"Hà? Ý gì đây?"
"Tần công tử, bớt làm bọn ta hết hồn đi. Làm người phải có đạo nghĩa chứ."
"Vậy ra là ban nãy cậu bảo có bốn chiếc thuyền chỉ là chiêu trò thôi à? Để dụ bọn tôi đến đây?"
"Vui mừng hụt à? Cái... Tần công tử, cho cậu ba giây bịt miệng tôi lại, không thì tôi chửi cho đấy."
Rất nhiều người lập tức nhao nhao cả lên. Ngay cả Lôi Áo cũng nhíu mày. Vừa đến đã giở trò lừa bịp, thế này hơn năm trăm người ai mà phục tùng cho được?
Tần Mệnh vung tay, bốn chiếc thuyền lập tức xuất hiện. Táng Hải U Hồn cũng thả ra một chiếc.
Kiếm Ngư Hiệu, Hải Hồn Hiệu, Vân Tước Hào, Liệt Phong Hiệu, Lôi Man Hiệu, năm chiếc thuyền tề tựu đầy đủ.
Cả đám im phăng phắc, rồi vỡ òa trong tiếng reo hò cuồng nhiệt.
"Năm chiếc??"
"Má ơi! Má ơi! Má ơi!"
“Ngươi...ngươi...ngươi...ngươi vậy mà tập hợp đủ năm chiếc thuyền?"
"Tôi hoa mắt à??"
"Không thể tin được."
Bọn ta dốc hết sức, chịu bao khổ sở, một chiếc cũng không tìm ra. Tần Mệnh làm thế nào mà gom đủ năm chiếc hay vậy?
Thật đúng là Thần tích.
Đến cả Lôi Áo cũng vứt hết bực dọc trong lòng. Năm chiếc đấy! Gom đủ cả rồi! Quyền rời khỏi Vạn Tuế Sơn hoàn toàn nằm trong tay Tần Mệnh! Liên minh nào khác đừng hòng nhúng tay vào danh sách rời đi!
Ánh mắt Lôi Áo nhìn Tần Mệnh cũng khác hẳn. Gã thanh niên này không đơn giản. Không chỉ khuấy đảo được Vạn Tuế Sơn, tạo dựng được danh tiếng, mà còn có thể tìm ra năm chiếc thuyền giữa biển Cốt Hải mênh mông, nắm giữ sinh tử của tất cả mọi người. Hắn xưa nay tự cao tự đại, lần này không thể không thốt lên một tiếng bội phục.
Quả không hổ danh là Vương của Thiên Vương Điện.
Tông chủ Kim Dương Tông Tề Khôn cười tươi tiến về phía Tần Mệnh: "Cho tôi một suất trong đội đặc biệt năm mươi người!"
"Đừng có mà thiếu phần của ta." Lôi Áo vội vã chen lên.
La Đông Sâm cùng đám cường giả Tứ Trọng Thiên, Ngũ Trọng Thiên khác cũng đồng loạt bước ra, tạo thành một chiến đội mạnh nhất, thừa nhận Tần Mệnh là đội trưởng, chấp nhận sự điều khiển của hắn. Chẳng còn gì để nói, bao nhiêu cường giả mà chẳng tìm được một chiếc, Tần Mệnh gom đủ năm chiếc, đó chính là năng lực.
Vài người Tam Trọng Thiên, tuy có bí pháp đặc biệt, hơn nữa còn là tuột cảnh giới từ cao xuống, cũng kiên quyết xin gia nhập đội đặc biệt, nghe theo sự chỉ huy của Tần Mệnh.
Hơn năm trăm người còn lại cũng đồng thanh hô lớn, chỉ duy Tần Mệnh là sấm rền gió cuốn.
Năm chiếc thuyền tập hợp đủ, đừng nói là phối hợp, bảo họ hiến thân cũng chẳng ai dám hé răng nửa lời, bất kể trai gái.
