Tần Mệnh thở hắt ra, xông ra khỏi đống xương, thu hồi Bá Đao, nắm chặt Đại Diễn Cổ Kiếm. Tiểu Quy vội chui vào ngực Tần Mệnh, trốn vào trong túi, nó không muốn bị Tần. Mệnh dùng làm tấm chắn nữa. "Ngươi đánh đi, gia ngủ một giấc đã."
"Thế nào? Để ta giới thiệu, ta là Y Tuyết Nhi, sư tôn là Thủy Mi!" Y Tuyết Nhi quên mất cảnh sư tôn bị Cửu Ngục Vương giết chết, mối hận này, nàng dồn cả lên Tần Mệnh.
Đệ tử thân truyền của Quỷ Tướng? Thảo nào! Tần Mệnh càng không dám khinh thường, đệ tử thân truyền của Quỷ Tướng chắc chắn không đơn giản, huống chi còn hơn hắn một trọng thiên cảnh. Làm sao bây giờ? Phải tìm cách giết ra ngoài. Khóe mắt hắn liếc xuống chân núi, mười lăm Vu Nữ đang ẩn mình trong đống xương, khống chế bình chướng.
"Muốn đánh chúng ta bất ngờ à? Ngươi cứ thử xem!" Mười lăm Vu Nữ đồng thanh hô lớn, dồn sức chờ phóng thích võ pháp, cường quang chói lọi, sát khí giao thoa, như núi lửa phun trào, mười lăm cỗ thế công mạnh mẽ đánh về phía Tần Mệnh, vượt qua vài trăm mét, tập trung tấn công dữ dội.
Tần Mệnh nhíu mày, ỷ mạnh hiếp yếu cũng thôi đi, còn vây công? Nhưng bây giờ không phải lúc tức giận, đám đàn bà này đã phát điên rồi. Hắn hít sâu một hơi, mạnh mẽ vỗ cánh, như Di Hình Hoán Vị né tránh tất cả thế công, có bốn cánh, tốc độ có ưu thế trời cho.
Tần Mệnh toàn thân phát sáng, kích phát lôi điện đỏ rực, ầm ầm vang đội, như hàng ngàn hàng vạn Lôi Tiễn, dày đặc, oanh kích toàn điện không phân biệt.
Đánh ta? Chuẩn bị tinh thần mà hứng chịu hủy diệt đi!
"Ngươi dám!" Y Tuyết Nhi giẫm lên mai rùa, muốn chặn đánh Tần Mệnh.
Nhưng khi Tần Mệnh phóng thích lôi điện, hắn tung ra bảo bối Thanh Lôi, xé rách không gian, nhắm thẳng Y Tuyết Nhi. Đừng thấy Thanh Lôi nhỏ nhắn xinh xắn, lại ẩn chứa năng lượng hủy diệt, đến chớp nhoáng, đánh thẳng vào mặt Y Tuyết Nhi.
Cùng lúc đó, Lôi triều tàn phá trên không rồi ập xuống, tiếng ầm ầm bên tai không dứt, Lôi Quang loạn xạ trên dưới núi, cuồng bạo dày đặc, xé nát công kích của đám Vu Nữ, nổ thành bụi phấn năng lượng, nghiền nát vô số hài cốt.
Lôi triều từ trên trời giáng xuống, tám người chết thảm tại chỗ, còn có một vị Địa Vũ nhất trọng thiên.
Lôi điện của Tần Mệnh mạnh hơn lôi điện tự nhiên mấy lần, nếu ai dùng lôi điện thông thường để đối phó, không chết cũng tàn phế.
"A..."
"Không!"
Lôi điện dữ dằn xuyên thủng lồng ngực, đầu của các nàng, xé nát thuẫn linh lực, mang theo từng mảnh huyết hoa, nhuộm đỏ đầy đất bạch cốt, có người vỡ nát, có người bị đánh xuyên thân thể. Đến mấy vị Địa Vũ nhị trọng thiên, tam trọng thiên cũng biến sắc, bị lôi điện đánh trúng thổ huyết bay ngược.
Cảnh tượng này khiến Y Tuyết Nhi vừa tránh được Thanh Lôi cũng biến sắc, không tin vào mắt mình.
