Sau đó không lâu, liên minh tạm bợ tụ tập trong núi bụi đần đần giải tán. Bọn chúng không vội truy bắt Tần Mệnh, phần vì hắn đã mất tích, phần vì nghe theo Lôi Cưu' liên minh dẫn đắt. Nay Tần Mệnh đã theo Táng Hải U Hồn, bọn chúng phải tìm cách mở rộng quy mô Đại Liên Minh, nếu không đến tư cách tranh đoạt thuyền cững không có, nói chỉ là cướp đoạt.
Tần Mệnh vừa vượt qua một ngọn núi nhỏ, liền thấy một đám người phía trước. "Cuối cùng cũng tìm được các ngươi!"
Đám người kia cảnh giác tránh mặt một đội ngũ đi ngang qua, rồi tiến về phía Tần Mệnh. Dẫn đầu là một người đàn ông cởi trần, làn da màu đồng cổ, cơ bắp cuồn cuộn rất dễ nhận thấy, tóc dài xõa tung, cuồng dã bất kham. Theo sát hắn là một thiếu niên trắng trẻo tuấn tú, khóe miệng luôn nở nụ cười, trông rất điềm tĩnh, nhưng đáy mắt thỉnh thoảng lóe lên tia lạnh lẽo, phá vỡ vẻ ngoài đó.
Nhìn cử chỉ, dáng đi của những người còn lại, rõ ràng họ rất kính sợ hai người này.
Bọn chúng đi về phía Tần Mệnh, liếc nhìn vài cái rồi thôi, không để ý đến hắn, cứ thế đi qua.
Tần Mệnh ngoái đầu nhìn theo, để ý đến bả vai vạm vỡ của người dẫn đầu, và cả cây Thanh Trúc trong tay thiếu niên.
Bỗng, người đàn ông đi đầu dừng lại, ngoảnh đầu, lạnh lùng hỏi: "Ngươi nhìn cái gì? Có ý kiến gì với chúng ta à?"
Những người khác cũng dừng bước, quay người về phía Tần Mệnh, sát khí ẩn hiện trên mặt.
"Phía trước có hố, cẩn thận!" Tần Mệnh cười, lùi lại hai bước, quay người rời đi.
"Hố? Tổ cha nhà ngươi." Mấy người chửi nhỏ. Thằng ranh không biết sống chết, dám giỡn mặt bọn ta.
Thiếu niên tuấn tú khẽ nhíu mày, quay lại nhìn Tần Mệnh đang rời đi, đột nhiên gợi giật
"Sao, muốn đánh hội đồng?" Tần Mệnh đứng cách bọn chúng hơn trăm thước, giữ khoảng cách.
"Sao?" Người dẫn đầu cũng nhìn về phía Tần Mệnh.
Thiếu niên cẩn thận quan sát Tần Mệnh, dù mặc áo vải thô đơn giản, nhưng khí chất già dặn, ánh mắt sáng quắc, sắc bén, cho thấy hắn không hề tầm thường.
Chủ yếu là trông khá quen.
Hắn mở bức chân dung trong tay, vẽ Tần Mệnh.
"Không phải." Người dẫn đầu so sánh, thấy hoàn toàn không giống người trong tranh. "Đi thôi, chúng ta đến phía trước xem xét xung quanh."
Thiếu niên thu chân dung, không để ý đến Tần Mệnh nữa. Giống thì có giống, nhưng không phải!
"Lữ Thiên Tường?" Tần Mệnh lại gọi.
Hả? Thiếu niên khựng lại, ánh mắt lộ rõ vẻ ngưng trọng.
Những người khác cũng dừng bước, quay người nhìn Tần Mệnh.
"Ta nhận lầm người sao?" Tần Mệnh tự tin hơn trong lòng.
"Chúng ta quen nhau?" Thiếu niên quay lại, không hề tỏ vẻ thân thiện, nụ cười quen thuộc trên môi cũng biến mất.
"Nhận ra Hung Linh Trúc của ngươi." Tần Mệnh chỉ vào cây trúc.
