Nụ cười lạnh trên mặt Hồng Mi cứng đờ, răng nghiến ken két. "Đồ hỗn đản, biết ngay hắn chẳn; ø có ý tốt!"
Đám thuộc hạ của Hồng Mị lộ vẻ hung ác, hận không thể xông lên xé xác Tần Mệnh.
Đám đông xôn xao. Nghe thì đơn giản, chỉ cần đứng đối diện Hồng Mị là xong. Nhưng giết Hồng Mị đồng nghĩa với việc trở thành kẻ thù của Vu Điện. Sau khi rời khỏi Vạn Tuế Sơn, Vu Điện chắc chắn không tha cho họ.
Tần Mệnh lớn tiếng kêu gọi: "Đơn giản thôi mà! Ai muốn gia nhập? Thể hiện thái độ đi, chém một đao, coi như có một suất!"
Chẳng ai hưởng ứng. Bên cạnh Hồng Mị đang tụ tập hơn ba trăm người, đấy là chưa kể những người ở xa. Hơn nữa, đối đầu với Hồng Mị còn phải cân nhắc hậu quả sau này.
Hồng Mi nhìn quanh, cười lạnh. Sắp rời khỏi Vạn Tuế Sơn rồi, uy thế của Vu Điện càng trở nên rõ rệt. Ai dám đổi đầu với Vụ Điện? Rời khỏi đây cũng khó thoát khỏi cái chết.
Nhưng...
"Hồng Mị cô nương, đắc tội!" Lôi Áo sải bước tiến lên, hơn hai trăm người sau lưng khí thế hùng hổ theo sau.
"Tính ta một người!"
"Còn có chúng ta!"
Kim Khôn và La Đông Sâm kịp thời xuất hiện.
Tổng cộng hơn năm trăm người! Một màn này gây náo động lớn. "Trời ạ, đám người liều mạng! Vì rời khỏi Vạn Tuế Sơn mà không màng tất cả sao?"
Nhiều liên minh còn do dự tranh thủ nhập bọn, có hơn hai trăm người đứng ra. Chuyện sau này tính sau, chỉ cần rời khỏi nơi này, những thứ khác không quan trọng.
Đám người bên cạnh Hồng Mị lập tức hô lớn: "Dùng đầu mà nghĩ đi, đừng dùng mông! Mục đích hôm nay là gì? Là thảo luận cách rời khỏi Vạn Tuế Sơn. Rời khỏi rồi thì sao? Là phải sống sót! Giết Hồng Mị ở đây, rời đi rồi lại bị Vu Điện truy sát, đến lúc đó chết còn thảm hơn!"
Tần Mệnh đáp lại bằng hành động thực tế: "Đúng vậy, ta có năm chiếc thuyền tàu!"
Năm chiếc thuyền tàu lập tức bừng sáng, bay lên trời, chiếu rọi toàn trường, phản chiếu trong mắt mỗi người.
"Năm chiếc? Sao Tần Mệnh có năm chiếc được?" Toàn trường xôn xao. "Đã tập hợp đủ năm chiếc! Năm chiếc thuyền tàu thật sự ở Vạn Tuế Sơn!" Nhìn năm chiếc thuyền tàu như nhìn thấy hy vọng rời đi. Mọi sợ hãi và lo lắng đều tan biến.
Lại có hơn ba trăm người đứng ra, tập hợp đối diện Hồng Mị.
Lần này, một ngàn một trăm người tập hợp, nhìn chằm chằm Hồng Mị.
Sắc mặt Hồng Mị khó coi. Không ngờ Tần Mệnh lại nắm giữ năm chiếc thuyền tàu. Ngay cả những người sau lưng cô ta cũng bắt đầu xao động, có vài người chần chừ, muốn rời khỏi cô ta, gia nhập phe Tần Mệnh.
Tần Mệnh lạnh lùng quan sát. Vẫn còn sáu trăm người tụ tập bên cạnh Hồng Mi, một trăm người do dự. Xem ra uy danh của Vụ Điện thật sự không nhỏ.
Hồng Mị bỗng nhiên cười: "Tốt, rất tốt! Năm chiếc thuyền tàu đến đông đủ rồi! Tần Mệnh, không phải cứ có thuyền tàu trong tay là có quyền quyết định, mà là bên nào mạnh hơn, bên đó mới là chủ nhân của thuyền tàu. Mấy người nghe kỹ đây, ai quyết tâm đứng về phía Tần Mệnh?"
Lôi Áo hô lớn: "Một ngàn một so với bảy trăm, chúng ta nắm chắc phần thắng! Các bằng hữu, đừng lề mề với cô ta, xông lên, đánh cho đến chết!"
Táng Hải U Hồn cưỡi Hùng Sư, đạp không mà đi, mang lại lòng tin cho hơn nghìn người phía dưới. Một mình Táng Hải U Hồn đã đủ để quét ngang một vùng.
Nhưng...
"Chỉ có bảy trăm người thôi sao? Chưa chắc!" Hồng Mi giơ cao tay phải, một luồng sáng mạnh từ lòng bàn tay bắn lên không trung. Khuôn mặt cô ta lạnh lùng, nghiêm nghị hét lớn: "Mọi người suy nghĩ kỹ đi, bây giờ hối hận vẫn còn kịp!"
Tần Mệnh nhíu mày. Lẽ nào người phụ nữ này còn có chiêu sau?
Hơn một ngàn người cũng có chút bất an. Ngay cả Lôi Áo, Tề Khôn và đám thuộc hạ cũng bắt đầu xao động.
"Cô ta giở trò gì vậy?" Mã Đại Mãnh nắm chặt Trọng Chùy, hận không thể xông lên chém cô ta.
