"Cai" Thương Vũ giật mình tỉnh lại, thúc Hắc Lân Thương Lang tiến lên.
Tần Mệnh đột ngột lao xuống, chắn trước mặt hắn, vung Bá Đao xoay chuyển, bổ thẳng vào đầu.
Thương Vũ toàn thân lạnh toát, bị khí thế của Bá Đao trấn nhiếp đến mức phản ứng chậm đi vài phần. Hắc Lân Thương Lang gầm nhẹ, nghênh đón Bá Đao. Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, nó mạo hiểm xoay người bay vọt, vừa vặn tránh được mũi đao. Hắc Lân Thương Lang cảm giác rõ ràng mũi đao sắc bén lướt qua lớp vảy bụng, toàn thân nổi da gà.
"Tần Mệnh, dừng tay!" Thương Huyền kinh hãi hô lớn từ xa, giãy giụa đứng lên, tóc tai rũ rượi, miệng đầy máu tươi.
"Sao? Không phải muốn luận bàn à, còn chưa bắt đầu đã kết thúc?" Tần Mệnh vỗ cánh lơ lửng giữa không trung, Bá Đao rung nhẹ, phát ra tiếng "coong" sắc bén chói tai. Đao khí sắc lẹm tựa như tia chớp bắn tung tóe, cách mấy chục mét vẫn có thể cảm nhận được sự tức giận hừng hực, như muốn cứa đứt da thịt.
"Ta nói là luận bàn! Luận bàn!” Thương Huyền chưa hoàn hồn, không biết là phẫn nộ hay thống khổ, biểu lộ trở nên văn vẹo đữ tợn. Tại sao lại thành ra thế này? Cảnh giới của ta dù thoái hóa, nhưng những thứ khác vẫn còn, đấu ngang cơ còn có phần thắng, sao lại thảm bại như vậy?
"Đều là sói cả, giả nai làm gì. Đừng tưởng ta không biết các ngươi tính toán gì, không chặt các ngươi, coi như các ngươi may mắn."
"Đừng coi ai cũng là địch, huynh đệ chúng ta thật không có ác ý, chỉ là muốn cùng ngươi luận bàn võ pháp." Thương Vũ khống chế con Hắc Lân Thương Lang đang nổi giận, chắn trước mặt ca ca. Hắn thở dồn dập, vừa rồi thực sự kinh hồn bạt vía. Ai ngờ được người vừa nãy còn bình tĩnh, khi chiến đấu lại cuồng mãnh như vậy, hoàn toàn biến thành người khác. Huynh đệ họ từng trải trăm trận, nhưng chưa từng gặp ai như thế.
"Đừng coi ai cũng là kẻ ngốc, có ác ý hay không, trong lòng các ngươi rõ ràng. Về nói với minh chủ của các ngươi, muốn gì thì tự mình đến mà bàn với ta. Muốn kết giao bằng hữu, thì phái mấy người có thành ý đến."
Thương Huyền nghiến răng ken két, cố gắng kiềm chế cảm xúc, lùi về bên cạnh Hắc Lân Thương Lang của mình.
Hắc Lân Thương Lang bị phế mất chân trước, nhìn vết thương có vẻ phải năm ba tháng mới có thể đi lại bình thường, đang thống khổ gào thét. Thương Huyền nhặt chân nó lên xem, kinh hãi. Chân này bị Tần Mệnh đấm nát ư? Không dùng võ khí, không đùng võ pháp, chỉ một đấm tay không, từ móng vuốt đến xương đùi, đánh vỡ tan tành, phải cần lực bộc phát đáng sợ đến mức nào.
Mã Đại Mãnh vác búa, cười hắc hắc: "Kiểu luận bàn này chắc đủ cho các ngươi nhớ đời."
"Tần Mệnh là thể võ?" Đồng Tuyền khẽ hỏi.
"Thể võ là gì?"
