“Nghe đồn rằng, Hắc Giao chiến thuyền năm xưa sở đĩ biến mất là do lạc vào dòng chảy thời không hỗn loạn. Đến tận hôm nay, nó mới trôi đạt cùng Vạn Tuế Sơn suốt hàng vạn năm, rồi giáng lâm xuống thế gian! Cũng có người bảo, Hắc Giao chiến thuyền sau hai mươi năm phiêu bạt, vượt qua đòng sông tuế nguyệt dài đằng đãng, đã tìm được đường về. Nó vặn vẹo dòng chảy thời không, khiến Vạn Tuế Sơn cố thủ thời không cũng xuất
Căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng của môn đồ vọng lại bên tai mọi người.
Việc Hắc Giao chiến thuyền mất tích bí ẩn suốt hai mươi năm vốn đã rất kỳ lạ, cổ quái. Trong ngần ấy năm, không ai phát hiện ra tung tích của nó. Ngay cả nhiều cường giả Cổ Hải cũng từng đến U Linh Hải Vực tìm kiếm.
Lẽ nào, nó thực sự đã xâm nhập vào dòng chảy thời không hỗn loạn?
Lần trở về này, nó thật sự kéo theo cả Vạn Tuế Sơn?
Một vị trưởng lão bỗng quát lớn: "Vớ vấn! Vạn Tuế Sơn chỉ là truyền thuyết, còn chưa chắc đã tồn tại. Ai tung tin đồn nhằm nhí vậy?”
Một vị trưởng lão khác cũng lên tiếng: "Đúng vậy! Chắc chắn có kẻ cố ý tung tin đồn để dọa lui các cường giả, rồi tự mình đi tìm Hắc Giao chiến thuyền."
Môn chủ Phong Lôi Môn nghiêm nghị nói: "Vì sao lại có loại truyền ngôn này?"
Vạn Tuế Sơn là một truyền thuyết, nhưng hơn cả là một điều cấm kỵ. Nếu có thứ gì trên đời chỉ bằng lời đồn hư vô phiêu diêu cũng có thể khiến vô số cường giả chùn bước, thì đó chính là Vạn Tuế Sơn!
Môn đồ lắc đầu: "Trên đảo chỉ rộ lên tin đồn này thôi, không ai biết nó bắt nguồn từ đâu."
"Ý ngươi là, tin đồn này lan ra từ Lưu Ly Đảo của chúng ta?"
"Có... Có thể lắm..." Môn đồ không dám chắc chắn.
Môn chủ Phong Lôi Môn nhíu mày, đi đi lại lại trong phòng. Hắc Giao chiến thuyền, sức cám dỗ quá lớn! Nhưng U Linh Hải Vực là một nơi quỷ quái, không phải chỗ người đặt chân, nhất là cái truyền ngôn Vạn Tuế Sơn kia, càng khiến lòng ông thêm hoang mang.
Ông đã phải rất vất vả mới ngồi lên được vị trí môn chủ Phong Lôi Môn, tiến vào Thánh Vũ Cảnh cũng chẳng dễ dàng gì.
Bảo bối thì tốt thật, nhưng lại sợ bỏng tay.
Vạn Tuế Sơn ư? Nhớ đến truyền thuyết kia, ông liền rùng mình. Loại đồ vật này căn bản không nên tồn tại trên đời.
Các trưởng lão trăn trở, trao đổi ý kiến rồi đồng loạt chắp tay: "Toàn quyền nghe theo môn chủ định đoạt."
Môn chủ Phong Lôi Môn chắp tay sau lưng, siết chặt nắm đấm, ánh mắt sáng rực như điện xẹt: "Phú quý tại hiểm trung cầu! Xông vào U Linh Hải Vực!"
... ... ...
Nữ Nhi Các!
Các chủ cùng đồng đảo cung phụng tề tựu tại nội viện sâu kín, cũng bị tin tức bất thường này làm chấn động.
"Vạn Tuế Sơn, Thần Sơn trấn giữ Thời Không Trường Hà, thánh địa bất diệt trong truyền thuyết." Các chủ Nữ Nhi Các lẩm bẩm, miệng Cửu Ngục Vương nhắc đi nhắc lại về quái vật ở U Linh Hải, lẽ nào chính là nó? Đây có phải là mục đích thực sự của Cửu Ngục Vương khi trở về từ Cổ Hải?
Trên đời thật sự có Vạn Tuế Sơn sao?
Thật sự có Thời Không Trường Hà sao?
"Các chủ, sự việc ở U Linh Hải Vực đã lan khắp Lưu Ly Đảo, từ các tông môn lớn đến những kẻ săn thú đều đã biết. Chẳng bao lâu nữa, các hòn đảo lân cận, các hải vực lân cận cũng sẽ nhận được tin tức. Theo ta thấy, tin tức về Vạn Tuế Sơn không thể ngăn được bao nhiêu người, cũng chẳng mấy ai tin. Chẳng bao lâu nữa sẽ có hàng ngàn hàng vạn người xâm nhập U Linh Hải Vực. Chúng ta, Nữ Nhi Các, có nên hành động không?"
"Ta không tin cái gì Vạn Tuế Sơn, những thứ giả đối không có thật chỉ để lừa những kẻ nhát gan mà thôi."
"Trăm ngàn năm qua, vô số cường giả đã chết ở U Linh Hải Vực, để lại vô số bảo tàng. Lần oanh động này chính là một cơ hội, rất có thể các thợ săn trên các hòn đảo sẽ thừa cơ các cường tông đại phái xâm nhập U Linh Hải Vực để cướp đoạt Hắc Giao chiến thuyền mà tiến vào thám hiểm."
