Tiểu Tổ đụi vào vai Tần Mệnh, thôn nạp thổ tức, hấp thu năng lượng còn sót lại trong hài cốt Lôi Bằng.
Đồng Tuyền khoanh chân ngồi trong góc, luyện hóa những linh túy trân quý này, thử đột phá cảnh giới.
Tần Mệnh đắm mình trong lôi trì, hấp thu linh hạch, cảm ngộ truyền thừa Lôi Bằng.
Bọn họ mượn cấm chế che mắt, "mai táng" mình ở nơi sâu nhất của cốt sơn, tận hưởng cơ duyên quý giá.
Bên ngoài cốt sơn, rất nhiều người xắn tay áo, chờ Tần Mệnh đi ra để đòi một lời giải thích. Nhưng mấy ngày trôi qua, chẳng thấy bóng dáng.
Có người đồn Tần Mệnh đã lén chuồn mất.
Kẻ khác phỏng đoán bên trong có bảo bối, nhưng cốt sơn sụp đổ nghiêm trọng, nhiều người xông vào mấy trăm, thậm chí hơn ngàn mét, vẫn không dò được chút linh lực ba động nào, nên dần dần từ bỏ.
Chẳng mấy ngày sau, nơi này khôi phục như cũ. Ai nấy lại đi săn bắn, chiến đấu, tìm kiếm bảo bối.
Nhưng ở nơi sâu nhất của cốt sơn, Tần Mệnh, Đồng Tuyền và Tiểu Tổ vẫn đang tận hưởng cơ duyên.
Lôi trì hình thành từ linh hạch Lôi Bằng đã tồn tại cực kỳ lâu, nhưng năng lượng lôi điện bên trong vẫn tinh khiết và cường thịnh, mang đến cho Tần Mệnh sự thuế biến mà hắn hằng mong ước!
Linh lực chảy xuôi trong kinh mạch, đồn về Khí Hải Linh Nguyên, được Thượng Cổ Thôn Lôi Thuật tôi luyện liên tục, cô đọng nhiều lần, biến thành màu xanh nhạt.
Số lượng thanh lôi mà Tần Mệnh ngưng kết được tăng từ một lên hơn mười, và chúng càng tráng kiện, cuồng mãnh hơn. Các loại lôi điện khác cũng xuất hiện ánh thanh quang nhàn nhạt, cho thấy quá trình thuế biến sắp hoàn tất.
Lôi Bằng từng là bá chủ giới mãnh cầm, dù đã chết nhiều năm, vẫn còn sức mạnh chí tôn mà linh yêu bình thường không thể sánh bằng. Hơn nữa, thuộc tính lôi điện của nó lại tương hợp với Tần Mệnh, lại có Thái Công Lôi Hoàng phối hợp, sau nhiều lần thuế biến, cảnh giới của Tần Mệnh đã tăng lên hai trọng thiên.
Từ nhị trọng thiên lên tứ trọng thiên, bình ổn và cường thế vượt qua cửa ải lớn đầu tiên của Địa Vũ Cảnh.
Đây mới thực sự là linh nguyên Lôi Bằng, không giống Thượng Cổ Thôn Lôi Thuật chỉ là một bộ võ pháp. Nếu không phải thời gian quá lâu, có lẽ nó còn mang lại hiệu quả lớn hơn.
Tần Mệnh nắm chắc cơ hội, tiếp tục tham ngộ truyền thừa Lôi Bằng, mượn võ pháp để củng cố cảnh giới sau khi liên tục đột phá.
Đồng Tuyền cũng nhận được linh túy quý giá, không chỉ điều chỉnh lại những hỗn loạn do tuổi tác mang đến, mà còn đẩy cảnh giới của nàng lên nhất trọng thiên, đạt tới Địa Vũ Cảnh tứ trọng thiên.
Tiểu Tổ cũng an tĩnh thôn nạp năng lượng quý giá, đưa vào mai rùa, điều dưỡng và tích lũy năng lượng.
Sau năm ngày, Tần Mệnh và Đồng Tuyền củng cố cảnh giới, rồi lặng lẽ rời đi.
Hài cốt Lôi Bằng mất hết năng lượng rốt cục sụp đổ, gây ra một đợt chấn động và "xương lở" khác cho cốt sơn.