"Tần Mệnh lấy đâu ra lực bộc phát mạnh vậy, đừng nói với ta là võ pháp đấy."
"Lực lượng của hắn hiện tại chắc phải năm vạn cân, hoặc hơn." Mã Đại Mãnh gãi đầu, hồi ở Huyễn Linh pháp thiên, lực bộc phát của Tần Mệnh đã đạt tới hai vạn cân, giờ gấp đôi thì có gì lạ. Hắn khâm phục Tần Mệnh ở chỗ đó, võ pháp, thể thuật, cái gì cũng không tầm thường. Đánh xa, cận chiến, quần chiến, đều có tuyệt chiêu.
Năm vạn cân? Đồng Tuyền thầm than, đúng là lực bộc phát của thể võ rồi.
Ở đống cốt đằng xa, người đang truy tung Tần Mệnh cũng kinh hồn bạt vía. Một đánh bốn, còn nhẹ nhàng như vậy, trách sao người ta bảo đừng chọc Tần Mệnh nếu không có cảnh giới Ngũ Trọng Thiên.
Sau khi Tần Mệnh bọn họ tiễn Thương Huyền, Thương Vũ, họ tìm người gần đó để tìm hiểu tình hình.
Đến lúc này, họ mới biết được những biến cố kịch liệt đang xảy ra ở Vạn Tuế Sơn – các phe khắp nơi kết minh, tập trung toàn bộ lực lượng để lùng bắt năm chiếc thuyền.
Xem ra ở Vạn Tuế Sơn vẫn còn một số người giữ được lý trí, luôn suy nghĩ cách rời đi. Nhưng ai đã tung tin này ra?
Tần Mệnh ban đầu không vội lộ tin, chính là sợ gây hỗn loạn, tạo ra cục diện tranh giành. Một đám người nếu tuyệt vọng lâu, đột nhiên có hy vọng sống, rất dễ mất lý trí.
Quả nhiên, mọi thứ rối tung, các phe vội vàng cát cứ liên minh, đều muốn mình có được năm chiếc thuyền, nắm quyền quyết định rời khỏi Vạn Tuế Sơn. Hiện tại vẫn chỉ là bắt đầu, mọi người bận rộn ký kết liên minh, khuếch trương thực lực. Đợi khi các liên minh chính thức thành hình, cục diện ổn định, sẽ là hỗn chiến chém giết, không từ thủ đoạn để giành thuyền.
Mã Đại Mãnh nói: "Thảo nào Hồng Phấn liên minh muốn hợp tác, ngay cả Lôi Cưu cũng đến mời, hóa ra là nhắm vào thuyền trong tay chúng ta."
Đồng Tuyền nói: "Ta nghĩ không chỉ Hồng Phấn liên minh và Lôi Cưu, các liên minh khác rất có thể cũng đang tìm kiếm ngươi, đều muốn có được Vân Tước hào."
Tần Mệnh cảnh giác nhìn Cốt Hải mênh mông: "Có mời, ắt có ám sát, ta e là ám sát còn
Nếu các thuyền khác không có manh mối, các liên minh chỉ còn cách nhắm vào hắn.
Dường như một tấm lưới lớn vô hình đang giăng ra, chực chờ chụp xuống hắn.
Tần Mệnh nói, sắc mặt bỗng biến đổi: "Không ổn! Nếu Tuyệt Ảnh có được Hải Hồn Hiệu, chẳng phải sẽ bị các liên minh tiếp cận?"
Mã Đại Mãnh vung Cự Phủ, tạo ra tiếng gió rít, chẳng những không khẩn trương, ngược lại nhiệt huyết dâng trào: "Lại muốn đánh nhau à, Mãnh gia ta nhịn lâu lắm rồi."
"Đi." Tần Mệnh mở Hoàng Kim Vũ Dực bay lên không trung.
...
