Đám khô lâu khiêng người của Hồng Phấn Liên Minh tiến sâu vào trong cốt sơn, lặn xuống gần trăm mét mới rời khỏi khu vực này.
Hơn nghìn người tụ tập, ai nấy đều lo lắng tìm cách, bàn bạc đối phó, chẳng ai để ý dưới chân mình, bên trong đống xương khô, có một đám khô lâu đang ôm mấy ả đàn bà "ung dung nhàn nhã" đi qua, vẫy tay tạm biệt.
Lôi Áo tự mình hướng lên đỉnh núi hét lớn: "Có hứng thú hợp tác không?"
Là một trong những liên minh mạnh nhất tại Vạn Tuế Sơn, lời của Lôi Áo có trọng lượng nhất định.
Nhưng...
Đợi mãi không thấy ai trả lời, trên đỉnh núi im thin thít, cứ như thể bọn chúng cố tình lờ hắn đi.
Sắc mặt Lôi Áo khó coi, đây quả là không nể mặt. Ở Vạn Tuế Sơn này, Lôi Áo cùng liên minh Lôi Cưu của hắn là một trong những thế lực mạnh nhất. Ngoài kia, đội săn Lôi Cưu của Lôi Áo cũng là đội săn lừng lẫy. Hắn đích thân ra mặt, đã nể mặt Hồng Phấn Liên Minh lắm rồi, ai ngờ lại bị ngó lơ? Lại còn trước mặt bao nhiêu người thế này?
Lôi Áo kinh ngạc, những người khác xì xào bàn tán, nhưng cũng hiểu thái độ của Hồng Phấn Liên Minh. Ngay cả Lôi Cưu mà các ả còn chẳng thèm để ý, thì càng chẳng thèm đếm xỉa đến ai khác, xem ra bọn chúng đã quyết tâm giữ Kiếm Ngư Hiệu lại.
"Đáng nguyền rủa!" Có người tức giận, đám đàn bà này nắm thóp tất cả mọi người, chẳng ai dám động đến bọn chúng, cũng chẳng ai dám mạo hiểm, bởi vì điều đó ảnh hưởng trực tiếp đến việc họ có sống sót rời khỏi Vạn Tuế Sơn hay không.
Đám đông ồn ào bàn tán, kẻ nóng tính hận không thể xông lên, kẻ tâm địa độc ác thì mưu tính kế đánh lén, còn có người nghĩ cách làm sao lay chuyển được Hồng Phấn Liên Minh. Từ xa, liên tục có những liên minh khác kéo đến, nhưng sau khi tìm hiểu tình hình cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, chiêu này quá thâm độc.
Tuy nhiên, cách làm của Hồng Phấn Liên Minh cũng gợi ý cho nhiều người. Bất kể là ai, bất kể đoạt được con thuyền nào, một khi có trong tay là phải nắm chặt, ai đám cướp? Lão tử bóp nát nó, cùng lắm thì chết chùm.
Hồng Mị mặt mày u ám: "Tìm Tần Mệnh!"
Trừ hai cường giả ở lại bảo vệ ả, những người khác trong liên minh tỏa ra, trà trộn vào đám đông ồn ào, tìm kiếm bóng dáng Tần Mệnh.
Một cường giả ngũ trọng thiên an ủi ả: "Kiếm Ngư Hiệu đã nằm trong tay Hồng Phấn Liên Minh, Tần Mệnh chắc chắn sẽ đến."
Hồng Mị lạnh giọng: "Hắn sẽ đến, nhưng chưa chắc đã lộ diện. Phải nghĩ cách đẩy Hồng Phấn Liên Minh vào đường cùng, mới dụ được Tần Mệnh ra tay."
Một lúc sau.
Đám đông càng lúc càng xao động, chờ đợi thế này không phải là cách.
Liên tục có người lên đỉnh núi kêu gọi, nhưng chẳng ai nhận được hồi âm. Cứ như thể bọn chúng nắm chắc phần thắng, sống chết mặc bay.
Hai canh giờ sau.
