Tần Mệnh đi trước, Quách Hùng theo sau, cả hai người đậm chân lên tấm ván gỗ "Tuyệt Ảnh", dùng linh lực khống chế, phiêu du trên mặt biển.
Tần Mệnh không vội sử dụng Vân Tước hào, tránh thu hút những kẻ săn thú khác đến vây công. Trong tình thế hiện tại, bất kỳ một chiếc thuyền nào cũng có sức cám dỗ chết người, đủ khiến nhiều kẻ săn thú mất trí.
Xung quanh, vô số kẻ săn thú trôi nổi, mỗi người ngồi trên một loại "tàu thuyền" khác nhau, phóng thích cường quang và năng lượng, cảnh giác quan sát.
Giờ phút này, ai nấy trong lòng đều ít nhiều sợ hãi.
Không ai rõ chuyện gì đang xảy ra, cũng không biết mình đang ở đâu, lại càng không phân biệt được phương hướng. Dưới mặt biển thì vô số Hải Thú lượn lờ, cảm giác nguy hiểm như vô số kiến bò khắp người.
Tần Mệnh bất ngờ phát hiện đội ngũ Vu Điện ở phía trước không xa. Đó là những cô gái xinh đẹp, mặc trang phục đỏ thẫm, đạp trên chiếc thuyền nhỏ đặc biệt, cảnh giác tìm kiếm phía trước. Chắc hẳn họ không ngờ Tần Mệnh ở ngay sau lưng mình, và thực sự cũng chẳng còn tâm trí nào để ý đến Tần Mệnh.
Bỗng nhiên, phía trước vọng lại tiếng ca du dương. Dù trong hoàn cảnh nguy hiểm trùng trùng, tiếng ca vẫn khiến lòng người rung động, mơ hồ sinh ra vài phần vui vẻ.
Rất nhiều thợ săn không hẹn mà cùng di chuyển về phía trước, tìm kiếm thanh âm ưu mỹ kia.
Trên một tảng đá ngầm gập ghềnh, ngồi hai thiếu nữ xinh đẹp. Các nàng vừa mỹ lệ ưu nhã, lại vô cùng mông lung, rõ ràng ở ngay trước mắt, nhưng lại như phiêu diêu vô tung. Các nàng dường như không mặc quần áo, toàn thân tản ra ánh sáng trắng muốt mê người, khiến người ta ngắm nhìn như si như dại. Kẻ tâm thuật bất chính, huyết mạch trực tiếp phún trương.
"Cẩn thận!" Tần Mệnh quát khẽ, đánh thức "Tuyệt Ảnh" và những người khác.
Quách Hùng giật mình, vội thu liễm tâm thần, kinh hãi nhìn hai thiếu nữ phía xa. Họ suýt nữa đã chìm đắm trong tiếng hát tuyệt vời, bất tri bất giác muốn tiến lại gần.
Tần Mệnh vẫn quan sát xung quanh. Trong bóng tối, ít nhất năm đội ngũ đang tiến lại gần, đều như mất hồn, mang vẻ mặt mê say, khóe môi nhếch lên nụ cười nhạt. Họ quên đi nguy hiểm, cũng không còn tản ra linh lực thuẫn, cường quang trên người cũng đang ảm đạm dần, từ từ biến mất trong bóng tối.
Tiếng hát này là Huyễn Âm?
"Cẩn thận!" Tần Mệnh đột nhiên quát lớn, muốn đánh thức họ, nhưng cùng lúc đó, hai thiếu nữ đột nhiên phóng lên không trung. Chính xác hơn, các nàng bị nhấc lên cao.
"Quái vật gì!" Quách Hùng và những người khác biến sắc. Đó không phải là những cô gái xinh đẹp, mà là hai cái sừng mỹ nữ, mọc trên đầu một con Hải Thú dữ tợn xấu xí. Hải Thú dường như toàn thân đều là miệng, há rộng đến ba bốn mươi mét, bên trong lít nha lít nhít toàn răng nanh sắc nhọn, từng tầng từng vòng, khiến người ta rùng mình. Nó phát ra tiếng kêu quái dị chói tai, bỗng nhiên nhào về phía đội ngũ gần nhất.