Các cung phụng nhao nhao bày tỏ ý kiến. Nữ Nhi Các tuy trước nay luôn kín tiếng, nhưng gần đây vì chuyện của Cửu Ngục Vương, lại bị Vu Điện nhòm ngó, mỗi ngày đều như giẫm trên băng mỏng. Nếu lúc này có thể chiếm được Hắc Giao chiến thuyền, chẳng khác nào có thêm đường lui. Dù bị Vu Điện tập kích, cũng có cơ hội toàn thân trở ra.
Các chủ trầm ngâm hồi lâu rồi chậm rãi lắc đầu: "Lần này, Nữ Nhi Các không tham dự vào sự kiện U Linh Hải Vực."
"Cái này..." Các cung phụng trao đổi ánh mắt, ngập ngừng nói: "Chẳng lẽ các chủ lo lắng về Vạn Tuế Sơn? Đó chỉ là truyền ngôn, một thứ không tồn tại. Ta đoán rất có thể có kẻ cố ý tung ra tin đồn như vậy để đe dọa những thế lực nhòm ngó Hắc Giao chiến thuyền."
Các chủ Nữ Nhi Các không tin truyền thuyết, nhưng lại nguyện ý tin Cửu Ngục Vương. Cửu Ngục Vương đã từ xa xôi vạn dặm trở về đò xét U Linh Hải Vực, hẳn không chỉ đơn thuần là tìm kiếm Hắc Giao chiến thuyền.
"Phái một đội đi vào tìm hiểu tình hình, những người còn lại toàn bộ ở lại Nữ Nhi Các." Các chủ Nữ Nhi Các lạnh lùng ra lệnh: "Điện Thục! Ngươi dẫn người đi vào, nhiều nhất không quá mười người."
Điện Thục, một trong mười đại cung phụng của Nữ Nhi Các, đứng dậy lĩnh mệnh, tự mình đi chọn lựa nhân viên.
"Vân Nhi." Các chủ Nữ Nhi Các khẽ gọi.
"Các chủ!" Vân Nhi ngồi ở vị trí cuối cùng, vội vàng đứng dậy hành lễ.
"Tần Mệnh hiện đang ở đâu?”
"Tứ Phương Trấn! Hắn gia nhập đoàn thể Liệp Sát Giả 'Tuyệt Ảnh', còn hình như đã thành đội trưởng của họ."
"Ngươi theo Điện Thục tiến vào U Linh Hải Vực, cụ thể phải làm gì, tự ngươi quyết định."
"Đệ tử hiểu."
Bầu không khí ở Lưu Ly Đảo như chảo dầu nóng hổi bị dội nước lạnh vào, sôi sục dữ dội. Ngay cả những tin tức đang nóng hổi như 'Vu Điện', 'Hoang Thần Tam Xoa Kích', 'Thiên Vương Điện' cũng tạm thời bị dẹp sang một bên, không ai để ý đến. Dù sao những thứ đó đã dần đi xa, còn sự kiện U Linh Hải Vực thì lại ở ngay trước mắt.
Phong Lôi Môn, Kim Dương Tông, Nhất Nguyên Tông, Tứ Hải Hội... những tông môn hàng đầu của Lưu Ly Đảo đều bắt đầu ráo riết chuẩn bị.
Rất nhiều Liệp Sát Giả sau khi nhận được tin tức liền bắt đầu mua sắm tài nguyên, chuẩn bị xuống thuyền ra biển, xông pha U Linh Hải Vực.
Tứ Phương Trấn, khu quần cư của Liệp Sát Giả, hoàn toàn thức tỉnh. Đầu đường cuối ngõ, quán rượu lữ điếm, đâu đâu cũng bàn tán xôn xao. Đa số đều mong đợi có thể tìm được Hắc Giao chiến thuyền, đoạt lấy pháo đài di động trong truyền thuyết, cũng có người muốn nhân cơ hội này xâm nhập U Linh Hải Vực, tìm kiếm những bảo tàng bị thất lạc ở đó.
Từng nhóm từng nhóm thợ săn rời khỏi Tứ Phương Trấn, rủ nhau ra bến tàu, tìm kiếm thuyền có thể ra khơi đến U Linh Hải Vực. Cũng có người đi nghe ngóng động tĩnh của Phong Lôi Môn và các tông môn khác, chuẩn bị bám theo sau họ tiến vào U Linh Hải Vực.
Tần Mệnh nhận được tin tức, quả quyết quyết định tiến vào U Linh Hải Vực. Bọn họ tạm thời gác lại mâu thuẫn với 'Hàn Triều'. 'Hàn Triều' cũng giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, cả hai trước sau rời khỏi Tứ Phương Trấn, đến các cửa hàng trên đảo mua dược liệu, đồ ăn, chuẩn bị cho chuyến xâm nhập U Linh Hải Vực.
U Linh Hải Vực không phải một vũng nước, cũng không phải một khu vực nguy hiểm thông thường, mà là một vùng đại đương mênh mông rộng lớn, phạm vi lớn đến mức không thể tưởng tượng, bay cao mấy ngàn thước cũng không nhìn thấy bờ, mà cũng chưa từng có loài Ác Điểu nào có thể bay qua nó. Mức độ nguy hiểm ở đó không thua gì Cổ Hải, thậm chí còn hơn. Một khi lạc đường bên trong, thật không phải mấy ngày mấy tháng có thể thoát ra, cho nên nhất định phải chuẩn bị thật đầy đủ.