Tiếng cười rộ lên không nằm ngoài dự đoán.
Thứ tiếng cười khiến người ta nghẹt thở.
Trần Hi không để tâm, biểu cảm trên mặt vẫn điềm tĩnh, khiến người nhìn cảm thấy rất dễ chịu. Nụ cười nơi khóe miệng cậu, dù là kẻ soi mói nhất cũng chẳng thể tìm ra chút giả tạo. Một tên tạp dịch, hơn nữa lại là kẻ tự nguyện ở lại không nhận tiền công, chỉ cần cơm ăn, vậy mà lại dám nói ra lời khoác lác như thế, quả thực khiến người ta cảm thấy tâm trạng tốt hôm nay đều đặt cả vào câu nói này rồi.
Chưa đầy một năm trước, Trần Hi đến Tiểu Mãn Thiên Tông, đứng bên ngoài suốt bốn ngày ba đêm, không cầu tu hành, chỉ cầu làm một tên tạp dịch. Hơn một ngàn đệ tử của sáu viện ngoại tông Tiểu Mãn Thiên Tông đều coi cậu là trò cười. Lúc cậu đến đã mười bốn tuổi, vẫn chưa khai ngộ, nghĩa là không có tư cách tu hành, dù có làm tạp dịch thì đã sao? Chẳng lẽ còn có thể thay đổi được vận mệnh?
Khi đó chỉ có Thanh Võ Viện cho cậu vào cửa, thế nên Trần Hi mới cảm thấy viện trưởng Thanh Võ Viện là Chu Cửu Chỉ hẳn là người có thể lay chuyển được. Vì vậy, suốt ba trăm ngày, ngày nào cậu cũng thức dậy vào cuối giờ Mão, chỉ vì muốn Chu Cửu Chỉ nhìn mình thêm vài lần. Biết đâu chỉ một thoáng tâm tư xoay chuyển ngẫu nhiên đó, vận mệnh của cậu sẽ thay đổi.
Cậu lại không biết rằng, sở dĩ lúc đầu họ giữ cậu lại là vì các viện trưởng của sáu viện ngoại tông đã đánh cược với nhau, cược xem cậu có thể an phận làm tạp dịch được bao lâu. Cược xem bao lâu cậu sẽ lén học trộm, cược xem sau khi học trộm xong cậu sẽ tuyệt vọng thế nào.
Tất nhiên, cá cược thì cứ cá cược, nhưng rốt cuộc chẳng ai muốn để Trần Hi vào làm trò cười. Dù sao thì một khi trò cười này bị nhắc tới, cũng sẽ kéo theo cả tông viện bị nhắc tới. Chỉ có Chu Cửu Chỉ của Thanh Võ Viện là gật đầu cho cậu ở lại. Thế nhưng điều kiện của Chu Cửu Chỉ vô cùng khắc nghiệt: mỗi ngày hai bữa, không nhận tiền công, thậm chí không có cả quần áo giày dép, hơn nữa còn phải phục vụ cho cả một ban gồm ba mươi sáu đệ tử và một giáo tập.
Khắc nghiệt hơn nữa là, nếu có một người nói cậu lười biếng, cậu phải rời đi ngay lập tức.
Chính vì thế, ngay cả vị viện trưởng đặt cược rằng cậu sẽ kiên trì lâu nhất, cũng chỉ cược cậu sẽ rời đi trong vòng ba tháng.
Từ giữa đông đến cuối thu, Trần Hi dường như ngày càng điềm tĩnh hơn.
"Hi quan nhi, biết là cậu thấy mọi người căng thẳng nên muốn lấy lòng mọi người. Nhưng sau này cậu đừng ăn nói lung tung nữa. Cho phép cậu ở lại đây nghe chúng ta trò chuyện đã là phá lệ của viện trưởng rồi, nếu để người biết, ngay cả ta cũng bị phạt theo."
Đinh Mi mỉm cười vén lọn tóc rủ xuống trước trán. Cô thực sự không có ý châm chọc Trần Hi, cô chỉ khẳng định chắc chắn rằng Trần Hi đang nói đùa mà thôi.
"Hi quan nhi, cứ nướng thịt cho chúng ta đi."
Triệu Vũ cười lớn nói: "Tuy cậu là một kẻ phế vật, nhưng phục vụ người khác thì thực sự rất khá. Nói thật, từ khi cậu đến, cuộc sống của mọi người quả thực thoải mái hơn nhiều. Cứ an phận làm tạp dịch của cậu đi, biết đâu sau này viện trưởng từ bi, ban cho cậu một thân phận tạp dịch chính thức, đến lúc đó cậu có thể mặc quần áo mới, giày mới để phục vụ chúng ta, cũng đỡ cho chúng ta nhìn bộ đồ rách rưới này của cậu mà thấy chướng mắt."