Vu Nữ tán loạn, bình chướng Thủy Mạc Thiên Hoa suýt chút nữa vỡ tan.
"Bổn gia không hầu hạ nữa, hôm nào lại chơi với các ngươi." Tần Mệnh nắm lấy cơ hội bay lên không trung, muốn phá tan bình chướng, giết ra ngoài. Tốc độ của hắn nhanh đến cực hạn, cánh chim rung động, phát ra tiếng gầm thét, toàn thân huyết dịch sôi trào, lực lượng bành trướng như thủy triều tràn ngập toàn thân, hắn dồn hết sức lực vào nắm đấm xoay tròn bạo kích, ma sát không khí phát ra tiếng rít chói tai.
"Mơ tưởng!" Bảy người sống sót cố nén đau đớn, tiếp tục phóng thích năng lượng, củng cố bình chướng. Những kẻ chết đều yếu, chưa tổn hại đến căn cơ của Thủy Mạc Thiên Hoa.
Ầm ầm! Tần Mệnh đâm vào bình chướng, phát ra tiếng vang dữ dội, đinh tai nhức óc, mấy vạn cân bá Đạo Chi Lực trong chốc lát làm nứt bình chướng, như ly đầy vết rạn, sắp thủng. Nhưng, chưa kịp Tần Mệnh mừng, bình chướng lóe sáng, khép lại trong nháy mắt, mấy vạn cân bạo kích lực phản hồi vào nắm đấm của Tần Mệnh.
Kết quả...
Răng rắc, cánh tay nắm đấm của Tần Mệnh vỡ vụn tại chỗ, như trúc bị đánh mạnh, từ bên trong nứt ra, phồng lên dữ dội. Tần Mệnh không kịp chuẩn bị, kêu thảm rơi xuống, đánh mạnh vào đỉnh núi, tung tóe xương vỡ khắp nơi.
"Xem ngươi còn cuồng đến khi nào!" Y Tuyết Nhi hả hê, toàn thân thư thái.
Bảy vị Địa Vũ liên thủ khống chế bình chướng, há để ngươi muốn phá là phá? Nói ngươi ngu xuẩn, còn không tự lượng sức!
"Thủy Mạc Thiên Hoa!" Thất nữ miệng đầy máu tươi, đồng thanh hô lớn, quyết tâm phát huy uy lực bình chướng đến cực hạn.
Định bình chướng đột nhiên tụ mây đen nghịt, mưa to trút xuống như thác đổ lên cốt sơn, cọ rửa đống xương yếu ớt, đánh thẳng vào Tần Mệnh.
Đây là Trọng Thủy!
Nước mưa ướt sũng Tần Mệnh, dính trên người, không gạt đi được. Mỗi giọt nước như một vùng nước, ngàn vạn giọt nước treo trên người, lập tức mang đến áp lực như núi cao. Tần Mệnh chưa kịp đứng lên, lại bị đè mạnh vào đống xương trên đỉnh núi.
Y Tuyết Nhi và các Vu Nữ lẩm bẩm bí pháp, thân thể tỏa lam quang, hòa vào giọt nước, không những không ảnh hưởng tốc độ, mà còn biến thành áo nước, như áo giáp treo trên người.
Đây là chiến trường của các nàng, các nàng nắm giữ mọi thứ!
Nhiều cường giả từ nơi khác tụ đến, đứng nhìn từ xa. Thảo nào đám Vu Nữ phát điên, hóa ra Tần Mệnh rơi vào tay các nàng. Đáng thương, với tính cách của đám Vu Nữ, chẳng phải sẽ hành hạ hắn đến chết tươi sao?
"Đồ đàn bà thối tha!" Tần Mệnh bò ra từ đống đổ nát, cánh tay trái phế, run rẩy không kiểm soát, đau đến mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh đầm đìa. Toàn thân treo đầy Trọng Thủy, như mặc áo giáp nặng mấy vạn cân, vỗ cánh cũng tốn sức. Vu Điện, Vu Nữ, lão tử hôm nay coi như lĩnh giáo.