"Ồ? Nhận ra ta... Không nhiều." Thiếu niên nhấn mạnh hai chữ cuối, giọng lạnh hơn. Gặp qua hắn không ít, nhưng còn sống... không nhiều.
"Vậy ta thật may mắn. Đừng hiểu lầm, ta không có ác ý, chỉ là chợt nhớ ra thôi.” Tần Mệnh cáo từ, quay người đi.
"Có cần diệt trừ hắn không?" Có người hỏi ý kiến thiếu niên.
"Không cần thiết, chúng ta đi." Nếu là trước kia, Lữ Thiên Tường có lẽ đã giữ Tần Mệnh lại, nhưng giờ thuyền mới là quan trọng nhất.
Tần Mệnh đứng trên mỏm đá, nhìn bóng lưng bọn chúng khuất dần trong biển xương.
Một đống xương chậm rãi mở ra, một bộ khô lâu ôm Bùi Thu Minh đi ra.
“Thật sao?”
"Chính là bọn chúng! Hóa thành tro ta cũng nhận ra." Cừu nhân gặp mặt, đỏ mắt căm hờn, Bùi Thu Minh nghiến răng ken két, hận không thể tự tay giết bọn chúng.
"Đầu lĩnh là ngũ trọng thiên, còn lại đều là Địa Vũ, đội ngũ này quả thật không yếu." Tần Mệnh khá bất ngờ, liên minh này coi trọng số lượng hơn chất lượng, điển hình cho kiểu không cần tên tuổi, chỉ cần đạt mục đích. Sống kín đáo, hoạt động bí mật, loại liên minh này nguy hiểm nhất, và thường có tính gắn kết cao.
"Chỉ cần giết hết bọn chúng, ngươi muốn gì ta cũng cho." Bùi Thu Minh đã lặp lại câu này lần thứ tư, sợ Tần Mệnh không muốn mạo hiểm, mà chọn hợp tác với bọn kia.
"Ngươi không muốn tự mình báo thù?"
"Bộ dạng ta thể này còn báo thù được À?”
"Rời khỏi đây rồi báo cũng không muộn."
"Ngươi muốn hợp tác với bọn chúng?" Bùi Thu Minh cau mày, đáy mắt lộ vẻ giận dữ.
Tần Mệnh cười: "Bùi môn chủ à, còn trẻ mà tính khí đã nóng nảy thế này, lớn lên chắc còn ghê gớm nữa."
"Ngươi..." Bùi Thu Minh nắm chặt tay, oán hận nói: "Cho ta một lời chắc chắn, ngươi có muốn hợp tác với bọn chúng không?"
"Đưa Bùi môn chủ đi nghỉ ngơi." Tần Mệnh ra hiệu cho khô lâu, khô lâu không đợi Bùi Thu Minh giãy giụa, kéo hắn vào đống xương.
"Có đánh không?" Mã Đại Mãnh đột nhiên thò đầu ra từ một bên.
"Theo kế hoạch."
"Vâng!" Mã Đại Mãnh phấn chấn vỗ vai, chui vào đống xương, được ba bộ khô lâu ôm xông xuống lòng đất.
Lữ Thiên Tường rời khỏi núi bụi, lại ngoái đầu nhìn. "Có lẽ chúng ta cũng nên chiêu mộ thêm người?"
Minh chủ Cao Mạch đi trong biển xương trắng xóa, trầm mặt: "Gia nhập Đại Liên Minh, chúng ta sẽ bị thôn tính, Hải Hồn Hiệu vất vả lắm mới có được sẽ bị cướp. Chiêu mộ liên minh nhỏ, thì có mấy ai mạnh? Đáng chết Tần Mệnh, lại đi hợp tác với Táng Hải U Hồn."
Lữ Thiên Tường trầm ngâm: "Việc Tần Mệnh liên minh với Táng Hải U Hồn sớm muộn cũng kích động cục diện Vạn Tuế Sơn. Ta đoán, chẳng bao lâu nữa các liên minh lớn nhỏ ở Vạn Tuế Sơn sẽ hợp nhất, gom nhỏ thành lớn, mỗi liên minh ít nhất cũng có cả trăm người, nhiều thì hơn hai trăm. Bọn chúng có thể tiếp tục truy bắt Tần Mệnh, cũng có thể nương nhờ hắn."
