Thích Ôn Vũ cười lớn: "Cự Yêu Địa Lao! Ta, Thích Ôn Vũ, đã dày công chuẩn bị cái lao ngục này cho ngươi! Tần Mệnh, ta xem ngươi còn chạy đi đâu được nữa!"
Tám bộ hài cốt này đều do hắn tỉ mỉ chọn lựa từ vô số xương cốt trong núi, từng bộ đều còn nguyên vẹn. Sau đó, hắn từng bước tế luyện, an bài vào các vị trí khác nhau, cùng lúc dẫn dắt thổ nguyên lực, khiến chúng chiếu rọi lẫn nhau, tạo thành một địa lao hoàn chỉnh.
Đây là bí thuật của hắn, cũng chính là thứ giúp hắn có thể đảm nhiệm vị trí cung phụng đệ nhất trong gia tộc đảo chủ.
Tuy chỉ là hài cốt, không thể phát huy toàn bộ sức mạnh, nhưng vây khốn Tần Mệnh là quá đủ.
Đừng nói một Tần Mệnh, dù là ba Tần Mệnh cũng đừng hòng thoát khỏi lao ngục này.
"Thành công rồi!" Y Tuyết Nhi và những người khác thở phào nhẹ nhõm. Khống chế những hài cốt này không hề để đàng, chỉ cần một sai sót nhỏ có thể khiến chúng mất tác dụng. Chỉ cần một trong tám bộ hài cốt sụp đổ, uy lực của toàn bộ địa lao sẽ giảm đi đáng kể. Giờ thì tốt rồi, địa lao đã hoàn thành, Tần Mệnh bị nhốt, xem hắn còn chạy đi đâu.
Tần Mệnh nhìn tám bộ hài cốt cự thú, cảm nhận được một bình chướng vô hình đã hình thành, vây khốn hắn.
"Ngu xuẩn! Khốn ngươi một lần, còn có thể khốn ngươi lần thứ hai!" Y Tuyết Nhi cười nhạo. Lần trước đã từng vây khốn hắn một lần, không ngờ lần này hắn vẫn ngốc nghếch lao vào.
Khóe miệng Tần Mệnh nhếch lên: "Ngu xuẩn là các ngươi mới đúng. Vây khốn ta, cũng liên lụy đến Thích Ôn Vũ. Ta xem ai còn bảo vệ được lũ tiện nhân các ngươi."
Sâu trong núi xương, Đồng Tuyền đã lẻn đến gần. Trong lúc mọi người bị trận chiến của Tần Mệnh thu hút, nàng cúi người chạy như bay, tiến về phía sau Y Tuyết Nhi.
Giờ phút này, nàng đã ẩn mình sau một đầu lâu khổng lồ trên sườn núi xương cao trăm mét, phía đưới chân núi chính là Y Tuyết Nhi và đồng bọn.
"Hắn có ý gì?" Một vu nữ căng thẳng. Chẳng lẽ Tần Mệnh còn có đồng bọn?
"Cẩn thận!" Năm vị cung phụng lập tức tản ra, tạo thành vòng vây, bảo vệ Y Tuyết Nhi.
Y Tuyết Nhi nhìn quanh, người gần nhất cũng ở ngoài ngàn trượng, nơi đó làm gì có địch nhân. "Hắn đang làm ra vẻ thôi. Thích Ôn Vũ, đừng quản chúng ta, mau giết hắn!"
"Tuyết Nhi cô nương, cứ yên tâm. Tần Mệnh đã vào tròng, đừng mơ mà thoát ra. Ha ha, Tần Mệnh, ngươi đánh đấm đã đời rồi, giờ đến lượt ta." Thích Ôn Vũ dán mắt vào Tần Mệnh, ý niệm như một tấm lưới vô hình, đan xen với tám bộ hài cốt: "Ta mất năm ngày năm đêm mới tạo ra cái lao ngục này cho ngươi, hy vọng ngươi sẽ không thất vọng. Ha ha, trói hắn lại!"
