Lý Mạt kinh hãi, tránh không kịp, vội vã giơ đao nghênh đỡ.
"Keng!" Một tiếng nổ kinh thiên động địa, không gian rung chuyển, khiến màng nhĩ Lý Mạt ù đặc. Ngay khi va chạm, hắn đã cảm thấy bất an, nỗi sợ hãi dâng trào. Kết quả... Trọng đao hắn toàn lực vung ra bị đánh ngược trở lại, không những không cản được Lôi Quyền mà còn nện mạnh vào ngực hắn. Lôi Quyền hung mãnh tiến tới, răng rắc một tiếng, nghiền nát cả vai trái, xương cốt vỡ vụn, máu thịt be bét, gần như phế đi cánh tay.
Lý Mạt kêu thảm, bắn ngược ra xa. Hắn bay lên thế nào, giờ bay về như thế, sau khi rơi xuống lại tiếp tục văng ra, liên tiếp mười mấy lần, đâm sầm vào đội hình Bạch Cốt Liên Minh đang tản ra phía sau.
Tần Mệnh đuổi sát không buông, đáp xuống chân núi rồi vỗ cánh bay lên, lao thẳng lên không trung mấy trăm mét, triệu hồi Bá Đao, vung đao chém xuống: "Bá Đao... Trảm!"
Một đao, hai đao... năm đao... mười đao...
Trong nháy mắt, mười chín đao liên tiếp bổ xuống, chỉ thiếu một chút nữa là tròn hai mươi.
Mười chín đạo đao mang chồng chất đánh tới, tựa như sao sa, như thiên thạch giáng xuống, phủ đầu tấn công Lý Mạt vừa mới đứng vững. Sức mạnh cuồng bạo không khác gì sóng lớn trào dâng, cuồng phong gào thét, đao mang xé gió, như mãnh thú gầm gừ, khiến linh hồn người ta cũng phải run rẩy.
"Oa..." Lý Mạt vừa đứng được, lại bị đao mang nhấn chìm, thổ huyết bay ngược, bị đánh văng ra hơn trăm mét.
Đám người Bạch Cốt Liên Minh kinh hãi, ngơ ngác, chuyện gì đang xảy ra vậy?
"Ngọa tào con mẹ nó..." Lý Mạt vất vả lắm mới đứng vững, vừa phun ngụm máu lớn vừa đứng lên, nhưng tiếng mắng còn chưa kịp thốt ra đã ngẩng đầu nhìn lên trời, cảm nhận được uy hiếp khủng khiếp.
"Đồ Diệt Thương Linh!!" Tiếng gào thét vang vọng, Lôi Bằng khổng lồ lại hiện thân, dang rộng đổi cánh giữa trời, hai cánh mạnh mẽ va vào nhau, một luồng sáng chói lòa bùng nổ trên bầu trời, năng lượng kinh người tỏa ra, bao trùm Cốt Hải, đè nặng lên trái tìm mỗi người, làm rung động tâm hồn, khơi dậy nỗi sợ hãi sâu thẳm.
"Liệt Dương Đao, Đệ Ngũ Thức – Liệt Dương Băng Sơn!" Lý Mạt miệng đầy máu, tóc tai rối bời, không kịp suy nghĩ nhiều, vung mạnh trọng đao.
Hai đạo Lôi Dực giao nhau lao xuống từ trên trời, mang theo uy lực hủy diệt, sức mạnh phá sát, xé rách không gian, giáng xuống Cốt Hải. Tốc độ, thanh thế, uy áp đều khiến người ta toàn thân lạnh toát, không dám sinh lòng chống cự.
Lại một vụ nổ kinh thiên, lại một đợt va chạm khủng khiếp, lôi điện và cường quang nhấn chìm hàng trăm mét xương cốt xung quanh. Lý Mạt vội vàng phản kích nhưng bị nghiền nát không thương tiếc, lại bị đánh tan tác, bị lực bạo kích liên tục đè ép bay ra ngoài.
