Liên minh Tôi Cưu' với hơn mười cường giả Địa Vũ Cảnh tụ tập một chỗ, vô cùng nổi bật giữa đám đông náo nhiệt, khiến không ai dám bén mảng trong vòng trăm thước.
Minh chủ Lôi Áo mày rậm nhíu chặt, đôi mắt sắc bén dị thường, ẩn hiện tia điện, lộ ra khí thế kinh người. "Rốt cuộc kẻ nào đang dùng đám nữ nhân này để dẫn dụ Tần Mệnh? Thủ đoạn thật tàn độc, có khi đám nữ nhân này chết hết ở đây cũng nên."
Một gã nam nhân ngũ trọng thiên cảnh của Lôi Cưu hỏi: "Minh chủ cho rằng, Hồng Phấn Liên Minh thật sự không có Kiếm Ngư Hiệu? Bọn họ chỉ là mồi nhử thôi sao?"
"Tình thế này còn chưa rõ sao? Đám nữ nhân kia sắp bị giết hết đến nơi rồi mà vẫn không giao Kiếm Ngư Hiệu, chỉ có thể là bọn họ vốn dĩ không có." Mục đích đoạt thuyền là để rời đi, là để sống sót, giờ tính mạng còn chẳng giữ được, còn lý do gì để liều chết?
Một nữ nhân khác, cũng ngũ trọng thiên cảnh của 'Lôi Cưu', tiếp lời: "Chẳng phải bọn họ đang cầu viện Tần Mệnh sao? Nữ Nhi Các có giao tình với Tần Mệnh, lại dùng Kiếm Ngư Hiệu làm mồi, Tần Mệnh hẳn sẽ mạo hiểm đến. Hắn đã có một chiếc rồi, chắc chắn muốn có thêm chiếc thứ hai."
“Nếu vậy thì tốt, chỉ sợ tin cầu cứu không phải do đám nữ nhân này phát ra."
Vẻ mặt những người khác hơi đổi: "Minh chủ, ngươi chắc chắn có người đang hãm hại bọn họ?"
"Cứ chờ xem, chúng ta không vội ra tay. Nhưng tất cả phải tập trung tinh thần, để mắt tới Tần Mệnh, mặc kệ đám nữ nhân này có Kiếm Ngư Hiệu hay không, Tần Mệnh chắc chắn có Vân Tước Hào, đến thì đừng để hắn thoát."
"Tuyệt đối đừng xem thường Tần Mệnh, nếu đánh thật, tứ trọng thiên trở xuống cứ lo hỗ trợ là được." Hai huynh đệ Thương Huyền, Thương Vũ nhắc nhở những người khác. Bọn họ đã nếm mùi đau khổ rồi, cái tên điên đó thật sự quá hung hãn!
Đám người Lôi Cưu rất tán thành, bọn họ không đánh, cứ để ngũ trọng thiên trở lên lo! Bọn họ biết rõ thực lực của Thương Huyền, Thương Vũ, lại còn có Hắc Lân Thương Lang hỗ trợ, kết quả vẫn bị Tần Mệnh đánh cho tơi bời, suýt chút mất mạng. Không cần tận mắt chứng kiến cũng có thể tưởng tượng ra cảnh tượng lúc đó.
Nhất Nguyên Tông và mấy thế lực lớn khác cũng đang rục rịch, nhưng chưa vội hành động, vừa quan sát đỉnh núi, vừa chờ đợi Tần Mệnh xuất hiện. Chỉ là, bọn họ không chắc Tần Mệnh có đến hay không, dù đến cũng sợ bị đội hình này đọa cho lui.
Các liên minh khác thấy những liên minh khổng lồ kia không động tĩnh, bắt đầu liên kết lại, tiến về phía Cốt Sơn.
Một đội tiên phong năm người Địa Vũ Cảnh đã xuất hiện giữa sườn núi, toàn thân bùng nổ linh lực, hệt như ngọn lửa hừng hực, khiến không khí xung quanh cũng hơi vặn vẹo. Mắt bọn chúng đỏ ngầu, vẻ mặt dữ tợn, như những con thú hoang sẵn sàng xông lên bất cứ lúc nào, chằm chằm vào đám nữ nhân trên đỉnh núi.
"Bọn chúng muốn tấn công!" Hồng Phấn Liên Minh chỉ còn lại hai mươi sáu người, sau hai ngày huyết chiến, ai nấy đều thương tích đầy mình, mệt mỏi rã rời, đã đến cực hạn.