Tám bộ hài cốt khổng lồ đồng loạt phát ra tiếng gầm rống hùng hồn, âm thanh như thủy triều lan tỏa khắp không gian, rung chuyển cả dãy núi nhấp nh, tác động đến những võ giả và linh yêu đang xem cuộc chiến.
Khuôn mặt Thích Ôn Vũ dữ tợn, dồn sức chờ thời cơ, hai tay nắm chặt kêu răng rắc, vận chuyển thổ nguyên lực tràn đầy.
Nhưng...
"Hả?" Thích Ôn Vũ dồn sức cả buổi, nhíu mày. Không đúng, sau tiếng gầm rống của lũ cự yêu, lẽ ra bốn phương tám hướng phải dựng lên những bức tường đá cao ít nhất trăm mét, dưới lòng đất phải xuất hiện vô số đá thú, tấn công Tần Mệnh mới phải.
Nhưng tường đá đâu? Đá thú đâu?
Tần Mệnh đề phòng một hồi, không cảm thấy có gì đặc biệt, hắn híp mắt: "Ta chờ mãi đây
Khóe mắt Thích Ôn Vũ giật giật, ý niệm lại như thủy triều, lần nữa phóng thích, liên kết với tám bộ hài cốt. "Trói hắn lại!"
Rống! Lũ cự thú lại gầm rống, thanh thế long trời lở đất, rung động lòng người. Nhưng gầm xong rồi, vẫn không thấy tường đá, cũng chẳng có đá thú.
Tần Mệnh nhìn Thích Ôn Vũ: "Ngươi đang đùa ta đấy à?"
Đáng giận! Thích Ôn Vũ lại liên lạc với hài cốt, gào lên: "Trói hắn lại!"
"Rống..."
"Trói hắn lại!"
"Rống..."
"Trói hắn lại! Trói! Trói!"
"Rống..."
Thích Ôn Vũ liên tục điều động mười lần, lũ hài cốt cự thú gầm rống tám lượt, thanh thế mỗi lần một yếu, cuối cùng giống như... nấc cụt
Không chỉ Thích Ôn Vũ xấu hổ, Y Tuyết Nhi và những người khác bên ngoài cũng cảm thấy mặt nóng bừng, bầu không khí trở nên gượng gạo: "Thích Ôn Vũ, ngươi đang làm cái quái gì vậy! Giết Tần Mệnh đi! Giết hắn!"
Trong những ngọn núi xung quanh, mọi người nhìn nhau, ai nấy đều bật cười. Họ đều tận mắt chứng kiến Thích Ôn Vũ bận rộn mấy ngày nay, còn tưởng hắn chuẩn bị đại chiêu gì, hóa ra... chỉ là thả ra tám bộ hài cốt, để chúng "hò hét trợ uy" cho hắn?
Tần Mệnh cau mày: "Nếu ngươi muốn dùng mấy bộ xương khô này dọa ta, thì chúc mừng ngươi, ngươi thành công rồi đấy. Ta sợ quá đi mất."
Thích Ôn Vũ xấu hổ đến đỏ cả cổ, chưa từng mất mặt đến thế. Nhưng không đúng, hắn rõ ràng đã kiểm tra rất kỹ, còn lưu lại thổ nguyên lực dồi dào trên từng bộ hài cốt.
"Hắc hắc... Ngu xuẩn! Giăng bẫy mà không để ý gì đến ta, coi Mã Đại Mãnh này không tồn tại sao?" Trên đỉnh núi, Mã Đại Mãnh vác trọng phủ, ngẩng cao đầu. Phía sau hắn là hai hàng Khô Lâu binh, tổng cộng mười hai tên, giơ cao Quách Hùng và đồng bọn đang hôn mê.
Những khô lâu này đều do Mã Đại Mãnh khống chế. Thực ra hắn có mười sáu con, hiện tại toàn bộ đang treo trên tám bộ hài cốt cự thú kia.
