"Tạch tạch tạch..." Cự hình khô lâu sải bước phi nhanh, nhanh như gió lốc, chớp mắt đã đuổi kịp người đàn ông. Nhanh nhẹn và mạnh mẽ, chẳng giống một bộ xương khô chút nào, rõ ràng là một con mãnh thú. Lục Mang tỉnh xảo bên trong hộp sọ nó lóe sáng, toàn thân khung xương bừng lên bạch quang. Khi nó phi nước đại, cơ thể dường như một lò xo cường độ cao bị nén đến cực hạn, rồi đột ngột bung ra, khiến đống xương đưới chân
Động tác không chỉ linh hoạt mà còn vô cùng trôi chảy.
Vung quyền, đẩy chưởng, thúc cùi chỏ, đá chéo, xoay người, toàn thân đều biến thành vũ khí. Thế công dồn dập, mãnh liệt như mưa giông bão táp trùm lên người đàn ông. "Bành bành" những tiếng trầm đục hòa lẫn vào nhau, hỗn loạn dữ dội. Trong nháy mắt, khô lâu đè ép người đàn ông từ sườn núi oanh thẳng xuống chân núi, không cho hắn một cơ hội phản ứng nào, cứ thế bị vùi dập.
Thế công hung tàn khiến Tần Mệnh và những người khác dưới chân núi phải trợn tròn mắt.
Đám khô lâu còn lại đang hừng hực khí thế muốn khai chiến, kết quả chỉ trong chớp mắt, đồng bọn đã lăn xuống dưới chân núi, bọn chúng còn cơ hội nào nữa.
Lão Nhị bất mãn, cướp công! Trắng trợn cướp công, còn coi ta, lão đại này, ra gì không?
"Cái con khô lâu này... là ngươi luyện ra?" Tôn Minh kinh ngạc, cách đánh nhau của nó thật mạnh bạo. Nhìn thì dữ dội, dã man, đánh loạn xạ, nhưng người am hiểu cận chiến sẽ nhận ra ngay: đây đích thực là một bộ tổ hợp quyền, một bộ quyền thuật võ pháp! Nếu phối hợp thêm linh lực, lực sát thương chắc chắn bùng nổ.
"Nó hình như còn ký ức khi còn sống?" Mộng Trúc cau mày, đã biến thành khô lâu, không da không thịt, không linh hồn, chỉ còn xương cốt, làm sao có thể nhớ kỹ chiến đấu kỹ nghệ khi còn sống? Thật đáng sợ!
"Đánh được là tốt rồi!" Mã Đại Mãnh thích thú, ta thích cái phong cách này, hợp khẩu vị!
"Bành!" Khô lâu giẫm lên lưng người đàn ông, dùng sức ấn hắn vào đống xương, định giơ tay lên chém đầu, nhưng... Khi động tác hoàn thành, nó mới nhận ra trong tay không có đao. Trong hốc mắt, lục quang rõ ràng lóe lên, dường như có chút bối rối, khí thế hung dữ cũng dần biến mất.
Người đàn ông nằm bẹp trong đống xương, hấp hối, toàn thân xương cốt đường như đã nát vụn, không còn mảnh nào lành lặn. Hắn hoàn toàn tàn phế và choáng váng: Chuyện gì vừa xảy ra? Ta làm sao thế này? Hắn thống khổ mở đôi mắt sưng húp, nhìn lên ngọn núi xương phía xa: Ta hình như đang ở trên núi, sao lại xưống dưới này? Ta hình như... nát bét rồi?
"Chậc chậc, đánh kiểu gì mà ra nông nỗi này?" Mã Đại Mãnh ngồi xổm trước mặt người đàn ông, túm tóc hắn dựng lên, vẻ mặt hung ác: "Nói! Ai phái ngươi đến?"
"Khụ... Ục ục..." Người đàn ông thống khổ há miệng, toàn là máu tươi và thịt nát, mắt trợn ngược, hoàn toàn ngất đi.
