
"Được!"
Cao Thanh Thụ bỗng gật đầu: "Ta đồng ý với cậu, nhưng cậu phải nhớ kỹ... uy hiếp sư trưởng, món nợ này sau này ta sẽ tính. Ngoài ra... cô ta ở lại... chưa chắc đã là chuyện tốt."