Trần Hi mỉm cười đáp: "Quần áo không bẩn, ngày nào tôi cũng giặt."
Triệu Vũ cười càng sảng khoái hơn: "Đâu có nói quần áo cậu bẩn, chỉ nói là nó rách thôi, ha ha ha ha."
Trần Hi vẫn mỉm cười, không hề có bất kỳ biến động cảm xúc nào.
"Hi quan nhi, hay là để lát nữa ta lấy vài bộ đồ của hạ nhân ở nhà cho cậu nhé."
Thạch Tuyết Lăng nhìn Trần Hi nói: "Dù không tính là tạp dịch chính thức, nhưng dù sao cũng là một thành viên của Giáp ban, quá tồi tàn thì không hay. Chúng ta dẫn cậu ra ngoài, bị người ta nhìn thấy cũng sẽ bị chê cười."
"Cảm ơn."
Trần Hi lắc đầu đáp một cách nghiêm túc: "Nhưng bộ đồ này mặc lâu rồi, là thoải mái nhất."
Chẳng ai hiểu nổi, tại sao quần áo cũ mặc lại thoải mái hơn.
"Cậu đi trước đi, chúng ta còn phải bàn vài việc."
Đinh Mi xua tay: "Sau này những dịp thế này, sẽ không dẫn cậu theo nữa."
Trần Hi đứng dậy, chắp tay, hơi cúi người rồi rời đi.
Sau khi quay lưng, bước chân cậu bỗng khựng lại.
Vì cậu nhìn thấy một người, đang đứng không xa nhìn họ.
Viện trưởng Thanh Võ Viện Chu Cửu Chỉ mặt đầy hàn khí, ánh mắt không đặt trên người Trần Hi mà nhìn chằm chằm Đinh Mi: "Quy củ tông môn, ở chỗ cô chẳng lẽ chỉ là trò trẻ con? Cho phép một tên tạp dịch trà trộn cùng các người như vậy, cô đã sớm quên mất tôn ti rồi sao?"
"Chúng tôi chỉ là... đang tán gẫu thôi."
Đinh Mi lập tức đứng dậy, khom lưng đáp.
"Còn dám cãi lại?"
Chu Cửu Chỉ cười lạnh: "Phạt cô vào Giới Luật Đường ba ngày, chịu đủ bốn mươi chín giới."
Một mảnh xôn xao!
Trong Giới Luật Đường, bốn mươi chín loại hình phạt gọi là bốn mươi chín giới, mỗi loại đều khiến người ta sống không bằng chết. Nếu không phải phạm đại tội, hiếm có ai bị đưa vào Giới Luật Đường chịu giới. Mà chịu đủ bốn mươi chín giới là hình phạt dành cho kẻ phạm tội nặng. Dù có sống sót bước ra, e rằng cũng chẳng còn lại bao nhiêu hơi sức.
"Vâng."
Sắc mặt Đinh Mi đại biến, nhưng vẫn cúi đầu chấp nhận hình phạt.
"Viện trưởng đại nhân, xin hãy mở lòng từ bi!"
Triển Thanh bước lên một bước cúi đầu nói: "Việc này tuy không thỏa đáng, nhưng theo quy củ tông môn, lỗi của giáo tập chưa đến mức phải vào Giới Luật Đường, dù có vào cũng chưa đến mức phải chịu bốn mươi chín loại hình phạt."
"Ý cậu là ta sai rồi? Hay là có ai trong các người tình nguyện chịu phạt thay cô ấy?"
Chu Cửu Chỉ lạnh lùng hỏi.
Triển Thanh há miệng, không dám nói. Những người khác nhìn nhau, tuy đều biết việc này chính là Chu Cửu Chỉ sai, nhưng không ai dám nói. Còn việc chịu phạt thay Đinh Mi, họ thậm chí không dám nghĩ tới. Nơi như Giới Luật Đường, đến quỷ cũng sợ.
"Người sai là ngài."
Trần Hi đứng tại chỗ, trước tiên hành lễ theo quy củ, sau đó nói với giọng điệu bình thản, không kiêu ngạo không tự ti: "Tôi không biết quy củ tông môn là gì, vì tôi chưa từng tiếp xúc. Nhưng tôi biết viện trưởng đại nhân đã sai rồi, sai ở chỗ phạt nhầm người. Việc này do tôi mà ra, giáo tập chỉ là tâm thiện, nhưng tâm thiện là lỗi sao? Cho nên dù phạt gì, cũng nên phạt tôi mới đúng."