"Các ngươi nhìn trên khung xương cá sấu kia, hình như có gì đó đang động đậy." Những người đứng gần khung xương cá sấu phát hiện ra điều bất thường.
Trong khung xương cá sấu hùng tráng, có "hai mảnh" xương tự động di chuyển. Thực chất đó là hai bộ khô lâu đang thôn phệ thổ nguyên lực tràn ngập trên khung xương. Chúng đã được Mã Đại Mãnh khống chế từ mấy ngày trước, chui vào trong đống xương, tìm đến nó, rồi tháo hai mảnh xương đốt ngón tay quan trọng, thay thế bằng xương của mình, rồi trốn vào một chỗ, thôn phệ thổ nguyên lực.
Không chỉ ở đây, bảy bộ hài cốt cự thú còn lại cũng gặp tình cảnh tương tự, đều bị Mã Đại Mãnh nhắm trúng, và hắn đã điều khiển lũ khô lâu nhỏ đi "phá xương".
Mã Đại Mãnh tuy không biết Thích Ôn Vũ đùng những hài cốt cự thú này để làm gì, nhưng chắc chắn không phải chuyện tốt, nên hắn quyết định phá đám.
Thích Ôn Vũ tuyệt đối không thể ngờ được, cái bẫy hắn dày công chuẩn bị lại bị phá hỏng bởi mấy con khô lâu.
Thổ nguyên lực của hài cốt cự thú đã bị lũ khô lâu hút gần hết, lần này lại "thức tỉnh", lại "gầm rống", tiêu hao thêm, làm gì còn dư lực để xây dựng địa lao.
"Răng rắc..."
Hai con khô lâu nhỏ từ trong khung xương cá sấu rút thân ra, khung xương vốn nguyên vẹn đột nhiên thiếu hai "xương cốt" quan trọng, trở nên mất ổn định. Chúng bò lên lưng nó, vận động thân thể, rồi mạnh mẽ nhảy lên, giáng xuống. Chúng trông yếu đuối, nhưng sức bật lại phi thường kinh người, hai tiếng nổ vang, khung xương vỡ tan tành, ầm ầm... đổ sụp...
Một cái đổ sụp, bảy bộ hài cốt cự thú còn lại cũng chịu chung số phận, từng cái một sụp đổ, biến thành đống xương vụn, nằm rạp trong đống xương, chút thổ nguyên lực còn sót lại cũng bốc hơi vào không khí.
Thích Ôn Vũ trợn tròn mắt, chuyện gì đang xảy ra vậy? Vừa rồi còn tốt đẹp cơ mà?
Y Tuyết Nhi lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã. Đây là cái bẫy mà Thích Ôn Vũ dày công bố trí? Đây là minh hữu mà ta không tiếc bán thân mời đến?
Khóe môi Tần Mệnh nhếch lên trêu tức: "Để ta đoán xem, chúng không phải đổ sụp đâu, mà là đang chuẩn bị sát chiêu mạnh hơn."
"Không thể nào! Điều đó không thể nào!" Thích Ôn Vũ không thể chấp nhận. Để luyện hóa những hài cốt kia, hắn đã không nghỉ ngơi năm ngày năm đêm, linh quả Linh Thạch trong tay cơ bản đều đã tiêu hao hết, chỉ để đảm bảo không sơ hở chút nào mà khốn giết Tần Mệnh, để có được kết quả tốt đẹp trước mặt Y Tuyết Nhi, càng là để thể hiện sự cường hãn của "Cự Yêu Địa Lao", trấn nhiếp các thế lực khác trong dãy núi, thu hút thêm nhiều cường giả gia nhập hắn.
Cự Yêu Địa Lao là kỳ vợng lớn lao của hắn, là một mũi tên trúng nhiều đích.
Nhưng...
Tại sao lại thành ra thế này?
Vì sao!