Ánh nắng chiếu lên những gợn sóng lăn tăn trong bể bơi, tạo thành những vệt sáng lấp lánh, hòa cùng sắc xanh nhạt của làn nước, mang lại cảm giác tĩnh lặng và dịu dàng.
“Emma, tình hình liên lạc với quân kháng chiến Garcia thế nào rồi?”
“Chỉ huy, theo thông tin từ Virginia gửi đến, quân đoàn Krisugad gần hệ sao Cartel nhất đã xuất phát, dự kiến sẽ đến mục tiêu trước cả Frome Bessoni.”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt…” Anh cầm ly Martini trên bàn nhấp một ngụm, thầm nghĩ nếu không có vấn đề gì, ngày mai có thể tiến vào Tự Tại Thiên, tiếp theo phải lo đến việc xác định vị trí máy tính trung tâm… Hy vọng mọi thứ thuận lợi.
Đúng lúc anh đang trầm tư về chuyện Tự Tại Thiên, phía trước vang lên những tiếng bước chân hỗn loạn. Ngẩng đầu nhìn lên, anh thấy Hào Sâm và Khâu Nhĩ Cát đã quay trở về, đang bước tới chỗ anh.
Anh thấy hơi lạ, không hiểu hai người này hôm nay nổi hứng gì mà lại về sớm thế… Theo thói quen trước đây, phải đến tận 12 giờ đêm họ mới xuất hiện ở tiểu viện này.
Khi hai người đến gần, anh cau mày đứng dậy từ ghế, ra hiệu cho người quản gia robot bên cạnh đứng chờ tại chỗ, rồi nháy mắt với hai người họ, cùng đi về phía tiền sảnh.
Gương mặt của họ không phải vẻ say khướt sau khi uống rượu, không phải vẻ đắc ý, cũng không phải vẻ bực dọc vì thua tiền, mà là vẻ nghiêm túc và nặng nề. Kết hợp với việc họ về quá sớm, chỉ có thể giải thích một điều: họ đã nghe hoặc nhìn thấy thứ gì đó giá trị trong chuyến đi này, nên mới vội vã chạy về báo cáo.
Vào đến phòng khách, anh quay lại nhìn hai người: “Nói đi, có phát hiện gì?”
Hào Sâm liếc nhìn người quản gia robot đang đứng như khúc gỗ bên bể bơi, lấy từ trong túi ra một tấm ảnh: “Cậu còn ấn tượng với người trong tấm ảnh này không?”
Anh cứ tưởng hai người họ đi ra ngoài tìm được thông tin về Dewey Josel, không ngờ lại chỉ mang về một tấm ảnh, mà người trong ảnh cũng không phải Dewey Hansel, đó là một người phụ nữ.
Anh bỗng chốc mất hứng thú với tấm ảnh, nhưng chỉ ba nhịp thở sau, lông mày anh nhướng lên, ánh mắt dán chặt vào gương mặt người phụ nữ trong ảnh, kinh ngạc nói: “Đây là… Eva?”
Thực ra trong những ngày sống tại Khu Trung Tâm, anh cũng từng nghĩ đến cái tên này. Nhớ lại lúc ở hành tinh số 5, ấn tượng của anh về cô ta không tốt lắm, từng coi đó là một người đàn bà điên.
Sau khi rời hành tinh số 5, anh không đi theo Byron tới Tinh Minh mà nhất quyết quay lại trạm không gian Omega, còn nói có khả năng giải quyết cáo buộc giết người của chính quyền Đế quốc Monya đối với cô ta. Anh nghĩ nếu người phụ nữ đó thích cách sống khác biệt như vậy thì cứ để cô ta làm, hà cớ gì phải quấy rầy người ta. Dẫu sao mỗi người đều có cách sống và lựa chọn riêng, ba người họ đường đột tìm đến cũng không lịch sự.
Không ngờ rằng, bản thân anh quyết định không làm phiền cuộc sống của Eva, thì hai gã trước mắt này lại tìm tới tận nơi. Người phụ nữ trong ảnh còn rất trẻ, chắc là chụp lúc Eva khoảng hai mươi tuổi, đó cũng là lý do tại sao anh không nhận ra ngay danh tính mục tiêu.
Khâu Nhĩ Cát không quen Eva nên không có ý kiến gì nhiều. Nhắc mới nhớ, Hào Sâm có mối quan hệ khá tốt với cô ta, thấy Đường Phương nhận ra danh tính người trong ảnh, anh ta gật đầu nói: “Hôm nay… chúng tôi đi tìm cô ấy.”