Ánh mắt Chu Cửu Chỉ cuối cùng cũng đặt trên người Trần Hi, im lặng hồi lâu rồi nói: "Được thôi, nếu cậu có thể sống sót bước ra từ Giới Luật Đường, ta sẽ cho cậu một cơ hội nội thí!"
Nói xong, ông phất tay áo bỏ đi.
"Cảm ơn."
Trần Hi cúi người hành lễ một lần nữa, nói một cách vô cùng trịnh trọng và nghiêm túc.
Mọi người đều nhìn cậu như nhìn kẻ ngốc, đều cảm thấy cậu điên rồi. Tu vi của giáo tập Đinh Mi ít nhất cũng trên Phá Hư nhất phẩm, với tu vi như vậy vào Giới Luật Đường chưa chắc đã chống đỡ nổi, một phế vật không thể tu hành như cậu mà vào... chỉ có con đường chết.
"Dọn đồ đạc của cậu đi, ta đưa cậu xuống núi ngay bây giờ."
Đinh Mi ném một gói nhỏ mang theo lên chiếc giường gỗ cứng của Trần Hi, sốt sắng nói: "Chuyện này chỉ có học sinh Giáp ban biết, người khác không biết, nên ta đưa cậu ra khỏi cổng tông môn sẽ không ai ngăn cản. Ta đã thông báo với họ rồi, không ai được phép nói chuyện này ra ngoài."
"Nhưng..."
Trần Hi không nhìn gói đồ đó, cũng không cử động: "Nếu tôi đi, e rằng tiên sinh sẽ thực sự bị phạt."
"Cậu đi thì ta chịu phạt thể xác, cậu không đi thì ta chịu phạt trong lòng."
Đinh Mi nhíu mày, đôi mày rất đẹp: "Vì một tên ngốc như cậu mà tâm trí bị dày vò, không đáng."
"Tôi không thể đi."
Trần Hi lắc đầu, vô cùng kiên quyết: "Trong ban của tiên sinh còn thiếu một học sinh có thể vào Cải Vận Tháp."
"Đó không phải là cậu!"
Giọng Đinh Mi đột nhiên trở nên nghiêm khắc: "Ta biết cậu đến Thanh Võ Viện chắc chắn có mục đích riêng, nhưng dù mục đích của cậu là gì, người đại diện Thanh Võ Viện nội thí cũng sẽ không có cậu. Đừng nói bây giờ cậu không thể tu hành, dù có thể cũng sẽ không phải là cậu."
"Vì lai lịch của tôi không rõ ràng? Vì tôi chỉ là một tên tạp dịch?"
Trần Hi mỉm cười: "Cô sợ giáo tập và học sinh của các viện khác chê cười ban của cô không có người?"
Sắc mặt Đinh Mi thay đổi: "Nếu cậu không đi, ta sẽ đánh ngất cậu rồi ném ra ngoài."
"Tôi muốn vào Cải Vận Tháp, tôi muốn cải vận."
Trần Hi từng chữ từng chữ nói: "Tôi bắt buộc phải làm vậy."
Đinh Mi sững sờ, đây căn bản không phải là câu trả lời mà cô có thể chấp nhận. Nhưng không hiểu sao, Đinh Mi cảm thấy trong lòng có chút hoảng loạn.
"Rốt cuộc cậu muốn làm gì?"
Cô hỏi.
"Xin hãy nhường đường cho tôi."
Trần Hi đứng dậy, hành lễ trịnh trọng: "Chỉ lần này thôi, nếu sau này tôi thành công, ơn một giọt nước, xin báo đáp bằng cả dòng suối."
"Giới thứ nhất của Giới Luật Đường là Hàn Băng Thất, ta không mong cậu có thể chống đỡ qua bốn mươi chín giới, thậm chí không mong cậu chống đỡ qua được Hàn Băng Thất. Ta chỉ có thể nói với cậu bấy nhiêu thôi, tự lo liệu lấy."
Đinh Mi quay người rời đi.
"Cảm ơn."
Trần Hi nói lời cảm ơn.
"Tôi biết giới thứ nhất của Giới Luật Đường là Hàn Băng Thất, từ rất lâu rồi đã biết. Cho nên tôi mới ngâm mình trong Bích Thủy Hàn Đàm, ngâm mình sống không bằng chết. Tôi còn biết giới thứ hai là Trùng Nghĩ Động, giới thứ ba là Cửu Xà Quật, giới thứ tư là Lôi Minh Điện... những điều này tôi đều biết, từ khi còn rất nhỏ đã biết. Lúc tôi biết những điều đó... cô còn chưa làm giáo tập."