Đội ngũ kia chợt bừng tỉnh, nhưng đã muộn. Bọn họ bị quái vật nuốt chứng, răng nanh khép lại, huyết thủy văng tưng tóe. Đến tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra, đã táng thân trong miệng thú.
Những đội ngũ còn lại nhao nhao tỉnh lại, bỏ chạy tán loạn, nhưng quái vật sao có thể để chúng thoát? Nó cuộn lên sóng lớn ngập trời, vùi lấp cả mặt biển, rồi đột ngột hút một cái, hai đội ngũ hỗn loạn bị hút lên không trung, kêu thảm thiết rồi biến mất trong miệng Hải Quái.
Tần Mệnh và mọi người vội quay đầu thuyền, bỏ chạy khỏi nơi đây, kinh hãi toát mồ hôi lạnh.
"Mau nhìn, đó là cái gì?"
"Một con rùa?"
Tần Mệnh tránh được hiểm nguy, lại bất ngờ phát hiện phía trước, trên mặt biển, có một con vương bát nằm sấp. Nó chỉ lớn bằng bàn tay, toàn thân màu tím, như được điêu khắc tỉ mỉ từ Tử Ngọc, trông rất ngoan ngoãn. Không gian xung quanh vương bát không hề đen tối như những nơi khác, mà như có ánh trăng nhàn nhạt bao phủ, ít nhất mắt thường cũng có thể nhìn thấy trong phạm vi trăm mét. Kết hợp với thần thức, phạm vi cảm nhận. còn rộng hơn.
Không ngừng có người xông đến đây, đều kinh ngạc trước ánh trăng yếu ớt. Họ vẫn chưa hết kinh hãi, lỗ chân lông đều dựng đứng. Nơi này quá nguy hiểm, chỗ nào trông nguy hiểm thì chắc chắn nguy hiểm, mà chỗ nào trông an toàn thì cũng chẳng an toàn. Bỗng nhiên nhìn thấy một vùng biển yên bình, lại thấy một con vương bát xinh xắn, mọi người không hề cảm thấy buông lỏng, mà là cảm giác nguy cơ càng thêm nghiêm trọng.
"Lùi! Lùi lại phía sau!" Quách Hùng nắm chặt Ngân Thương, giọng nói hơi run. Càng không biết càng nguy hiểm, anh ta không muốn vô duyên vô cớ biến thành đồ ăn.
Một con tiểu vương bát có thể dọa lùi quần hùng? Nghe thật nực cười, nhưng ai xông đến đây cũng không dám khinh thường.
"Cẩn thận phía dưới." Mộng Trúc giơ Huyết Sắc Liêm Đao, quan sát mặt biển phẳng lặng. Nhưng nước biển đen như mực, không nhìn rõ bất cứ thứ gì, ngay cả thần thức cũng không thể dò xét xuống.
"Sao tôi có cảm giác... nó đang tiến lại gần chúng ta?" Tần Mệnh cau mày.
"Đừng dọa tôi! Tôi nhát gan!" Tôn Minh thấp giọng kêu.
Mã Đại Mãnh nhìn con vương bát cách xa trăm mét, rồi quay sang nhìn Tần Mệnh: "Đúng rồi, nó hình như đang tiến lại gần cậu."
Tần Mệnh căng thẳng, vô thức sờ ngực: "Nó chẳng lẽ cảm nhận được khí tức tiểu tổ?"
"Tiểu tổ gì?" Quách Hùng tò mò.
“Một con rùa, trên cổ nó đeo một con vương bát." Mã Đại Mãnh nói.
"Trên cổ đeo vương bát?"
"Vương bát sống lâu, mang lại may mắn." Mã Đại Mãnh giải thích.
Có thuyết pháp này sao? Quách Hùng và những người khác đang khẩn trương, chẳng rảnh đùa, chỉ nhắc nhở nhau lùi lại phía sau.
Nhưng một cảnh tượng khiến họ kinh hãi đã xảy ra. Họ lùi lại một chút, vương bát "phiêu" lên một chút. Họ rẽ sang trái một chút, vương bát cũng nghiêng đầu theo một chút, rõ ràng là đang tiến lại gần họ.