Đường Phương thầm nghĩ ba người đã ở trạm không gian Omega một thời gian dài, giờ gã này mới nhớ tới việc tìm Eva, còn mặt mũi nào mà đem ra kể…
“Thế nào? Cô ấy sống ở đây tốt chứ?” Thấy hai người ra đi tay không, trở về lại cầm tấm ảnh thời trẻ của Eva, anh tự nhiên cho rằng hai bên đã gặp nhau. Tuy nhiên, nhìn biểu cảm trên gương mặt Hào Sâm và Khâu Nhĩ Cát, chỉ sợ đối phương không cho họ sắc mặt tốt.
Điều này nằm trong dự liệu, dù sao đây là trạm không gian Omega, cô ta có thể trụ lại đây chứng tỏ đã xóa sạch nghi ngờ cấu kết với Hạm trưởng Đường. Nếu bị ban quản lý phát hiện hai bên còn liên lạc, cô ta chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Hào Sâm lắc đầu: “Chúng tôi không tìm thấy cô ấy.”
“Không tìm thấy?” Đường Phương nhìn tấm ảnh lộ vẻ nghi hoặc, không hiểu hai người không tìm thấy cô ta thì lấy đâu ra tấm ảnh thời trẻ của Eva.
Hào Sâm mím đôi môi khô khốc, giải thích: “Tôi và Khâu Nhĩ Cát tìm theo tên câu lạc bộ mà Eva từng nhắc đến khi ở hành tinh số 5. Chúng tôi đã tìm đến câu lạc bộ cô ấy từng làm việc tại đơn vị 204, khu nội vành C. Nhưng khi hỏi về danh hiệu của cô ấy, dù là người già đã làm việc ở đó hơn mười năm, hay là mấy cô nàng mới vào nghề để kiếm tiền nhanh, đều nói trong câu lạc bộ không có người phụ nữ nào tên Eva…”
“Khi hai chúng tôi tìm khắp câu lạc bộ xác định Eva không có ở đó, định đi tìm ở các cơ sở thương mại gần đó, thì một người lén nhét vào tay chúng tôi một tấm ảnh… chính là tấm ảnh cậu đang thấy bây giờ.”
Đường Phương cau mày, thầm nghĩ chuyện này có vẻ nảy sinh rắc rối ngoài ý muốn. Từ lời kể của Hào Sâm, sợ là Eva đã xảy ra chuyện gì đó, nếu không người kia sẽ không nhét ảnh vào tay hai người, người của câu lạc bộ cũng sẽ không giữ im lặng về việc Eva từng sống ở đó.
“Người đó chỉ đưa các anh một tấm ảnh thôi sao? Không để lại thông tin gì giá trị à?”
Hào Sâm lật mặt sau tấm ảnh lại, Đường Phương thấy trên đó viết vài dòng chữ nhỏ, trông khá mới và hơi rối, có lẽ là do thời gian gấp rút nên viết vội.
Anh quan sát kỹ mấy dòng chữ màu đen, sắc mặt trở nên khó coi.
Anh không biết người nhét tấm ảnh này cho Hào Sâm và Khâu Nhĩ Cát tên là gì, có liên quan gì đến Eva, nhưng không nghi ngờ gì nữa, mấy dòng chữ đó đã trả lời cho thắc mắc trong lòng anh.
Eva quả thực đã trở lại trạm không gian Omega, làm việc như thường lệ, dẫn dắt người mới, đối phó với những gã khách hàng hung thần ác sát. Tuy nhiên, tình trạng này không kéo dài lâu, một năm trước cô bất ngờ nghỉ việc mà không một lời từ biệt, không để lại bất kỳ tin tức nào.
Kể cả quản lý câu lạc bộ, những người mới cô dẫn dắt và chị em thân cận đều không biết cô đã đi đâu.
Sự việc này đã được câu lạc bộ báo cáo lên bộ phận cảnh sát của trạm không gian, hy vọng họ giúp tìm tung tích Eva. Đáng thất vọng là những cảnh sát đó từ đầu đến cuối không đưa ra câu trả lời hợp lý, mỗi lần gọi điện hỏi đều chỉ nói đang điều tra, có kết quả sẽ thông báo cho câu lạc bộ.
Chuyện này kéo dài quá lâu, câu lạc bộ và những người thân quen với Eva dần quên đi. Thêm vào đó, cô không có người thân, không có người yêu tại trạm không gian Omega, nên việc cô mất tích trở thành một vụ án không đầu không cuối, ít người nhắc tới.
Khoảng bốn năm tháng trước, có một người giàu có ghé thăm khu C vô tình cho người phụ nữ phục vụ mình xem những cảnh quay thú vị khi du ngoạn trong Tự Tại Thiên. Trong một đoạn video xuất hiện gương mặt trông rất giống Eva.
Những người quen biết Eva không biết đã xảy ra chuyện gì, riêng tư có bàn tán đôi chút. Nhưng sau đó quản lý câu lạc bộ sợ gây ra rắc rối, ra lệnh nghiêm ngặt bắt họ phải giữ mồm giữ miệng, tránh gây ra những phiền phức không đáng có, ảnh hưởng đến việc kinh doanh.