Tất nhiên, những lời này Trần Hi sẽ không nói ra.
Mười năm rồi.
Lúc trốn chạy, cậu chỉ là một cậu bé bốn năm tuổi, hơn nữa chẳng có mấy người từng nhìn thấy cậu. Bây giờ cậu trở về, cũng tin chắc rằng không ai nhận ra mình. Kẻ thù của cậu... đang ở Tiểu Mãn Thiên Tông.
"Cậu đang cười."
Chu Cửu Chỉ nhìn Trần Hi thật kỹ, dường như muốn nhìn thấu từng lỗ chân lông trên người cậu.
"Vâng."
Trần Hi gật đầu.
"Nhưng trong lòng cậu có thù hận."
Chu Cửu Chỉ hỏi.
Trần Hi dường như có chút do dự, nhưng vẫn gật đầu: "Có."
"Mối thù loại nào?"
Chu Cửu Chỉ hỏi tiếp.
"Loại lớn nhất."
Trần Hi đáp.
"Đi đi."
Chu Cửu Chỉ chỉ về hướng Giới Luật Đường: "Ba trăm ngày, ngày nào cậu cũng cố tình thức dậy vào giờ ta luyện công để làm việc, lần nào cũng chỉ mỉm cười xem như chào hỏi rồi đi. Trong đó có ba mươi tám ngày mưa, sáu ngày tuyết, cậu đã ngã trên con đường này tổng cộng một trăm ba mươi bảy lần. Những điều này ta đều giúp cậu ghi nhớ, ta chỉ muốn biết trong lòng một người chứa đựng điều gì, mới có thể ép bản thân đến mức độ này."
"Cậu thường xuyên tắm trong Bích Thủy Hàn Đàm, lần đầu chỉ kiên trì được một phút, bây giờ đã có thể kiên trì khoảng mười phút. Tất nhiên, chắc chắn cậu không phải vì biết mình sắp vào Hàn Băng Thất của Giới Luật Đường mới đến Bích Thủy Hàn Đàm, mà là vì trong cơ thể cậu có vết thương. Nếu ta không nhìn nhầm, vết thương của cậu bị viêm khí làm tổn thương nội phủ, ở Thanh Châu không ai có thể dùng tu vi như vậy, chỉ có người của Thất Dương Cốc ở Ung Châu mới làm được."
"Cho nên, kẻ thù của cậu là người của Thất Dương Cốc. Tiểu Mãn Thiên Tông tuy không tính là tông môn mạnh nhất đương thời, nhưng cũng không sợ Thất Dương Cốc. Hơn nữa, bao năm nay Thất Dương Cốc đều bị Tiểu Mãn Thiên Tông đè ép. Chỉ cần cậu có thể chống đỡ qua Hàn Băng Thất, ta sẽ cho cậu một viên Tiểu Diệp Đan, có thể chữa trị vết thương, cũng có thể giúp cậu khôi phục một phần tu vi."
Trần Hi cười khổ: "Cuối cùng vẫn không gạt được ngài."
Chu Cửu Chỉ thản nhiên nói: "Ta dù có mắt mù cũng nhìn ra cậu từng đạt tới Khai Cơ cửu phẩm. Cậu năm nay mười bốn tuổi, nhìn vết thương ít nhất là từ một năm trước. Thiên tài gây chú ý nhất lịch sử Thanh Võ Viện mười tuổi Khai Cơ bát phẩm, mười lăm tuổi đạt tới đỉnh cao Khai Cơ cửu phẩm, một chân bước vào Phá Hư. Nếu cậu không bị thương, còn mạnh hơn cậu ta. Một thiên tài như vậy, sao ta có thể bỏ lỡ?"
Ông cười, vô cùng xảo quyệt: "Những con cáo già kia đều nhìn chằm chằm ta, chỉ cần ta biểu hiện ra một chút hứng thú với cậu, bọn họ đã sớm đến điều tra cậu rồi. Để giữ cậu lại Thanh Võ Viện, ta cố tình ba trăm ngày không để ý đến cậu, để những con cáo già đó lầm tưởng rằng cậu thực sự không có tiềm năng gì. Đúng vậy, hôm nay ta cố tình để cậu vào Giới Luật Đường, vì ta muốn tìm cho cậu một lý do để tham gia nội thí, vào Cải Vận Tháp."
Ông nhìn Trần Hi nói một cách vô cùng nghiêm túc: "Ta muốn khi cậu từ Cải Vận Tháp bước ra, sẽ khôi phục tu vi Khai Cơ cửu phẩm. Đến lúc đó, cơn giận nghẹn bảy năm nay bị Hoàng Loan Viện đè ép có thể trút bỏ rồi."