Đồng Tuyền nhìn cảnh tượng náo nhiệt, nhìn đám người đang hừng hực khí thế, bỗng dưng có một cảm giác kỳ lạ. Nếu thật sự có thể thoát khỏi Vạn Tuế Sơn, trở về thế giới thực tại, liệu có bao nhiêu người trong số này còn nhớ Tần Mệnh đã cứu mạng họ? Trong vô hình, Tần Mệnh chẳng khác nào đang tích lũy nhân mạch ở Hải Vực, nợ ân tình, còn có cả hảo cảm của rất nhiều người.
Nếu như tương lai có ngày, Tần Mệnh gặp nguy hiểm, hoặc là có yêu cầu đặc biệt, rất nhiều người trong số này có thể sẽ xuất hiện.
Đây không chỉ là năm trăm người đơn giản, rất nhiều người đến từ các hòn đảo khác nhau, các thế lực khác nhau, và cũng có các đoàn thể riêng. Rất nhiều người cảnh giới đều là tuột dốc từ cảnh giới cao hơn, và đều có những đồng bạn cường hãn ở Hải Vực.
Hơn năm trăm người, có thể tỏa ra năm ngàn người, thậm chí là hơn năm vạn người.
Điều kiện tiên quyết là, phải sống sót ra ngoài!
Đội đặc biệt tập hợp, bàn bạc kế hoạch hành động, và đặt ra các quy tắc sau khi lên thuyền.
La Đông Sâm nói: "Ta có một chuyện không rõ, đã tập hợp đủ năm chiếc thuyền, sao không rời đi luôn, còn triệu tập các liên minh khác làm gì? Hắc Giao chiến thuyền có thể biến lớn thu nhỏ, nghe nói lớn nhất có thể đến một trăm năm mươi mét, nghe thì to đấy, nhưng nó là chiến thuyền, không phải tàu chở khách, chứa được năm sáu trăm người là cùng, nhiều hơn thì e là không nổi."
Lôi Áo cũng nói: "Chúng ta bây giờ đã có hơn năm trăm sáu mươi người, tính cả Linh Yêu thì gần bảy trăm. Nếu như cậu định mang thêm người nữa, e là hơi khó."
"Đúng là không thể thêm được nữa. Nhân lúc các liên minh khác chưa đến, ta mau rời khỏi đây, cứ thế xông thẳng, đằng nào cũng tìm được lối ra khỏi Vạn Tuế Sơn, sau đó triệu hồi Hắc Giao chiến thuyền, trốn khỏi nơi này." Tông chủ Kim Dương Tông Tề Khôn có cái nhìn khác về Tần Mệnh, cho rằng Tần Mệnh sau khi gom đủ năm chiếc thuyền sẽ lén lút rời đi, không ngờ lại gọi cả bọn họ đến.
Dù sao nếu đổi lại là hắn, hắn tuyệt đối sẽ không gọi nhiều người như vậy, một trăm người là quá lắm rồi. Hơn nữa còn phải bắt họ ký khế ước, dâng lên bảo bối.
Tần Mệnh giải thích: "Ngoài hơn năm trăm người chúng ta, Vạn Tuế Sơn còn có hơn nghìn người, có thể còn nhiều hơn. Thử nghĩ xem, nếu chúng ta bỏ rơi họ, leo lên Hắc Giao chiến thuyền, họ sẽ làm gì? Chắc chắn sẽ nổi điên mà xông tới."
Có người nghi ngờ: "Chúng ta có thể lén lút rời đi, chạy ra biên giới rồi triệu hồi, chờ bọn họ kịp phản ứng thì chúng ta đã cao chạy xa bay."
"Chúng ta tuy có năm chiếc thuyền, nhưng đây là Vạn Tuế Sơn, là cấm khu thời không, bao lâu mới gọi được Hắc Giao chiến thuyền trở lại? Trong lúc đó, nếu bị phát hiện thì sao? Bọn họ có thể án binh bất động, chờ đến lúc chúng ta lên thuyền thì tấn công, hoặc cũng có thể xông thẳng tới, chém giết với chúng ta. Chúng ta phải giảm thiểu nguy hiểm đến mức thấp nhất, đảm bảo việc lên thuyền diễn ra suôn sẻ."