Trong một vùng cốt sơn chập chùng, hài cốt một con cự tượng được bảo tồn hoàn chỉnh, vô cùng nổi bật giữa đống xương cốt mênh mông. Dù không biết đã chết bao nhiêu năm, nó vẫn tràn ngập Thổ Nguyên Lực nồng hậu, giống như một pho tượng hùng vĩ cao hơn mười mét, đứng vững giữa cốt sơn, ngửa mặt lên trời gầm thét, giận dữ gào thét trời xanh. Trong bụng cự tượng, ba sợi xiềng xích treo lơ lửng, trói chặt ba người nam nữ.
Những chiếc khóa xiềng xích tràn ngập Thổ Nguyên Lực hùng hậu, hoàn toàn đến từ di hài cự tượng.
Ba người nam nữ kia không ai khác, chính là Quách Hùng, Mộng Trúc và Tôn Minh!
Cả ba đều già đi cả chục tuổi, suy yếu mỏi mệt, vết thương chằng chịt, bị xiềng xích quấn chặt, treo lơ lửng trong hài cốt.
Còn Trương Liệt đâu?
Ở trên xương đầu cự tượng.
Nhưng hắn đã đầu lìa khỏi thân, đầu ngồi xổm, thi thể nằm ngang, máu tươi chảy ra nhuộm đỏ xương đầu cự tượng, nhìn từ xa vô cùng kinh hãi.
Trong vùng núi xương này có rất nhiều linh túy bảo tàng, võ giả và linh yêu tụ tập rất đông, nhưng đều coi chuyện này là thường ngày. Từ mười ngày trước, người Táng Hoa Điện đã chiếm cứ cốt sơn sâu trong núi xương, dựng nên cự tượng lồng giam, chém đầu Trương Liệt, gửi chiến thư đến Tần Mệnh đang ở ngoài biển xương.
Ban đầu, mọi người hưng phấn chờ đợi xem Táng Hoa Điện vây giết Tần Mệnh, hoặc Tần Mệnh nghịch tập Táng Hoa Điện. Nhưng chờ đợi ròng rã mười ngày, chẳng thấy bóng dáng ai, mọi người dần mất hứng, tiếp tục tìm kiếm linh bảo, săn giết linh yêu để kiếm thức ăn.
"Tần Mệnh thật sự sẽ vì mấy tên Liệp Sát Giả này mà đến chịu chết sao?" Thích Ôn Vũ ngồi trên một đốt xương sống tráng kiện, đốt xương sống như một cái cầu bạch cốt, bắc ngang qua sườn núi.
"Dựa theo truyền thống phong Vương của Thiên Vương Điện, Tần Mệnh hẳn là người trọng tình trọng nghĩa. Hắn đã gia nhập Tuyệt Ảnh, là một thành viên của Tuyệt Ảnh, không thể thấy chết không cứu." Y Tuyết Nhi nói vậy, nhưng trong lòng vẫn không chắc chắn. Mười ngày, Tần Mệnh hẳn đã nhận được tin tức, nhưng người đâu? Là giả vờ không biết, hay căn bản không muốn cứu?
"Trọng tình trọng nghĩa? Ha ha, đây là Vạn Tuế Sơn, sống còn chẳng xong, còn nói chuyện tình nghĩa." Thích Ôn Vũ ôm lấy Y Tuyết Nhi, đầu ngón tay đùa nghịch lọn tóc nàng. Trước khi vào Vạn Tuế Sơn, hắn tuyệt không dám mơ tưởng có được nữ nhân của Vu Điện, lại còn là Quỷ Tướng thân truyền đệ tử, xinh đẹp, thanh lệ, cao quý. Nhưng đây là Vạn Tuế Sơn, mọi quy tắc và thân phận đều bị thực tế vô tình "tách rời", ở đây cường giả vi tôn, muốn sống sót, sống tốt hơn, phải trở thành cường giả, hoặc phụ thuộc vào cường giả.
Cho nên, hắn đã có được mỹ nhân này.
Y Tuyết Nhi chán ghét trong lòng, nhưng vẫn mặc Thích Ôn Vũ khinh bạc: "Ngươi tốt nhất cầu nguyện hắn đến! Nếu không, ngươi sẽ chẳng có gì cả."