Tần Mệnh không cho hắn bất cứ cơ hội nào, lao xuống, đôi cánh vàng rực múa may cuồng loạn, tốc độ nhanh đến cực hạn, để lại ba đạo tàn ảnh, chớp mắt đã áp sát Lý Mạt.
"Ngươi..." Lý Mạt vừa định mở miệng.
Bá Đao nặng ngàn cân vung lên tạo thành cuồng phong gào thét, đao mang dày đặc như thủy triều, như mưa dông bão táp bao phủ hắn.
Tần Mệnh sải bước tiến lên, đao mang chém xuống liên hồi, ép Lý Mạt lùi lại liên tục, chật vật phản kháng. Lôi điện trên người Tần Mệnh sôi trào dữ dội, như vô số roi điện quất loạn xạ theo mỗi đường đao. Những tia lôi điện này mạnh hơn lôi điện tự nhiên gấp bội, mỗi tia đánh vào người Lý Mạt đều khiến linh lực thuẫn rung lên ầm ầm, chấn động khiến toàn thân hắn run rẩy, khí huyết sôi trào.
Trong cuộc ngược sát đơn phương, trong công kích dồn dập không ngừng nghỉ, trong bão táp chém giết, Tần Mệnh cuồng vũ hơn tám trăm đao, ép Lý Mạt tháo chạy ba ngàn mét, từ ngọn núi xương ban đầu đâm sầm vào một ngọn núi xương khác ở xa, để lại một con hào dài ba ngàn mét, rộng hơn mười mét.
Ầm ầm!
_^ Ấm ầml
Lý Mạt nện sâu vào lòng núi xương, lôi điện, đao mang và các loại năng lượng theo sát đánh vào. Trong rung chuyển dữ dội, ngọn núi xương cao ba trăm mét sụp đổ hoàn toàn, vùi lấp Lý Mạt.
Từ khi bạo động đến khi kết thúc, chỉ vỏn vẹn mười hơi thở.
"Minh chủ!"
Đến lúc này, sáu cường giả trên bầu trời mới giật mình tỉnh lại, cưỡi Ác Điểu xông tới.
Các đội viên Bạch Cốt Liên Minh còn lại toàn thân lạnh run, không những không nghĩ cách cứu viện mà còn bỏ chạy về phía xa, kéo ra khoảng cách an toàn mà họ cho là đủ, ánh mắt dao động nhìn ngọn núi xương đang sụp đổ. Đầu óc choáng váng, lòng chấn động, thân thể lạnh toát, bọn họ... đã bị dọa sợi
"Cái này cũng... quá... đặc sắc..." Tôn Minh trợn mắt há mồm, những đợt bạo kích liên tiếp này thật sự quá kinh người, rung động thị giác vô song, khiến máu toàn thân hắn sôi sục. Trước sau bất quá mười mấy hơi thở, Tần Mệnh vậy mà tung ra trên trăm đòn công kích, không kẽ hở, áp chế tuyệt đối. Hắn biết Tần Mệnh mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này, khiến hắn không thể không thật lòng thốt lên một câu, lợi hại!
"Còn có thể đánh như vậy sao?" Mộng Trúc hôm nay xem như mở mang tầm mắt, dường như nhận thức lại Tần Mệnh. Một hơi tung ra trên trăm đòn tấn công, chiêu chiêu Bá Đao, áp chế nghẹt thở, không cho đối thủ bất kỳ cơ hội thở dốc nào, từ đầu đến cuối cuồng bạo, nhất khí a thành, trong rung động lại có một vẻ đẹp hoang dã.
