"Sai rồi! Sai rồi! Chúng ta không phải là người của Lôi Hỏa Liên Minh!"
"Các ngươi đánh nhầm người rồi!"
"Dừng tay! Chúng tôi không thuộc Lôi Hỏa Liên Minh, căn bản không biết cái Lôi Hỏa Liên Minh gì cả!"
Ba người kia cuống cuồng gào to, chẳng dám bỏ chạy, cũng không dám phản kháng, chỉ hướng lên trời ra sức vẫy tay.
"Ta là Lữ Thiên Tường! Không phải Củng Hạ, các ngươi nhầm rồi!" Lữ Thiên Tường vội vàng muốn triệu hồi Hải Hồn Hiệu, tranh thủ thời gian giải thích, thanh âm hòa lẫn linh lực, vọng lên không trung.
“Nhầm?” Tần Mệnh đột ngột đừng lại, cũng ngăn Đồng Tuyền lại.
"Chúng tôi không phải Lôi Hỏa Liên Minh, chúng tôi là Hoảng Kim Liên Minh, minh chủ là Cao Mạch." Ba người kia đứng từ xa hô lớn, không dám đến gần. Lúc trước, bọn chúng tự tin tràn trề, muốn phục kích Tần Mệnh, vây quét hắn, cướp thuyền, thậm chí còn muốn sỉ nhục hắn. Nhưng giờ đây, bọn chúng cảm thấy kinh hãi trong lòng, không còn dám khinh thường. Chưa tin ư? Xác minh chủ Cao Mạch còn nóng hổi kia kìa.
"Tại hạ Lữ Thiên Tường, tôi nghĩ giữa chúng ta có lẽ là hiểu lầm." Lữ Thiên Tường chắp tay, ánh mắt nhìn Tần Mệnh cũng vô cùng phức tạp. Hắn ta vậy mà cường hãn đến mức này, không chỉ đẩy lùi được cường giả Ngũ Trọng Thiên như lời đồn, mà còn chém chết một người! Dù là tập kích, nhưng Tứ Trọng Thiên có thể tập kích chí tử Ngũ Trọng Thiên sao? Ít nhất hắn lăn lộn ở Hải Vực nhiều năm như vậy, chưa từng thấy tận mắt.
Tần Mệnh vỗ cánh vàng, đáp xuống trước mặt Lữ Thiên Tường mười mét, liếc nhìn ba người kia, cau mày: "Chứng minh cho ta xem!"
"Ách..." Ba người đưa mắt nhìn nhau, chứng minh thế nào đây?
Lữ Thiên Tường hỏi: "Xin hỏi các vị vì sao lại phục kích Lôi Hỏa Liên Minh?”
"Chứng minh cho ta xem trước đã! Chứng minh các ngươi không phải Lôi Hỏa Liên Minh!" Tần Mệnh vung đao, chỉ vào Lữ Thiên Tường, sát khí đằng đằng, khí thế bức người.
Đồng Tuyền khẽ động lòng, dường như hiểu ra ý của Tần Mệnh, cũng nghiêm mặt, hung tợn trừng Lữ Thiên Tường, rồi hướng ba người còn lại: "Tất cả đứng im! Đừng hòng giở trò!"
"Cái này không phải việc của chúng tôi, mà là các người nên làm rõ ràng. Đến phục kích ai, bộ dạng ra sao, có đặc điểm gì, đều không rõ ràng, thậm chí còn không thèm nhìn đã vội ra tay, có phải... quá đáng lắm không?" Lữ Thiên Tường bực bội trong lòng, thấy vẻ mặt Tần Mệnh như thật sự tính sai, hắn vô thức di chuyển ngón tay trên chiếc nhẫn không gian.
Ba người kia càng thêm bực bội, đại gia, thật sự nhầm à? Liên minh chúng ta suýt nữa bị diệt một cách mơ hồ? Bọn chúng liếc nhìn thi thể Cao Mạch, lòng đau như cắt, minh chủ... an nghỉ đi.
Tần Mệnh hạ giọng, nghi hoặc nhìn Lữ Thiên Tường: "Ngươi không phải Củng Hạ?”
"Ta là Lữ Thiên Tường, tên không đổi, họ không dời."
"Vậy cái xác kia không phải Vương Lang?"
"Là Cao Mạch!" Lữ Thiên Tường cố giữ vẻ bình tĩnh, trong lòng giận dữ, nếu không kiêng nể thực lực của Tần Mệnh, hắn đã chửi cho một trận rồi. Bao công sức khống chế Cao Mạch và đồng bọn của hắn, chỉ trong chớp mắt đã bị đánh cho mơ hồ? Hai tháng tâm huyết của ta đổ sông đổ biển sao?
"Chẳng lẽ tính sai? Hắn bảo ta là hướng này mà." Tần Mệnh cúi đầu, lẩm bẩm.
"Ngươi giết người không hỏi à?” Đồng Tuyền giả bộ tức giận trách mắng Tần Mệnh.
"Đúng là Ngũ Trọng Thiên, ta đương nhiên phải đánh nhanh thắng nhanh, không thể cho hắn cơ hội thở dốc, đâu còn tâm trí mà hỏi tên." Tần Mệnh hối hận thu Bá Đao, thở dài, hướng Lữ Thiên Tường ôm quyền: "Thật sự xin lỗi, nhầm lẫn."
Lữ Thiên Tường nghẹn họng, mặt hơi co giật: "Một câu xin lỗi là xong?"