Một người mắt lóe lên tia sáng, cười khẩy: "Ý cậu là, giết hết bọn chúng?"
Những người khác lộ vẻ tàn nhẫn. Bây giờ không phải lúc nói đạo nghĩa, chỉ có thể dùng thủ đoạn sấm sét mà giải quyết.
"Tiêu diệt một nhóm, lôi kéo một nhóm, nâng số lượng lên khoảng ngàn người."
"Một ngàn người có khi nhiều quá không? Hắc Giao chiến thuyền có nhét vừa không?"
"Cứ xem tình hình đã."
"Cậu nói xem, giết nhóm nào?"
"Vu Điện!!" Ánh mắt Tần Mệnh quét qua, thu hết biểu cảm của mọi người vào đáy mắt. Gần đây hắn mới biết, Vu Điện vẫn còn người sống sót, hơn nữa thế lực đang không ngừng bành trướng. Chắc chắn không sai, kẻ hãm hại Hồng Phấn liên minh, muốn dụ Tần Mệnh ra mặt hôm đó, chính là Hồng Mị của Vu Điện.
Hồng Mị là đối thủ một mất một còn của Tần Mệnh, chắc chắn sẽ tụ tập người để cướp thuyền.
Tần Mệnh muốn liên hợp với Lôi Áo để tiêu diệt hoàn toàn liên minh Vu Điện, tiện thể để Lôi Áo tỏ thái độ: người của Vu Điện, các ngươi có đám giết không? Giết, rời khỏi Vạn Tuế Sơn rồi thì là kẻ địch của Vu Điện, sau này cũng sẽ cùng một thuyền với ta.
Lòng Lôi Áo thầm kêu khổ. Mẹ kiếp. Đã biết thuyền của Tần Mệnh không dễ ăn, quả nhiên, cáo già lộ đuôi.
Biểu cảm của Tề Khôn càng đặc sắc. Kim Dương Tông ở Lưu Ly Đảo, mà Lưu Ly Đảo lại thuộc về nội hải. Nếu giết Hồng Mị, chẳng khác nào đứng hẳn về phía đối địch với Vu Điện, sau này hoạt động ở Hải Vực phải hết sức tránh né Vu Điện.
Tần Mệnh cho cái vé thuyền này, khó nuốt quá!
Giảo hoạt, quá giảo hoạt!
Nhưng mà, không đáp ứng thì phải làm sao? Tần Mệnh và Vu Điện là tử thù, mâu thuẫn không thể hòa giải. Không đứng về phía Tần Mệnh, thì phải đứng về phía Hồng Mi. Chọn ai? Chắc chắn là Tần Mệnh!
"Làm thôi, ta sớm đã ngứa mắt với bọn chúng rồi." Lôi Áo là người đầu tiên tỏ thái độ. Chuyện nhỏ, cùng lắm sau này không về nội hải nữa, cứ ở Cổ Hải mà tung hoành.
Tề Khôn liếc hắn một cái. Cứ tỏ ra dứt khoát đi, ta còn đang tính bàn điều kiện với Tần Mệnh, ngươi vừa thốt ra một câu, còn bàn gì được nữa?
Lúc này, sườn núi đá vỡ ra một cái hang, người của Hồng Phấn liên minh từ trong bước ra. Sắc mặt hồng hào, linh lực dồi dào, trạng thái đều đã hồi phục tốt nhất, hơn nữa còn thay quần áo, chỉnh trang dung nhan. So với đám khô lâu trắng hếu xung quanh, còn có mấy đội ngũ lấm lem bụi đất kia, đây quả thực là một cảnh đẹp hút hồn, khiến nhiều người phải trợn tròn mắt.
"Hồng Phấn liên minh? Không phải cậu đã giết bọn chúng rồi sao?" Lôi Áo vừa thốt ra đã im bặt. Phải, lại bị Tần Mệnh hố rồi.