Đồng Tuyền đôi mắt đẹp rạng rỡ, hàng trăm đòn liên kích đột ngột mà mãnh liệt, nhất khí a thành, vẻ đẹp trôi chảy như nước chảy mây trôi phối hợp với thanh thế oanh động bá liệt khiến nàng không khỏi thốt lên lời khen. Cái gì gọi là Lôi Đình Chi Thế? Cái gì gọi là áp chế tuyệt đối? Tần Mệnh hôm nay đã cho nàng một màn diễn giải rung động. Nếu đổi lại là nàng, cũng khó lòng chống đỡ lối đánh này. Giờ khắc này, nàng thậm chí nghĩ, nếu đem Tần Mệnh đặt chung với đám kỳ tài Cổ Hải, ai sẽ mạnh hơn?
Tần Mệnh dừng lại giữa không trung, đôi cánh vàng rực vẫy vùng lộng lẫy, lôi điện đỏ rực dũng động trên người, người và Đao khí thế tương hợp, tràn ngập uy áp mạnh mẽ, mắt lạnh nhìn ngọn núi xương sụp đổ phía trước.
"Oaaa..."
Một tiếng gầm giận dữ từ lòng núi xương vọng ra, khàn đặc, điên cuồng, như tiếng dã thú. Mấy trăm đạo cường quang xuyên thấu ngọn núi, chiếu sáng thiên địa, ánh sáng càng ngày càng mạnh, ngọn núi lại rung chuyển. Cùng với một tiếng nổ long trời lở đất, Lý Mạt phá tan núi xương, phóng lên tận trời, toàn thân tỏa ra ánh sáng chói mắt, dũng động sóng nhiệt đáng sợ. Hắn như một vầng mặt trời gay gắt, tràn ngập cường quang và nhiệt độ cao, làm vặn vẹo không gian xung quanh.
"Minh chủ, ngươi thế nào?" Ba con Ác Điểu đáp xuống, sáu cường giả bay tới, tụ lại bên cạnh Lý Mạt, nhưng đều bị sóng nhiệt thiêu đốt khó chịu, không thể không đứng cách xa mấy chục mét.
"Tần Mệnh?" Lý Mạt như một con dã thú phát cuồng, hung tợn nhìn chằm chằm Tần Mệnh. Tóc tai hắn rối bời, quần áo rách rưới tả tơi, toàn thân trên dưới hơn ba mươi vết thương đẫm máu, bộ dạng thảm hại khiến người ta không dám nhìn thẳng.
"Các hạ là..."
Sáu người trợn mắt, giận không chỗ phát tiết, các hạ là? Sao câu hỏi nghe đấm thế Ngươi còn không nhận ra mà đã lao vào đánh rồi? Còn đánh người ta ra nông nỗi này? Nhưng tức thì tức, bực thì bực, trong lòng bọn họ lúc này nỗi sợ hãi còn lớn hơn tất cả. Chuỗi công kích của Tần Mệnh không chỉ khiến Lý Mạt choáng váng mà còn khiến cả bọn họ choáng váng, lần đầu tiên nhìn thấy lối đánh nhau đữ đội như vậy, không thèm thở, liên tục cuồng loạn, xông thẳng ba ngàn mét. May mà Lý Mạt là Địa Võ Ngõ trọng thiên, nếu là Tứ trọng thiên thì chẳng phải đã bị đánh thành tro tàn rồi sao?
Trước kia nghe nói Tần Mệnh dọa lùi một tên Ngũ trọng thiên, nhưng bọn họ không tin lắm, lúc đó chắc chắn có tình huống đặc biệt, nhưng bây giờ, Tần Mệnh ngay trước mắt bọn họ đánh tên Ngũ trọng thiên Lý Mạt không còn sức phản kháng, phải lùi lại ba ngàn mét.
"Con mẹ nó mày có bệnh à?" Lý Mạt nghiến răng nghiến lợi, chưa từng chật vật đến vậy. Xuất đạo đến nay, bao nhiêu năm rồi, lần đầu tiên bị ép đến mức không có cả chỗ trống để phản công, cuối cùng gần như là vung đao loạn xạ, dùng linh lực thuẫn phòng ngự, chỉ có một thân linh lực và võ pháp mà không có thời gian thi triển.
Chật vật, uất ức!