"Ba chiếc thuyền tụ lại một chỗ kìa."
"Táng Hải U Hồn, giết Tần Mệnh, đoạt hai chiếc thuyền của hắn, chúng ta nguyện theo ngươi lăn lộn."
"Táng Hải U Hồn, dạy cho Tần Mệnh một bài học, thằng nhãi này phách lối quá rồi."
"Tần Mệnh muốn làm gì? Cướp Táng Hải U Hồn à? Tiểu tử này bành trướng quá rồi, tưởng mình vô địch thiên hạ thật sao?"
"Đây là Tần Mệnh hả? Ta [ần đầu thấy mặt hắn đấy."
Mọi người vừa hưng phấn vừa chờ mong nhìn lên không trung. Ba chiếc thuyền tụ tập! Lôi Man Hiệu, Vân Tước Hào, Kiếm Ngư Hiệu! Ai mà không khát khao có được một chiếc cơ chứ?
Tần Mệnh! Táng Hải U Hồn! Hai nhân vật nổi danh nhất Vạn Tuế Sơn sau Vạn Tuế Sơn, cuối cùng chạm mặt, liệu sẽ tạo nên những tia lửa nào đây?
Tần Mệnh rất mạnh, nhưng Táng Hải U Hồn còn mạnh hơn!
Đánh đi! Ha ha, đánh đi!
Rất nhiều cường giả âm thầm chuẩn bị, căng thắng theo dõi bầu không khí trên không. Nếu Táng Hải U Hồn hạ được Tần Mệnh, cướp đi hai chiếc thuyền, bọn họ sẽ hô hào xông lên, giết Táng Hải U Hồn, rồi chia nhau ba chiếc thuyền kia.
Mấy vị cường giả ngũ trọng thiên liên tục nháy mắt với Lôi Áo, bảo hắn kiềm chế Táng Hải U Hồn, còn lại để bọn họ hiệp trợ. Lần này có tận ba chiếc thuyền, đủ cho bọn họ chia đều.
"Minh chủ?" Lính của Lôi Áo vừa khẩn trương vừa mong chờ. Tìm kiếm vất vả lâu như vậy, cuối cùng cũng thấy ba chiếc thuyền. Nếu chỉ có bọn họ, chắc chắn không phải đối thủ của Táng Hải U Hồn, nhưng nếu có vài trăm người khắp núi này giúp sức, xử lý Táng Hải U Hồn vẫn có chút nắm chắc.
"An tâm chớ vội, xem tình hình đã." Lôi Áo cũng nóng lòng.
Tần Mệnh dừng lại giữa không trung, cảnh giác đám đông bên dưới đang rục rịch. Ba chiếc thuyền tề tựu có sức hút quá lớn với nhiều người, mắt ai nấy đều đỏ lên.
“Ngươi bị thương?" Táng Hải U Hồn lạnh lùng hỏi, giọng đầy sát khí, uy hiếp đám đông.
Tần Mệnh đáp xuống bên cạnh hắn, nhỏ giọng nhắc nhở: "Đừng dây dưa với bọn chúng, ta không bị thương, ta đang dụ Hải Hồn Hiệu đến."
"Hải Hồn Hiệu trong tay ai?" Táng Hải U Hồn sắc bén nhìn xuống đám đông ồn ào. Hắn nghe tin Tần Mệnh bị vây ở đây nên mới đến giúp.
"Chưa xác định được thân phận, chỉ biết mặt."
"Cần ta giúp không?"
“Không cần, ta ứng phó được. Tìm được Liệt Phong Hiệu chưa?”
"Vẫn bặt vô âm tín." Táng Hải U Hồn đã dùng mọi cách, nhưng Liệt Phong Hiệu vẫn không xuất hiện, cứ như chưa từng giáng lâm xuống Vạn Tuế Sơn vậy. Nhưng Lôi Man Hiệu trong tay hắn đã được sửa chữa hoàn chỉnh, có thể mơ hồ cảm nhận được sự tồn tại của Liệt Phong Hiệu, chỉ là không thể xác định vị trí.
"Ta rút trước, ngươi cũng tản đi, đừng dây dưa."
Trong đám đông vang lên tiếng xì xào bàn tán, kỳ lạ thật, sao hai người này không đánh nhau? Không giương cung bạt kiếm, không đối chọi gay gắt. Tần Mệnh sao dám đến gần Táng Hải U Hồn, không sợ bị chém à?
Chẳng lẽ...
Nhiều người biến sắc, chẳng lẽ hai người này hợp tác?
Ý nghĩ vừa xuất hiện, nhiều người không thể giữ được bình tĩnh.
Càng nhìn càng giống, càng nhìn càng khẩn trương, nếu hai người này liên hợp, với mọi người mà nói, đó không phải là tin tốt. Như vậy ai còn có thể cướp thuyền từ tay bọn họ? Táng Hải U Hồn được gọi là chiến lực cấp cao nhất Vạn Tuế Sơn hiện tại, nếu phối hợp với Tần Mệnh và đồng bọn, mãnh nhân xứng cuồng nhân, ai dám gây?