Nhiều người không chờ được nữa, muốn hợp tác với Hồng Phấn Liên Minh mà không đưa ra điều kiện gì.
Kết quả vẫn chẳng ai thèm phản ứng.
Có người bực bội, quá đáng vừa thôi, được hay không cũng phải nói một tiếng, thái độ gì vậy, ý định là gì, ít nhất cũng phải lên tiếng chứ.
Trong lòng nhiều người ấm ức, rõ ràng là chúng ta đang vây các ngươi mới đúng!
Ba canh giờ sau...
Trong lúc mọi người sắp mất kiên nhẫn, minh chủ Lôi Áo của liên minh Lôi Cưu thừa dịp không ai để ý, vứt bỏ sĩ diện, đào hang, chui xuống lòng đất, từng chút từng chút bò về phía trước, đầu tiên là tiếp cận cốt sơn, sau đó chui vào tận bên trong, rồi bất ngờ xông lên. Hắn chưa từng nghĩ có ngày mình phải "đào hang", lại còn dùng cách này để tiếp cận địch nhân. Nhưng vì Kiếm Ngư Hiệu, hắn chẳng còn để ý gì nữa.
Hắn không tin Hồng Phấn Liên Minh sẽ hủy Kiếm Ngư Hiệu, ít nhất không phải đến đường cùng, không đời nào bọn chúng làm thế. Hồng Phấn Liên Minh chắc chắn cũng muốn rời khỏi Vạn Tuế Sơn, cũng muốn sống sót trở về "thế gian phồn hoa”, một khi hủy Kiếm Ngư Hiệu, hy vọng của bọn chúng cũng tan thành mây khói, còn bị đám đông phẫn nộ bao vây, sống không bằng chết. Vì vậy, trừ phi thực sự đến tuyệt cảnh, Hồng Phấn Liên Minh không thể từ bỏ Kiếm Ngư Hiệu.
Lôi Áo dự định lặn lên dưới đỉnh núi, sau đó bất ngờ bộc phát, giải phóng Lôi triều mạnh nhất, đánh sập đỉnh núi, hất tung đám đàn bà của Hồng Phấn Liên Minh, hắn sẽ thừa cơ tập kích, đoạt lấy Kiếm Ngư Hiệu. Để đảm bảo vạn vô nhất thất, hắn mang theo hai thuộc hạ thân tín nhất.
Bọn họ đào một đoạn, lại dừng lại, sợ bị các liên minh khác chú ý, cũng lo làm kinh động đến Hồng Phấn Liên Minh, nên vô cùng cẩn thận.
Mặc kệ có ấm ức hay không, mặc kệ có mất mặt hay không, hắn chẳng còn quan tâm đến cái thể diện nữa.
Hết nửa canh giờ, bọn họ rốt cục đến được chỗ sâu trong cốt sơn, tính toán vị trí, cách đỉnh núi chỉ khoảng trăm mét.
Lôi Áo vẫn chưa yên tâm, để đạt hiệu quả tối đa, hắn lại bò thêm năm mươi mét.
"Xem các ngươi còn giở trò gì được, Kiếm Ngư Hiệu là của ta."
Lôi Áo hít sâu một hơi, ra hiệu cho hai người phía dưới, dặn phải nắm chắc cơ hội, không được để bọn chúng trốn thoát, cũng không được để bọn chúng hủy Kiếm Ngư Hiệu.
Hai người gật đầu lia lịa, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, một luồng Lôi triều bốc lên trời cao.
Biển người ồn ào đưới núi giật mình biến sắc, kinh ngạc ngước nhìn lên không trung. Định núi nổ tung từ bên trong, lôi điện hòa lẫn xương vỡ bay múa khắp trời, Lôi Áo như một con mãnh thú phóng lên không trung, gầm thét, phóng thích lôi điện.
"Giao Kiếm Ngư Hiệu ra đây." Hai cường giả theo sát phía sau, đạp trên xương vỡ bay lả tả, mắt hổ sáng rực, tìm kiếm bóng dáng Kiếm Ngư Hiệu.
Nhưng mà...