"Lần sau đừng đánh ác như vậy." Mã Đại Mãnh nhắc nhở cự hình khô lâu.
Tần Mệnh nhấc thanh Bá Đao nặng trịch: "Chúng ta nên đi thôi, có một người tiếp cận chúng ta, sẽ có người thứ hai."
“Hắn thì sao?"
"Chôn xuống, chờ đồng bọn đến cứu."
Lúc này, mấy con khô lâu giữa sườn núi bỗng vung vẩy cốt đao về phía bọn họ, rồi lại chỉ về phía bên kia núi.
Tần Mệnh giương cánh bay lên không, đến sườn núi. Ngoài ngàn mét, hơn hai mươi bóng người đang chạy vội về phía núi xương, tất cả đều khoác áo trắng, che chắn kín mít, gần như hòa lẫn vào Cốt Hải mênh mông. Nếu không quan sát kỹ, thật khó mà nhận ra.
Đồng Tuyền và những người khác cũng lên đến núi: "Cùng một bọn với gã kia?"
"Chắc vậy, đến nhanh thật." Nếu không phát hiện sớm cái đuôi kia, giờ bọn họ đã bị bao vây rồi.
"Đây cũng là một liên minh, nhìn cái tư thế này, không giống như đến cầu hợp tác."
Tần Mệnh vặn mình: "Các ngươi rút lui, ta gặp bọn chúng một chút."
Đồng Tuyền khuyên nhủ: "Nên làm rõ tình hình trước."
"Không cần."
"Cái gì mà không cần?”
"Không cần tức là không cần thiết, đây là Vạn Tuế Sơn, không cần chú ý nhiều như vậy."
Đồng Tuyền nghẹn lời, người của Thiên Vương Điện đều hiếu chiến thế sao?
Đội ngũ Bạch Cốt Liên Minh lần theo dấu vết của người đàn ông kia, phi nhanh, vượt qua mấy trăm dặm đến đây.
Minh chủ Lý Mạt dẫn đầu, trên không trung có ba con Ác Điểu chở sáu cường giả, quan sát Cốt Hải, dò xét mục tiêu.
Bọn chúng khí thế hung hăng, đốc toàn lực, muốn nhanh chóng bắt lấy Tần Mệnh trước khi các liên minh khác kịp phản ứng, đoạt lấy thuyền Vân Tước Hào, để có đủ tiếng nói trong cuộc hỗn chiến liên minh sắp tới.
"Những dấu vết này còn rất mới, cuối cùng cũng đuổi kịp." Lý Mạt nhìn những vệt huỳnh quang trắng vương trên đống xương, trong lòng mừng rỡ, tăng tốc, dần bỏ xa đội hình phía sau. Đuổi lâu như vậy mà không kịp, nếu còn tiếp tục, đến hắn cũng mất kiên nhẫn. Cuối cùng, ha ha, cuối cùng cũng tìm thấy!
Những người phía sau mệt mỏi thở dốc, thấy minh chủ tăng tốc, trong lòng trào lên nhiệt huyết, nhao nhao tăng tốc, bám sát theo hướng ngọn núi xương. Chẳng lẽ Tần Mệnh ở ngay phía sau ngọn núi xương?
Ba con Ác Điểu trên không trung hạ thấp độ cao, nắm chặt vũ khí, mắt sáng như đuốc, dò xét ngọn núi phía trước. Sáu người này là những kẻ mạnh nhất trong Bạch Cốt Liên Minh, chỉ sau minh chủ!
Một khi phát hiện Tần Mệnh, minh chủ tấn công, bọn chúng phụ trợ, ba hiệp là có thể đánh bại Tần Mệnh. Mặc kệ hắn là Phong Tử hay cuồng đồ gì, trước thực lực tuyệt đối, dù cuồng ngạo đến đâu, cũng chỉ còn nước kêu than.
Tần Mệnh, chúng ta đến đây.
Vân Tước Hào, chúng ta đến đây.