Ba vị vu nữ khác khẽ quay đầu đi, không muốn nhìn thấy cảnh Y Tuyết Nhi uỷ khúc cầu toàn. Để giết Tần Mệnh, Y Tuyết Nhi đã bất chấp tất cả, vứt bỏ thân phận, ủy thân cho một lão già như vậy. Nhưng còn cách nào khác? Với tính cách của Tần Mệnh, nếu các nàng không giết hắn, hắn sẽ đuổi theo giết các nàng.
"Ta hứa với ngươi, đợi thêm ba ngày nữa. Nếu ba ngày sau Tần Mệnh không đến, ta sẽ đi tìm hắn." Thích Ôn Vũ bế Y Tuyết Nhi lên, vùi đầu vào mái tóc nàng, hít sâu một hơi, mặt mũi tràn đầy say mê.
Thích Ôn Vũ là cung phụng của gia tộc đảo chủ trên một hòn đảo, đã gần sáu mươi tuổi, đạt Địa Vũ Cảnh đỉnh phong, cũng coi như là một nhân vật. Nhưng hòn đảo đó thực chất là phụ thuộc của Vu Điện, cả gia tộc đảo chủ, bao gồm cả cung phụng, kỳ thực là chó săn của Vu Điện, sống dưới bóng tối của Vu Điện, nghe lệnh mà làm, thay Vu Điện quản lý hòn đảo đó.
Năm xưa, Thích Ôn Vũ may mắn gặp Thủy Mi Quỷ Tướng một lần, lần đó Quỷ Tướng còn dẫn theo hai đồ đệ thân truyền là Y Tuyết Nhi và Hồng Mị. Khi đó hắn chỉ dám lén nhìn vài lần, không có ý đồ xấu, cũng không dám.
Không ngờ, ý trời trêu ngươi, hắn không chỉ trẻ lại hơn hai mươi tuổi, trở về tráng niên, còn có thể có được đồ đệ thân truyền của Quỷ Tướng.
Thích Ôn Vũ bỗng cảm thấy, ông trời đãi hắn không tệ. Dù từ Địa Vũ đỉnh phong lui về Địa Vũ Ngũ trọng thiên, nhưng so với những gì đạt được, đáng! Quá đáng!
Phía sau Thích Ôn Vũ là năm người nam nữ, đều là cung phụng của gia tộc kia, cảnh giới đều ở tứ trọng thiên và tam trọng thiên. Thực ra còn có hai cung phụng nữa, nhưng không trẻ lại, mà trở nên vô cùng già nua, kết quả bị bọn họ liên thủ đánh lén giết chết.
Hiện tại, đội ngũ này do Thích Ôn Vũ chỉ huy, năm người kia cam nguyện phụ tá, thực lực khá mạnh.
"Giết Tần Mệnh, là mục tiêu chung của ngươi và ta." Y Tuyết Nhi kìm nén cảm giác nhục nhã, thứ duy nhất nàng có thể dùng chính là thân thể.
Thích Ôn Vũ cũng kìm nén cảm giác xao động, buông Y Tuyết Nhi ra, đứng dậy nhìn về phía xa: "Dù Tần Mệnh đã đánh lui các ngươi, hẳn cũng phải trả giá đắt, chắc hẳn hắn đang tu dưỡng."
"Tần Mệnh thật sự đáng sợ như vậy sao? Dù gì cũng chỉ là nhị trọng thiên mà thôi." Một người sau lưng khinh thường lẩm bẩm, một kẻ nhị trọng thiên lại có thể khiến người Vu Điện chạy trối chết, thậm chí không tiếc bán mình để báo thù?
Một vu nữ lạnh lùng nói: "Ngươi đang sỉ nhục chúng ta sao?"
"Người đừng hiểu lầm, ta không có ý đó." Người kia cười gượng, nhưng vẻ mặt rõ ràng là chế nhạo, lần đầu tiên cảm thấy người Vu Điện cũng không mạnh như vậy.
Thích Ôn Vũ kiêu ngạo ngẩng đầu: "Mặc kệ Tần Mệnh có gì cổ quái, một khi đã lọt vào bẫy ta giăng sẵn, đừng hòng trốn thoát."