Ngoài xương vỡ đầy trời, chỉ có vài mảnh quần áo rách nát, người đâu? Kiếm Ngư Hiệu đâu?
"Khốn kiếp!"
“Giáo hoạt!"
"Quá vô liêm sỉ."
Hơn nghìn người phía dưới ồ ạt xông lên, chửi bới, hò hét, khí thế hùng hổ. Ác Điểu lượn lờ trên không trung hối hả bay, cất tiếng kêu the thé, vung mạnh đôi cánh, chủ nhân trên lưng sốt ruột thúc giục, mắt đỏ ngầu tìm kiếm bóng dáng Kiếm Ngư Hiệu trong luồng Lôi triều.
"Người đâu?" Lôi Áo gào thét nửa ngày, mắt trợn tròn. Không có tiếng kêu thảm thiết như hắn tưởng tượng, không có sự hỗn loạn mà hắn mong muốn, cũng không có bóng dáng Kiếm Ngư Hiệu mà hắn chờ đợi, đến cả bóng người cũng không thấy.
Hai cường giả vừa phóng lên không trung ngây ngốc rơi xuống, trở về đống xương vụn, nhìn những mảnh y phục rách nát bay múa, một cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Chẳng lẽ... Bọn chúng... Trốn rồi?
Hơn nghìn người ùa lên, điên cuồng la hét, chửi bới, phẫn nộ.
"A a a!!"
Lôi Áo đột nhiên gầm lên, Lôi triều toàn thân lại một lần nữa sôi trào, cuồng loạn múa tung, đến cả hai thuộc hạ cũng bị lôi điện đánh bay, lăn xuống sườn núi.
Đáng giận, đáng giận!
Dám chơi xỏ ta!
"Hồng Phấn Liên Minh, lão tử và các ngươi không đội trời chung!" Lôi Áo giận không kiềm được.
Những người khác chen nhau xông lên, đủ loại biểu cảm cứng đờ trên mặt. Tình hình không ổn rồi, Hồng Phấn Liên Minh bị nổ thành mảnh vụn hết rồi ư? Không phải mà! Chỉ có quần áo, người đâu?
Có người tức giận hét: "Lôi Áo, ngươi giở trò quỷ gì vậy, giao Kiếm Ngư Hiệu ra đây!"
"Mù à! Người ta đi lâu rồi!"
"Đi đâu?"
"Mày hỏi ai đấy? Lão tử trông giống người biết lắm à?"
"Không thể nào! Hơn nghìn người chúng ta vây quanh, mắt không rời đỉnh núi, bọn chúng trốn kiểu gì?"
Đám đông vừa giận vừa hoảng. Người không thấy, Kiếm Ngư Hiệu cũng không, cứ thế mà biến mất ngay trước mắt bọn họ?
Xem ra, bọn chúng đã đi từ lâu rồi.
Nói cách khác, hơn nghìn người chúng ta đứng ngốc ở đây ba canh giờ? Hò hét với mấy bộ quần áo rách rưới ba canh giờ?
Hồng Mi dẫn người chen lên phía trước, đứng giữa đống xương vụn, sắc mặt từ u ám chuyển sang tái nhợt. Bị chơi xỏ rồi ư? Bị lũ tiện nhân này chơi xỏ rồi!
"Sao ngươi lại ở đây?" Có người nhíu mày nhìn Lôi Áo. Đào hang ư?
Lôi Áo thoáng lấy lại lý trí, chẳng lẽ, bọn chúng cũng đào hang trốn thoát?
"Đào hang!" Liên tục có người bừng tỉnh.
"Còn đứng ngây ra đó làm gì, tìm đi! Tản ra tìm, ta không tin là không tìm thấy bọn chúng."
“Bọn chúng đào hang đi, không thể chạy xa được."
"Đáng giận, dám chơi ta."
"Hồng Phấn Liên Minh, các ngươi gặp rắc rối rồi, chuẩn bị hứng chịu cơn thịnh nộ của hơn nghìn người này đi."
Tất cả các liên minh phẫn nộ tản ra, tỏa về những hướng khác nhau, tiếp tục truy lùng Hồng Phấn Liên Minh.