'Tuyệt Ảnh' ba người cùng Bạch Hổ đứng trên đỉnh một ngọn cốt sơn, dùng hài cốt ngổn ngang che chắn thân hình, cẩn thận quan sát một 'Cốt Khâu' phía trước. 'Cốt Khâu' đó không có gì đặc biệt, nhưng lại là mục tiêu họ truy tìm nửa tháng nay - cha con Bùi Thu Minh.
Từ khi tách khỏi Tần Mệnh, 'Tuyệt Ảnh' đã tìm kiếm Phong Lôi Môn. Ban đầu rất thuận lợi, ngày thứ hai đã tìm thấy họ. Nhưng trong đội ngũ không có môn chủ Phong Lôi Môn Bùi Thu Minh, cũng không có con trai Bùi Phụng của ông. Hỏi ra mới biết, hai cha con đã rời đội từ lâu, tự mình mưu sinh.
Không cần nghĩ nhiều cũng biết, chắc chắn là các trưởng lão và đệ tử Phong Lôi Môn cô lập họ, họ không chịu nổi nhục nhã nên bỏ đi.
Một già một trẻ hai cha con, sức yếu thế cô, làm sao có thể sống sót ở Vạn Tuế Sơn đầy nguy hiểm? Nhưng đội ngũ Phong Lôi Môn đã không còn quan tâm đến họ nữa, nơi này là Vạn Tuế Sơn, cách biệt hoàn toàn với thể giới bên ngoài. Nơi này thực lực là tối thượng, mọi hư vinh bên ngoài đều vứt đi, nếu có thể chấp nhận thực tế thì phải hạ mình xuống, còn không chịu nhận thì thôi, hẹn gặp lại.
'Tuyệt Ảnh' cẩn thận điều tra, xác định Bùi Thu Minh đã mang theo Không Gian Giới Chỉ, coi như các trưởng lão và đệ tử Phong Lôi Môn để lại cho ông chút tôn nghiêm cuối cùng. Đã mang theo Không Gian Giới Chỉ, 'Hải Hồn Hiệu' nhất định ở trong tay cha con Bùi Thu Minh.
Nhưng giữa Cốt Hải mênh mông, tìm đâu ra hai cha con đang ẩn náu kia?
'Tuyệt Ảnh' khổ sở truy tìm gần nửa tháng, dùng mọi biện pháp, cuối cùng công phu không phụ lòng người, hôm nay đã phát hiện ra tung tích của Bùi Phụng - một bóng lưng còng queo, chống một khúc xương trắng, từ 'hồ nước' bên kia cốt sơn lấy chút nước, rồi đi vào 'Cốt Khâu' phía trước, nơi đó rất có thể có một cái động. Vì lấy nước, hắn suýt bị Hải Thú trong hồ kéo xuống.
"Bùi Thu Minh chắc cũng ở đó, chúng ta đi." Quách Hùng vừa định đứng dậy thì bị Mộng Trúc đè xuống.
Ở phía trước Cốt Hải, có một đội ngũ đang di chuyển về phía này, tốc độ rất nhanh. Nhìn tro bụi bay lên, tối thiểu phải có mười người trở lên.
Đi ngang qua à? Quách Hùng và đồng bọn tạm thời nằm xuống, đợi họ đi qua rồi mới đi tìm cha con Bùi Thu Minh.
Nhưng chờ một lúc, đội ngũ kia lại đi đến gần 'Cốt Khâu' nơi cha con Bùi Thu Minh đang ẩn náu. Lúc này, một con Dực Hổ gió giật từ trên trời giáng xuống, tụ hợp với đội ngũ kia, chỉ vào 'Cốt Khâu' như đang nói, chính là ở chỗ đó.
"Bọn họ là ai?"
"Cũng đang truy tìm cha con Bùi Thu Minh?"
Quách Hùng thầm kêu không ổn, vất vả lắm mới tìm được họ, lại bị người khác cướp đi?
"Làm sao bây giờ?" Tôn Minh nắm chặt Trọng Trụ, sốt ruột nhìn quanh.