Những thợ săn lỡ xông tới gần thấy tình huống này, đều thở phào nhẹ nhõm, ngậm miệng, rụt cổ lại, cẩn thận rút lui, cố gắng không gây ra tiếng động. Các ngươi cứ chơi với con vương bát này đi, chúng ta xin kiếu.
"Làm sao bây giờ? Hay là... xử lý nó?" Trương Liệt cầm ngược Song Đao, thấp giọng hỏi ý kiến.
"Sao tôi không dò xét thấu cảnh giới của nó?" Mộng Trúc thắc mắc.
"Không dò xét thấu thì đúng rồi, đây chắc chắn là quái vật." Tôn Minh khẳng định, nắm chặt cột đá, đã sẵn sàng liều mạng.
"Tách ra! Tôi đi bên trái, các anh sang phải, xem nó nhắm vào tôi, hay là các anh." Tần Mệnh điều khiển tấm ván gỗ trôi đi.
“Uy! Muốn chết thì cùng nhau chết!" Mã Đại Mãnh sốt ruột đuổi theo.
Quách Hùng và những người khác chau mày, trong thoáng chốc nhớ đến cảnh tượng trong Vân La Sâm Lâm. Lúc đó cũng là "Tuyệt Châm" khăng khăng đòi dẫn dụ con mãnh thú đi, mới gây ra thảm kịch về sau. Trong lòng họ như bị vật gì đó đâm vào, hơi tê rần, không hẹn mà cùng muốn đuổi theo.
"Đừng ai tới đây! Tôi có thể ứng phó!" Tần Mệnh quát khẽ, nghiêm túc ngăn họ lại.
Đúng lúc này, mặt biển gợn sóng, con Tiểu Quy chậm rãi nổi lên, được một con Đại Quy lớn hơn nâng lên. Con rùa này tối thiểu lớn bằng cái cối xay, khí tức hùng hồn, ánh mắt có thần, cũng đang nhìn chằm chằm Tần Mệnh.
"Lùi! Lùi lại phía sau!" Tần Mệnh dừng lại, nắm chặt Bá Đao, đã sẵn sàng mở cánh.
Mã Đại Mãnh và những người khác do đự, chậm rãi lùi lại phía sau, bầu không khí trở nên căng thắng.
"Chuẩn bị sẵn sàng, tôi dụ chúng đi, các anh trốn." Tần Mệnh hít sâu một hơi, đôi cánh sau lưng bỗng nhiên xòe ra, vàng rực rỡ, tinh mang vẩy xuống, hoa lệ đến kinh diễm. Dù trong hoàn cảnh căng thẳng và nguy hiểm này, Quách Hùng và những người khác cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài lần. Nhớ lại ngày đó, còn tưởng rằng Tần Mệnh dùng võ pháp loại cánh chim, về sau mới biết, người ta là cánh chim thật sự, có thể so với lưỡi dao Thiên Đao.
Lúc này, mặt biển lại nổi sóng, hai con rùa từ từ nổi lên, phía dưới lại có một con Đại Quy khác trồi lên, nâng chúng lên, nổi trên mặt biển.
Ba con Tử Quy, một con chồng lên một con, một con so với một con lớn hơn. Con trên cùng chỉ lớn bằng bàn tay, con ở giữa như cái cối xay, con dưới cùng như cái giường lớn.
"Hả! Tôi từng thấy kiểu này ở trong thôn." Mã Đại Mãnh vui mừng. Nhưng rất nhanh, anh ta không cười nổi nữa. Sau khi con Tử Quy thứ ba trồi lên, lại tiếp tục nổi lên, phía dưới lại xuất hiện một con lớn hơn. Không chỉ có vậy, một con tiếp theo một con, trước sau xuất hiện tám con Tử Quy, con dưới cùng nhất lớn như một cái trạch viện, cao hơn mười mét. Từ trên xuống dưới, khí tức một con so với một con mạnh hơn, mai rùa Tử Ngọc cứng cáp nặng nề, bốc hơi màu tím mờ ảo.
Quách Hùng và những người khác há hốc mồm, hoàn toàn ngây người. Tình huống này là sao?
Có một đội thợ săn lỡ xông tới, kêu lên một tiếng "má ơi", quay đầu bỏ chạy.