Hồng Mị hô lớn: "Cơ hội cuối cùng! Các ngươi chọn chiến đấu bên Tần Mệnh, hay đứng về phía ta? Ta nhắc lại lần nữa, đừng nghĩ cứ có thuyền tàu trong tay là chủ nhân của nó. Trò hề ở Vạn Tuế Sơn đến đây là kết thúc. Chỉ có một kết cục: một nhóm người chết, một nhóm người sống. Người sống cầm thuyền rời đi, người chết ở lại đây chờ biến thành thây ma!"
Ba trăm người phía sau cô ta đồng loạt tiến lên, kiên quyết đứng về phía cô ta. Ba đội liên minh khác, tổng cộng hơn ba trăm người, cũng tiến lên mấy bước, đứng vào trận doanh của Hồng Mi. Ba đội này đã sớm thương lượng với Hồng MỊ, họ đã biết chiêu sát thủ của cô ta, nên lúc này kiên định không thay đối.
Đội liên minh trăm người do dự trao đổi ánh mắt, cũng đứng sau lưng Hồng Mị, kiếm đủ bảy trăm người!
Hồng Mị hô lớn: "Nhắc cho các ngươi nhớ, đừng nói hơn một ngàn người, cho dù có thêm một ngàn nữa, các ngươi cũng không đủ sức giết chúng ta!"
Hơn một ngàn người phía sau Lôi Áo ngày càng xao động, nhưng không ai rời đội ngũ gia nhập phe Hồng Mị. Dù sao, hiện tại, số lượng của họ gần gấp đôi đối phương.
Táng Hải U Hồn bỗng nhiên nhíu mày: "Hải Thú?"
"Cô ta triệu tập Hải Thú?"
Tần Mệnh chậm rãi đứng dậy, nhìn về phía xa, sắc mặt trầm xuống. Ở cuối đường chân trời, một vệt xanh thẳm đang nhanh chóng lan rộng, lao về phía nơi này. Nhìn quy mô đó, ước chừng kéo dài mấy chục dặm!
"Hải Thú?" Trong đám người cuối cùng cũng có người tỉnh ngộ. Hồng Mị liên kết với Hải Thú?
Hơn nghìn người nhìn về phía xa. Quy mô này có hơi quá không? Để tạo nên một đợt sóng biển lớn như vậy, cần bao nhiêu Hải Thú?
"Bây giờ, ta cho các ngươi một cơ hội cuối cùng. Chọn đứng về phía Tần Mệnh, hay đứng về phía ta?” Hồng Mi nghiêm nghị hô lớn.
Ngay lập tức có người nhảy ra, vừa bày tỏ lòng trung thành với Hồng Mị, vừa xông vào đội ngũ của họ.
Hiện trường hoàn toàn đại loạn, lòng người càng loạn hơn.
"Giết!" Tần Mệnh hô lớn, vung Bá Đao thẳng hướng đội ngũ của Hồng Mị. "Trước khi Hải Thú đến, giết chúng!"
"Liên kết với Hải Thú, oai phong lắm sao? Ngươi tự tìm đường chết! Một con Hải Thú dài mấy chục, thậm chí cả trăm mét, có thể chiếm chỗ của mấy chục người. Hắc Giao chiến thuyền có thể chứa bao nhiêu Hải Thú?" Đồng Tuyền theo sát phía sau, lao thẳng về phía Hồng Mị, thanh âm vang vọng toàn trường.
"Đừng nghe lời ma quỷ của ả ta. Liên kết với Hải Thú là giao trứng cho ác. Bọn chúng đến để cướp Hắc Giao chiến thuyền, không phải để các ngươi chỉ huy!" Táng Hải U Hồn giơ cao Hắc Đao, bổ ra một đao mang kinh thiên, cắt đứt bầu trời, sát khí ngút trời, chém xuống biển người.
Lôi Áo và hơn năm trăm người khác xuất thủ trước, gào thét tấn công, vô hình trung mang lại lòng tin cho những người khác, cùng nhau lao về phía đội ngũ của Hồng Mị. Tần Mệnh và những người khác liên tục hô lớn, nhắc nhở mọi người rằng Hải Thú đến để giúp đỡ hay để tàn sát nhân loại, chiếm lấy thuyền tàu?
"Đừng nghe Tần Mệnh nói xằng bậy! Ta triệu tập ba trăm con Hải Thú, chiếm một nửa không gian của Hắc Giao chiến thuyền, phần còn lại dành cho chúng ta. Có Hải Thú hiệp trợ, thắng lợi sẽ thuộc về phe ta!" Hồng Mị hô lớn, và thành công lôi kéo thêm rất nhiều người, tổng cộng hơn hai trăm người.
Từ xa, thủy triều lao nhanh, một lượng lớn Hải Thú phóng thích Thủy Nguyên Lực bành trướng, hội tụ thành sông triều xanh thẳm, tràn qua Cốt Hải, với tốc độ kinh người lao về phía chiến trường.
Trong hạp cốc, hỗn loạn! Khẩn trương! Gào thét! Chửi rủa!
Hơn một ngàn tám trăm người thảm thiết chém giết!
Rất nhiều người giết đến đỏ mắt, không biết ai là bạn, ai là thù, hiện trường loạn thành một bầy.
"Đội đặc biệt, tập hợp!" Tần Mệnh hô lớn, tập trung lực lượng mạnh nhất.
"Tập hợp!" Lôi Áo và những người khác đạp không bay lên, giẫm lên đám người chen chúc, phóng thích khí thế cường hãn, hội tụ về phía Tần Mệnh.