Kế hoạch của bọn chúng là bí mật tập hợp năm chiếc thuyền, tránh mặt mọi người, chạy đến cuối Vạn Tuế Sơn, triệu hồi Hắc Giao chiến thuyền, rồi thần không biết quỷ không hay rời đi trước khi người khác kịp phản ứng.
Bọn chúng không chỉ muốn trốn khỏi Vạn Tuế Sơn, mà còn muốn chiếm đoạt Hắc Giao chiến thuyền, bảo vật vô song kia.
Nhưng giờ tình thế thay đổi, Tần Mệnh liên minh với Táng Hải U Hồn, có ba chiếc thuyền, các liên minh khác cũng bị kích động, ngày càng phình to. Bọn chúng chỉ có mười mấy người lẻ loi thì làm sao có tư cách nhúng chàm ba chiếc thuyền kia.
"Thiên Tường, ngươi có ý gì?" Cao Mạch rất bực bội, hắn không muốn chia sẻ thuyền với ai, cũng không muốn lên thuyền cùng mấy trăm, mấy ngàn người. Hắn muốn độc chiếm Hắc Giao chiến thuyền.
"Hiện tại chỉ còn Liệt Phong Hiệu là chưa xuất hiện, một là nó nằm trong tay một đội ngũ kín đáo nào đó, như chúng ta, hai là nó nằm trong tay một liên minh khổng lồ. Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra nó ở đâu."
"Rồi sao? Có được hai chiếc thì sao, chẳng phải vẫn không tranh được ba chiếc của Tần Mệnh?"
"Chúng ta không cướp, chúng ta hợp tác."
"Hợp tác với Tần Mệnh? Khác gì dâng hai chiếc thuyền kia lên." Cao Mạch thèm muốn Hắc Giao chiến thuyền, nhưng nếu hợp tác với Tần Mệnh, thì sau khi rời khỏi Vạn Tuế Sơn, Hắc Giao chiến thuyền sẽ thuộc về ai? Chắc chắn bị Tần Mệnh cướp mất.
"Với tính cách tàn bạo của Tần Mệnh, hắn không phải loại người trọng nghĩa. Nếu hắn gom đủ thuyền, chắc chắn sẽ tránh mặt mọi người, lập tức rời đi. Chúng ta có thể nói rõ điều kiện, không được mang quá nhiều người, chỉ hai bên ta. Đợi đến khi lên thuyền..."
"Thì sao?"
Lữ Thiên Tường cười: "Đừng quên ta có bảo bối gì?"
"Ồ?" Sắc mặt Cao Mạch cuối cùng cũng tươi tỉnh, lộ ra nụ cười, suýt nữa quên mất thứ đó.
Đội ngũ phía sau cũng cười theo.
“Khống chế bọn chúng, ném vào Thời Không Trường Hà, để chúng hóa thành khô cốt." Trước khi đến U Linh Hải Vực, Lữ Thiên Tường luôn một mình xông pha, hắn có thể sống sót và ngày càng mạnh, tự nhiên có thủ đoạn sinh tồn của mình, nhiều năm qua cũng có được không ít bí bảo. Hiện tại vì cảnh giới thoái hóa, nhiều thủ đoạn bảo mệnh không dùng được, nhưng vẫn còn một bảo bối có thể phát huy tác dụng, đó chính là Anh Hồn Địa Tàng Thảo!
Một loại kịch độc, được mệnh danh là quý tộc trong giới độc thảo.
Mang theo hương thơm nhè nhẹ, có thể khiến người ta điên đảo tâm thần, xuất hiện ảo giác, và tán linh lực.
Anh Hồn Địa Tàng Thảo rất hiếm, giá trên trời cũng khó cầu.
Nhiều năm trước, Lữ Thiên Tường may mắn tìm được nó khi thám hiểm một bí cảnh dưới biển sâu.