"Phải làm sao?" Có người hoảng sợ, nếu còn hy vọng sống, họ sẵn sàng đổ máu đến cùng, nhưng... hy vọng ở đâu? Lối thoát ở đâu?
"Bỏ cuộc là chết, bọn chúng sẽ giết hết người cuối cùng, ép hỏi tung tích Kiếm Ngư Hiệu. Chúng ta phải kiên trì, biết đâu sẽ có kỳ tích?”
"Đúng vậy, ngay cả mình còn bỏ cuộc, trời cũng chẳng cứu nổi."
"Nhưng mà..."
Trên sườn núi, năm tên tiên phong trao đổi ánh mắt rồi ra hiệu cho phía dưới, bắt đầu chậm rãi di chuyển lên.
Dưới chân núi, năm liên minh đạt được thỏa thuận hợp tác tạm thời, tổng cộng hơn bốn mươi người kích hoạt võ pháp, bắt đầu tiến về Cốt Sơn.
Các lên minh còn lại đều chú ý sát sao, cũng bắt đầu tiến lên, vây Cốt Sơn kín như nêm cối, ánh mắt đữ tợn nhìn lên đỉnh núi. Họ khát khao có được thuyền, khát khao rời khỏi nơi chết chóc đầy xương cốt này, khát khao cuộc sống bên ngoài, khát vọng đó thôi thúc, khiến lòng ai nấy đều nóng như lửa đốt.
Điện Thục đột nhiên quát lớn: "Liều thôi! Nếu đợt tấn công đầu tiên còn không chống được, lũ điên kia sẽ càng không kiêng nể gì đâu!"
Mấy người phụ nữ mạnh mẽ cũng cắn răng: "Đến đợt đầu còn không giữ được, lát nữa tất cả sẽ nhào lên. Chị em, giữ vững tinh thần, trời không tuyệt đường ai, tuyệt đối đừng bỏ cuộc."
"Điện Thục, tỷ còn được chứ?" Một nữ nhân ngũ trọng thiên nhìn Điện Thục, trong mắt vừa lo lắng, vừa mong chờ.
Điện Thục nghiến răng: "Không được cũng phải được, chị em, chuẩn bị ra tay, diệt trước năm tên kia."
“Ta lên."
"Ta nữa."
"Còn có ta..."
"Điện Thục tỷ, tỷ dám liều, chúng ta cũng dám!"
Bảy người phụ nữ tam trọng thiên trở lên đứng ra, mím môi đỏ, nghiến răng, trong mắt lộ rõ vẻ hung ác.
“Nghe theo hiệu lệnh của ta, ta đếm đến ba." Điện Thục bước lên định núi, vài sợi tóc đính bết vào máu trên mặt, trông tiều tụy mà kiên quyết.
Vân Nhi khẽ mấp máy môi, muốn khuyên can nhưng cuối cùng không nói thành lời.
Đôi mắt trong veo của Điện Thục dần trở nên mờ ảo, không phải vì nước mắt, mà là những gợn sóng lan tỏa từ sâu trong đồng tử, khuếch tán ra khắp hốc mắt.
"Sẵn sàng chưa?" Bảy người phụ nữ tam trọng thiên trở lên ra hiệu cho nhau.
"Một..." Điện Thục lẩm bẩm, gợn sóng trong đáy mắt càng lúc càng sâu, khóe mắt rớm máu.
Những người còn lại cũng giữ vững tỉnh thần, tân ra các vị trí trên đỉnh núi, đề phòng bị đánh lén.
"Hai..." Đôi mắt Điện Thục nhìn chằm chằm vào năm tên tiên phong đã hành động ở sườn núi, dòng huyết lệ đỏ tươi xẹt qua khuôn mặt trắng bệch, vô cùng thê mỹ.
Trên sườn núi, năm tên tiên phong hét lớn, tăng tốc, lao thẳng lên đỉnh núi cách đó hai trăm mét, linh lực toàn thân sôi trào, hội tụ thành võ pháp mạnh nhất.