"Hay là thế này đi, ta mời các vị gia nhập, ta có ba chiếc thuyền, có thể bảo vệ các vị rời khỏi Vạn Tuế Sơn."
Ồ? Lữ Thiên Tường lập tức mừng thầm, đây chẳng phải là điều hắn mong chờ sao? Nhưng cứ thế gia nhập, có phải quá dễ dãi không, còn việc giao Hải Hồn Hiệu thì sao?
Ba người kia trao đổi ánh mắt, hắn ta lại chủ động mời chào chúng ta? Ta không nghe lầm chứ?
"Cho các ngươi thời gian suy nghĩ, nghĩ kỹ thì đi về hướng đông, chừng trăm cây số, có ba ngọn núi." Tần Mệnh quay người định đi, nhưng liếc nhìn thi thể, áy náy nói: "Có cần ta bồi thường gì không?"
Lữ Thiên Tường hừ một tiếng: "Không cần."
"Nghĩ kỹ đi. Chỉ cần các vị gia nhập, chúng tôi đảm bảo đưa các vị rời khỏi đây." Tần Mệnh chủ động đưa tay ra.
Lữ Thiên Tường cũng đưa tay, nắm chặt tay Tần Mệnh, miễn cưỡng nở nụ cười. Chỉ cần có thể gia nhập đội của Tần Mệnh, hắn sẽ có cơ hội hạ độc, vậy nên tình hình vẫn chưa quá tệ.
"Lữ Thiên Tường?" Tần Mệnh mỉm cười.
"Chính là ta."
"Ta tìm chính là ngươi." Ánh mắt Tần Mệnh đột nhiên lạnh đi, siết chặt tay Lữ Thiên Tường. Sức bộc phát của hắn khủng khiếp đến mức nào, tiếng răng rắc vang lên, nghiền nát lớp linh lực yếu ớt trên tay Lữ Thiên Tường, rồi bóp nát cả bàn tay phải của hắn.
"A!!!" Lữ Thiên Tường biến sắc, đau đớn kêu la. Với kinh nghiệm của hắn, hắn không hề phát hiện bất kỳ dấu hiệu nào.
Năm ngón tay của Tần Mệnh bốc lên ngọn lửa vàng rực, luồn vào cơ thể Lữ Thiên Tường, xông vào huyết nhục, điên cuồng thôn phệ Sinh Mệnh Chi Lực.
Lữ Thiên Tường thống khổ gào thét, giấy dụa kịch liệt, cánh tay phải nhanh chóng khô héo, sinh mệnh chỉ khí như mất kiểm soát, thoát ly hắn, đũng mãnh lao vào cơ thể Tần Mệnh. Hắn cuối cùng cũng kịp phản ứng, nhưng đã muộn.
Tần Mệnh giơ Bá Đao, chặt đứt lìa cánh tay trái của Lữ Thiên Tường, rồi bay ngược về phía sau.
"Trả Hải Hồn Hiệu cho ta!" Lữ Thiên Tường gầm lên, từ trong ngực đột nhiên bay ra một con dị thú bé bằng móng tay, như thiểm điện lao về phía Tần Mệnh, chính là hung thú Hồng Tuyến Kim Thiền.
"Cút!!" Đồng Tuyền giơ Tịch Diệt Tử Viêm Phiến, vung ra một làn sóng Tử Viêm khổng lồ, trùm lên Lữ Thiên Tường và Hồng Tuyến Kim Thiền, đẩy lùi chúng.
Ba gã Địa Vũ kia thì kinh hãi, sao đột nhiên đổi sắc mặt? Hôm nay rốt cuộc chuyện gì xảy ra, hết hồn hết vía, biến hóa quá nhanh.
“Hải Hồn Hiệu! Ta nhận!” Tần Mệnh giật chiếc nhẫn không gian từ cánh tay cụt kia, ném cho tiểu tổ kiểm tra, hẳn nhìn Lữ Thiên Tường cười lạnh: "Mạng ngươi, tạm thời giữ lại, sau này Phong Lôi Môn sẽ đến lấy."
"Tần Mệnh... Ngươi dám gài ta!" Lữ Thiên Tường ôm cánh tay đứt lìa, mặt trắng bệch vì đau, mồ hôi lạnh ướt đẫm.
Chỉ lát sau, giọng nói của tiểu tổ truyền ra từ mai rùa: "Làm tốt lắm, Hải Hồn Hiệu đã tới tay. Ôi, tiểu tử này có nhiều đồ tốt đấy chứ, ồ, đây là cái gì? Anh Hồn Địa Táng Thao?"
"Trả lại cho ta..."
"Cáo từ." Tần Mệnh và Đồng Tuyền vỗ cánh bay lên không, rời đi.
"AI!” Lữ Thiên Tường quỳ một chân xuống đất, gầm thét cuồng loạn.
Ba người kia cũng phát điên, ai cũng bảo Tần Mệnh điên cuồng dã man, nhưng chẳng ai nói hắn gian trá xảo quyệt!
Ở đằng xa, hai bộ khô lâu ôm Bùi Thu Minh non nớt, chậm rãi chìm vào đống xương. Bùi Thu Minh rốt cục trút được cơn giận, cũng hiểu ra ý của Tần Mệnh, cố ý để Lữ Thiên Tường sống sót, thậm chí còn cho hắn cơ hội trốn khỏi Vạn Tuế Sơn, để sau này Bùi Thu Minh tự tay báo thù rửa hận.