Thế là cái tên “Eva” trở thành điều cấm kỵ trong câu lạc bộ, về cơ bản không ai chủ động nhắc tới. Cho đến hôm nay… Hào Sâm và Khâu Nhĩ Cát tìm tới theo thông tin nắm được trước đó.
Đường Phương có nhiều thắc mắc về nội dung viết phía sau tấm ảnh. Theo mô tả của Tập đoàn Macallan và Tập đoàn Sandley về tiểu thế giới Tự Tại Thiên, các robot bên trong đều được chế tạo dựa trên nguyên mẫu là người trong thế giới thực. Nếu nói trông giống một người nào đó thì thực sự là chuyện rất bình thường, người của câu lạc bộ hoàn toàn không cần phải tỏ ra căng thẳng như vậy.
Anh nhìn Khâu Nhĩ Cát nói: “Anh có ý kiến gì về chuyện này?”
“Nếu nói Tập đoàn Macallan và Tập đoàn Sandley bắt cóc Eva, họ hoàn toàn không có động cơ và ý nghĩa để làm vậy.”
Đường Phương gật đầu, tán đồng với cách nói của Khâu Nhĩ Cát. Hai doanh nghiệp này lấy kinh doanh làm mục tiêu, về cơ bản không thể có xung đột lợi ích với một người phụ nữ kiếm sống ở đơn vị C khu nội vành. Ngay cả khi những người nắm quyền thực sự của hai doanh nghiệp này là quý tộc Đế quốc Monya và Đế quốc Sulu, cũng không có lý do gì để động đến cô ta.
Bởi vì Eva thích nơi này, sẽ không đi nơi khác. Nếu cô muốn rời đi, đã sớm đi theo Byron tới tinh khu Thiên Sào rồi, đâu còn quay lại trạm không gian Omega kiếm sống.
Hào Sâm nói: “Vậy cậu nói xem, cô ấy đang ở đâu?”
Đường Phương lườm anh ta: “Sao tôi biết cô ấy đang ở đâu.”
“Vậy chuyện này… rốt cuộc chúng ta có quản hay không?” Hào Sâm nhìn gương mặt thanh xuân phơi phới trên tấm ảnh: “Hồi trẻ cô ấy xinh hơn bây giờ nhiều.”
Đường Phương không có tâm trí thảo luận với anh ta vấn đề Eva thời trẻ xinh hay bây giờ xinh, suy nghĩ một lát rồi nói: “Sắp đến lượt chúng ta tiến vào Tự Tại Thiên. Phải biết nhiệm vụ lần này là giải cứu những con tin bị Kirklaff I bắt cóc. Còn chuyện của Eva, tùy cơ ứng biến thôi.” Việc gặp Wald và Roas ở hành tinh Brady, dẫn đến sự phát triển của kế hoạch diệt chủng tầng lớp hạ đẳng đã đủ rắc rối rồi, anh thực sự không muốn gây thêm phiền phức cho mình trước khi hoàn thành mục tiêu nhiệm vụ.
Hào Sâm lại nhìn tấm ảnh đó, cất vào túi áo: “Cũng đúng, biết đâu lần này chúng ta vào Tự Tại Thiên lại gặp được con robot trông giống Eva đó…”
“Được rồi, làm gì thì làm đi.” Đường Phương vẫy tay với hai người, đi về phía phòng ngủ trên lầu: “Tôi đi nghỉ một lát.”
Hào Sâm dõi theo bóng lưng anh biến mất ở lối cầu thang, giơ ngón giữa tay phải lên: “Đúng là gã vô vị.” Tuy rằng Đường Phương không ở bên cạnh thì hai người họ có thể chơi bời thoải mái, nhưng ở một mức độ nào đó, lại có cảm giác khó chịu, vì luôn cảm thấy Hạm trưởng Đường khó khăn lắm mới đến trạm không gian Omega một lần, nên thả lỏng tinh thần một chút mới phải, chứ không phải suốt ngày chui rúc trong tiểu viện này ngủ khò khò.
Khâu Nhĩ Cát bất lực lắc đầu, kéo Hào Sâm đi ra ngoài.
---❊ ❖ ❊---
Sáng sớm hôm sau, Đường Phương sớm bò dậy khỏi giường, sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi liền thay một bộ tây trang mới tinh, xuống đại sảnh tầng một đợi một lúc không thấy hai người kia ra khỏi phòng, đành phải qua đó đánh thức họ dậy.