"Hay là, cầu xin tha thứ đi." Tiểu Quy trốn trong túi ngực, gặm Linh Quả nói không rõ ràng: "Nghe lời khuyên của tiểu tổ, ngươi đánh không lại các nàng. Ngươi giỏi lắm cũng chỉ vô địch đồng cấp, người ta có ba vị tam trọng thiên, đừng giãy giụa, ngươi càng giãy giụa các nàng càng hăng, không nghe thấy các nàng bắt đầu rên rỉ rồi à."
"Xem ngươi còn phách lối thế nào, Tần Mệnh, chịu chết đi." Y Tuyết Nhi đánh ra Địa Kiếm mang đỏ rực, chói lọi như ngân hà giận dữ, chém về phía Tần Mệnh. Tay phải xoay chuyển, triệu ra một mẩu xương thú to bằng nắm tay, là đầu Ác Điểu, ném lên không trung.
"Tíu tíu!"
Xương thú hóa thành đầu Ác Điểu, sinh động như thật, sải cánh mười mét, toàn thân ngân quang nhấp nháy, ánh lên quang trạch kim loại, mắt nó hung ác, lóe ra u quang. Mạnh mẽ vỗ cánh, khắp thiên vũ thủy đều chịu nó điều khiển.
Y Tuyết Nhi không quan tâm, tung hết chiêu mạnh nhất, nhất định phải giết Tần Mệnh. Dù sao nàng không định sống nữa, ở Vạn Tuế Sơn này cũng sống không bao lâu, trước khi chết giết được Tần Mệnh coi như nhắm mắt!
Đáng chết! Tần Mệnh hiểm hóc tránh được kiếm kia, chưa kịp thở, Ác Điểu đã xông lại, khí tức cuồng bạo, dẫn dắt mưa to như trút nước, mưa rơi nặng nề như lũ quét, cuồn cuộn trời cao.
"Vạn Quân Bạo Huyết!" Tần Mệnh vung tay, Lệ Hống bạo kích. Hắn hít sâu, nén giận xuất kích, Kiếm Thể âm vang vù vù, kiếm thế thê lương mà cuồng liệt trong nháy mắt tràn ngập bình chướng, như Hoang Cổ cự thú đột ngột xuất hiện, đón đầu xông tới Thủy Mạc Thiên Hoa, chấn động khiến bình chướng rung chuyển không ngừng, suýt nứt ra.
Toàn lực nhất kích, vạn quân lực, nhắm thẳng đầu Ác Điểu.
Keng! Như hai kiện tuyệt thế thần binh va chạm, tiếng vang khiến tai mọi người ù điếc, ong ong loạn xạ, rồi bộc phát cơn bão năng lượng hủy diệt, quét sạch Tần Mệnh, đẩy lui Ác Điểu.
Trong chớp mắt, cả tòa cốt sơn bị nghiền nát bởi va chạm liên tiếp, từ núi cao ba trăm mét vỡ thành đống đất mấy chục mét, mười vạn hài cốt vỡ thành bụi, bị mưa to ép xuống, thành lớp tro cốt dày đặc, vùi lấp cả bảy Vu Nữ dưới chân núi.
Đại Diễn Kiếm Điển, Thánh Cấp võ pháp! Chưa từng khiến Tần Mệnh thất vọng!
"Đủ mạnh!"
"Hắn còn phản kháng được?"
“Ngoan ngoãn, solo một đám à."
Mọi người xem kịch từ xa đều kinh ngạc trước cảnh tượng trong bình chướng, dù năng lượng và thanh thế không truyền đến, nhưng không ngăn được họ cảm nhận chiến đấu nơi đó.
Nhưng...
Tần Mệnh bại, nửa quỳ trong đống xương, thở hổn hển, như kéo ống bễ. Cánh tay phải cầm kiếm của hắn run rẩy, miệng mũi chảy máu, phải thừa nhận, dưới áp chế của tam trọng thiên cường hãn, hắn không có cơ hội phản kháng, nếu là tam trọng thiên bình thường, có lẽ hắn còn chống cự được, nhưng Y Tuyết Nhi là thiên tài, võ pháp tinh diệu, Bảo Khí cường hãn, lại mất trí, thề sống chết giết hắn.
Trốn ư? Bảy vị Địa Vũ hội tụ Thủy Mạc Thiên Hoa, căn bản không phá nổi.
Huống chỉ toàn thân hắn treo đầy Trọng Thủy, xông ra cũng không trốn xa.
Làm sao bây giờ?