Một người giơ hai tay lên trời, một Huyết Sắc Cự Luân ầm ầm hình thành, bốc cháy ngọn lửa ngút trời, điên cuồng xoay tròn; một người nắm chặt trảm đao, lao vun vút, cương khí cuồn cuộn oanh tạc không gian, như thiên binh vạn mã đang xung trận; một người thân pháp phiêu hốt, chân đạp thanh phong, rời khỏi mặt đất, như mũi tên rời cung, lao lên phía trước; một người hít sâu, trợn mắt, đầu bốc lửa đỏ rực, miệng phồng lên đến cực hạn, nham tương trào ra từ khóe miệng. Thân thể hắn dường như một ngọn núi lửa sắp phun trào; một người như dã thú, dùng cả tay chân, lao vun vút trên Cốt Sơn, khí lãng cuồn cuộn, hội tụ thành hình Cự Hùng, gầm thét bầu trời.
Võ pháp và khí thế của năm người khiến đám võ giả liên minh phía dưới động dung, thảo nào dám làm tiên phong, quả nhiên có bản lĩnh. Chẳng lẽ bọn chúng muốn tiêu diệt Hồng Phấn Liên Minh trong một đòn, khiến bọn họ không còn sức chống cự?
"Lên cho tai Giao Kiếm Ngư Hiệu ra! Tha cho các ngươi một mạng!”
Năm Đại Liên Minh dưới núi đồng loạt hành động, theo sát phía sau, xông lên đỉnh núi.
"Ba!!!" Điện Thục đột ngột hét lớn, gợn sóng trong đáy mắt bỗng ngưng kết, một cỗ ba động quỷ dị quét sạch bầu trời. "Huyễn Nhãn Mê Không!"
Trong khoảnh khắc, trời đất hỗn loạn, không gian vặn vẹo, sương mù bao trùm, tất cả biến mất, không còn xương cốt, không còn người ngoài, không còn Cốt Hải, cũng không còn Cốt Sơn, đến cả trời đất cũng trở nên mơ hồ, chỉ còn lại sương mù vặn vẹo, và...
Một đôi mắt đỏ ngầu đột nhiên mở ra, quỷ dị, tà ác.
Cảnh tượng này xuất hiện trong ý thức của hơn nghìn người, không ai ngoại lệ.
Một đôi... một đôi...
Vô số, không thể đếm xuể, trong thế giới sương mù, từng đôi mắt đỏ ngầu mở ra, mỗi ánh mắt như một thế giới nhuốm máu, muốn chiếm đoạt linh hồn người.
Trong chớp mắt, mọi người im lặng, ngơ ngác nhìn lên không trung, nhìn vào những đôi mắt đó, thân thể bất động, linh lực dao động nhẹ nhàng, linh hồn... phảng phất muốn xuất khiếu...
"Huyễn cảnh!" Một tiếng hét lớn vang lên.
“Huyễn Nhãn Mê Không!"
"Ả ta còn thi triển được? Đáng chết!"
Liên tục có người tỉnh lại, hoàn hồn từ huyễn cảnh, vừa sợ hãi vừa giận dữ, trong lòng run rẩy. Đây là ảo thuật cao thâm nhất của Nữ Nhi Các, quỷ dị và bá đạo, sơ sẩy có thể bị kéo vào. Nhưng cái giá phải trả còn lớn hơn, tổn hại nghiêm trọng linh hồn, thậm chí khiến hai mắt tạm thời mù lòa. Điện Thục rõ ràng đã thi triển một lần rồi, sao còn có thể làm lại? Nữ nhân này không muốn sống nữa sao?
Hầu hết người dưới chân núi đều tỉnh lại, kinh hãi lẫn sợ hãi. Nhưng năm người giữa sườn núi là đối tượng Điện Thục tập trung chú ý, phải một lúc lâu mới thoát khỏi huyễn cảnh.
Nhưng...
Khi bọn chúng mở mắt, nhìn thấy vô biên bạch cốt, trước mắt là những nữ nhân Hồng Phấn Liên Minh đang lao đến.
"Chết!!!"
Thanh âm lạnh băng, không chút cảm xúc, bọn họ lao tới, lướt qua người năm tên tiên phong. Trong chớp mắt, ánh mắt họ trở nên hung ác, vung lưỡi dao không thương tiếc.
Phốc! Phốc!
Năm cái đầu bay lên không trung!
Năm tên tiên phong khuyu gối xuống đất, máu chảy xối xả, nhuộm đỏ đống xương trắng.
"Tê!" Đám người dưới núi hít vào khí lạnh, những kẻ đang rục rịch cũng khựng bước.
Hai mắt Điện Thục đầy máu, thị lực mờ dần, nhưng vẻ mặt lại trở nên đáng sợ vì những vết máu trên mặt, hướng xuống chân núi quát lớn: "Chúng ta, phụng bồi đến cùng!"