Bọn chúng sát khí đằng đằng, linh lực toàn thân gia tốc lưu chuyển, kích hoạt võ pháp, sẵn sàng nghênh chiến.
Lý Mạt đang phi nhanh, bỗng giơ tay, ra hiệu đội ngũ phía sau tản ra, tạo thành vòng vây che phủ ngọn núi xương. Hắn lại tăng tốc, lao thẳng về phía trước.
Ngay khi hắn sắp đặt chân lên ngọn núi xương, đột nhiên biến cố xảy ra. Đỉnh núi xương nổ tung, một luồng sáng chói lòa bùng nổ, tia lôi giáng xuống như thác, vang vọng đất trời.
Từ xa nhìn lại, một con Lôi Bằng khống lồ xông ra từ đống xương, giữa trời lôi điện và tro tàn, ngẩng đầu gào thét, bá liệt và hung mãnh. Tiếng gào xé gió, tựa như lôi triều bạo động, định tai nhức óc. Nó giống như một con cự thú chân thật, thức tỉnh từ mộ xương" cao hàng trăm mét, giết ra khỏi thế giới Vong Linh, giáng lâm Vạn Tuế Sơn. Cảnh tượng đột ngột và kinh người, Lôi Bằng khổng lồ cùng lôi điện đầy trời, trong nháy mắt lấp đầy ánh mắt mọi người, sự hung mãnh và rung động ập đến khiến ai nấy đều biến sắc.
Lôi Bằng ngẩng đầu thét dài, vung đôi Lôi Dực đỏ rực khổng lồ, cuốn lên Lôi Bạo kinh người, từ trên trời giáng xuống, nhào về phía Lý Mạt.
Lý Mạt hơi biến sắc mặt, ánh mắt bỗng trở nên hung ác, tốc độ chẳng những không dừng lại mà còn đạp nát một cái đầu xương cự thú, phóng lên trời cao, gào thét cuồng nhiệt, vung trọng đao chém lên: "Liệt Dương Đao Pháp - Liệt Dương Song Huy!"
Cường quang hừng hực phá thể mà ra, chiếu sáng thiên địa, nhiệt độ kỳ cao, như mặt trời thiêu đốt không gian. Toàn thân hắn đỏ rực, gần như trong suốt, liệt diễm cuồn cuộn hội tụ vào trường đao, theo hắn chém xuống, như sông lớn lao nhanh, mãnh liệt xông ra, liên tục hai đao, sôi trào hai luồng ánh sáng, lao thẳng lên trời cao, đốt cháy không gian, lớp trước ngã xuống, lớp sau tiến lên, xông về phía Lôi Bằng khổng lồ.
Thực lực Địa Vũ Ngũ Trọng Thiên được thi triển đến cực hạn.
Một tiếng nổ lớn vang lên giữa sườn núi xương, từng mảnh xương có thể sánh ngang xe cộ bị nổ tung, nửa ngọn núi xương bị tạc thành bụi, khí lãng cuồn cuộn theo sát, đâng trào ra tứ phía.
Lôi Bằng bị cường quang bao phủ, bị nhiệt độ cao thiêu đốt, bị hoàn toàn thôn phệ.
"Ha ha!" Lý Mạt cuồng tiếu, tốc độ không giảm.
Nhưng mà...
"Lôi Bằng Phách Thế Quyền!"
Lôi Bằng căn bản không bị thôn phệ, mà bị Tần Mệnh khống chế, dẫn dắt, hội tụ vào nắm tay phải. Tần Mệnh vung cánh, xông ra khỏi cường quang, chống đỡ thủy triều cường công của Ngữ Trọng Thiên, chớp nhoáng áp sát, đối điện va chạm với Lý Mạt, giơ cao Lôi Quyền, hung hăng đấm vào mặt hắn.
Lôi Bằng hơn trăm mét bị nén lại thành kích thước nắm tay, một quyền này uy lực, gọi là bá đạo.