Hào Sâm chỉ ngủ như chết, rất nhanh đã tỉnh lại, biết hôm nay có chuyện vui, vô cùng nghe lời vừa huýt sáo vừa đi làm vệ sinh cá nhân. Khâu Nhĩ Cát tối qua uống không ít, ngồi ở đầu giường một lúc mới tỉnh táo lại, chỉnh đốn trang phục, cùng Đường Phương rời khỏi biệt thự, đi về phía hệ thống Tự Tại Thiên là lõi của khu trung tâm.
Rời khỏi khu lưu trú, họ bắt một chiếc xe đệm từ, lao nhanh về phía đích đến.
Khi những tòa nhà che khuất tầm nhìn bị bỏ lại phía sau, phía cuối bãi cỏ nhấp nhô nhẹ, một quả cầu bạc khổng lồ đến kinh ngạc xuất hiện ở cuối tầm mắt.
Nhìn qua cửa sổ xe, phần quả cầu bạc vượt qua đường chân trời trông như một dãy núi tròn trịa, từ từ nhô lên phía cuối bãi cỏ. Những đường ống kim loại dài ngoằng từ bề mặt quả cầu bạc vươn ra, cắm thẳng lên tận đỉnh mây.
Trong quá trình xe di chuyển, từng chiếc tàu con thoi từ phía sau bay qua, lao về phía vị trí cơ sở quả cầu.
Đi thêm một đoạn nữa, cuối cùng cũng có thể nhìn rõ toàn cảnh cơ sở quả cầu, nó giống như một công trình hình cầu được cố định giữa không trung bởi nhiều đường ống bạc, lơ lửng tĩnh lặng trong khu vực lõi của trạm không gian Omega.
Khâu Nhĩ Cát ngồi ghế sau không nhịn được thốt lên: “Chà, đường kính của nó sợ là phải lên tới hàng trăm cây số.”
Hào Sâm thì lộ vẻ kích động: “Những cô nàng xinh đẹp ơi, anh tới đây…”
Đường Phương hơi bĩu môi, thầm nghĩ gã này ở bên ngoài chơi bời bao nhiêu ngày rồi mà vẫn chưa đủ, trong đầu toàn những tư tưởng bậy bạ.
Đối với anh, sức hấp dẫn lớn nhất của hệ thống Tự Tại Thiên chính là cảm giác tự do không bị ràng buộc đó.
Đi tiếp khoảng nửa giờ, xe đệm từ dừng lại ở bãi đỗ xe bên ngoài hệ thống Tự Tại Thiên, ba người xuống xe, đi về phía sảnh dịch vụ phía trước.
Từ đây nhìn lên đã không thể nhìn thấy toàn cảnh cơ sở quả cầu, chỉ có thể nhìn thấy một góc của toàn bộ công trình.
Dù chỉ là một góc, nó cũng có khí thế bàng bạc, còn những đường ống mảnh dài dùng để cố định cơ sở quả cầu cũng trở thành những vật thể khổng lồ kinh ngạc sừng sững trong tầm mắt.
Ba người còn chưa vào sảnh dịch vụ, đã có nhân viên nữ phụ trách công tác tiếp tân đi tới, sau khi hỏi danh tính ba người liền dẫn vào phòng nghỉ phía sau.
Đợi thêm nửa giờ, nhân viên nữ quay lại, thông báo chuyến tàu dẫn đến tiểu thế giới phong tình phương Tây của hệ thống Tự Tại Thiên sắp khởi hành, bây giờ có thể thay trang bị để chờ lên tàu.
Theo hướng dẫn của đối phương, ba người đến nơi thay trang phục, cởi bỏ tây trang, thay một loại đồ bảo hộ bó sát giống như chiến phục, sau đó dưới sự dẫn dắt của nhân viên nữ đi xuống không gian tầng dưới của sảnh dịch vụ.
Đó là một cơ sở khổng lồ kết hợp giữa sảnh chờ xe tải và sân ga, trên đường ray phía trước đỗ một chiếc đầu máy hơi nước rất cổ, lớp sơn màu đen trông nặng nề và vụng về. Điều đáng chú ý nhất chính là cái ống khói lớn trên đầu tàu, rõ ràng đầu máy đang ở trạng thái vận hành, nhưng lại không thấy khói đen bốc ra từ đó.
Ba người Đường Phương dưới sự dẫn dắt của nhân viên nữ đi về phía toa tàu số 5, khi đi qua mấy toa tàu phía trước, qua cửa sổ kính có thể nhìn thấy hành khách ngồi hoặc đứng bên trong, chỉ là họ đều bất động như thể đã chết.
Nhìn từ trang phục, váy dài và mũ lễ của phụ nữ có đặc điểm trang phục Victoria rất rõ rệt, đàn ông đa phần mặc tây trang, áo ghi-lê, bốt da, mũ nỉ…
Nhìn từ bên ngoài cửa sổ tàu, họ giống như từng bức tượng sáp tinh xảo… không, nên dùng từ “hoàn hảo” để mô tả.