Trừ phi có thể triệu tập ba năm cái liên minh khổng lồ vây quét, và phải chuẩn bị tinh thần lưỡng bại câu thương, nếu không đừng hòng nhúng chàm vào thuyền.
Đây không phải khuếch đại, đây là sự thật!
Thảo nào Tần Mệnh mất tích nửa tháng, hóa ra là đi tìm Táng Hải U Hồn?
Thảo nào Tần Mệnh có thể đồ diệt Hồng Phấn liên minh, hóa ra là có trợ thủ.
"Tần Mệnh và Táng Hải U Hồn liên hợp, trong tay bọn họ có ba chiếc thuyền. Có thực lực, có thuyền, chúng ta có tư cách ảnh hưởng cục diện Vạn Tuế Sơn." Lôi Áo vừa ngưng trọng vừa ngưỡng mộ. Tần Mệnh đi một nước cờ diệu kỳ, không chỉ có được chiếc thuyền thứ ba, còn có được một chiến lực mạnh mẽ.
"Các ngươi liên hợp?" Có người không nhịn được gọi vọng lên không trung, muốn một câu trả lời chắc chắn.
Tần Mệnh vác Bá Đao, phóng thích Lôi Triều, uy hiếp các cường giả trong núi: "Muốn đối đầu với chúng ta, hay hợp tác với chúng ta? Xuất thủ thì suy nghĩ cho kỹ."
Hắn vỗ cánh bay lên không trung, như một đạo lưu quang biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Táng Hải U Hồn đợi Tần Mệnh đi rồi mới cưỡi Kim Sư rời đi theo hướng ngược lại.
"Đừng để bọn chúng chạy."
Có người hô lớn, nhưng trong núi có rất nhiều người, không ai ra tay. Cản Tần Mệnh? Táng Hải U Hồn lại giết tới. Cản Táng Hải U Hồn, Tần Mệnh lại giúp.
"Bọn họ thật sự hợp tác à? Sao ai cũng chạy hết vậy."
“Làm sao bây giờ, còn cướp không?”
"Khó nói chúng ta chỉ có thể hợp tác với Tần Mệnh? Thằng điên này không phải loại lương thiện, hợp tác với hắn có khi bị hắn nuốt chửng mất."
Tất cả các liên minh đều đang bàn tán, không ai ngờ lại thành ra thế này.
Làm sao bây giờ?
Hợp tác cũng được, nhưng hợp tác với Tần Mệnh? Luôn cảm thấy không đáng tin cậy cho lắm.
Huống chỉ, thuyền phải nắm trong tay mình, giữ trong tay người mình tin tưởng, mới đảm bảo có thể lên thuyền. Chưa đến phút cuối, họ vẫn hy vọng tự nắm giữ vận mệnh của mình, chứ không muốn bị kẻ không tin tưởng, thậm chí còn sợ hãi, khống chế.
"Lôi Áo minh chủ, liên hợp không?" Một vị minh chủ tiến đến, dẫn theo rất nhiều thuộc hạ. "Tần Mệnh rất có thể đã hợp tác với Táng Hải U Hồn, có lẽ còn có thế lực khác đầu nhập vào Tần Mệnh. Hiện tại chỉ dựa vào một liên minh không thể là đối thủ của bọn họ, nhất định phải cường cường liên hợp mới có cơ hội."
Là minh chủ liên minh, là người có dã tâm và thực lực, ông ta muốn không chỉ là tư cách lên Hắc Giao chiến thuyền, mà còn là quyền nắm giữ vận mệnh người khác! Ở Vạn Tuế Sơn này, lấy gì để nắm giữ vận mệnh người khác? Lấy gì để người khác một lòng ủng hộ? Đương nhiên là thuyền!
Ông ta tin rằng người như Lôi Áo cũng có suy nghĩ như vậy. Không thể để người khác nắm giữ vận mệnh của mình, mà mình phải nắm giữ vận mệnh của người khác.
Lại có một vị liên minh tiến đến: "Lôi Cưu minh chủ, nếu ngươi gật đầu, liên minh của ta nguyện ý toàn bộ gia nhập các ngươi, minh chủ vẫn là do ngươi làm. Thế nào?"
Lôi Áo biết hai hiên minh này, đều là những liên minh có thực lực hàng đầu trong số đông ở Vạn Tuế Sơn, có rất nhiều Huyền Vũ cao giai và Địa Vũ giả. Nếu có thể thôn tính bọn họ, quả thật có thể lớn mạnh thực lực, thậm chí nhảy lên trở thành đoàn thể liên minh mạnh nhất Vạn Tuế Sơn. Thế nhưng, đáng lẽ phải rất cao hứng, hắn lại bất ngờ do dự.
"Minh chủ?" Các bộ hạ cũ của 'Lôi Cưu' thấy kỳ lạ, nhận lời đi chứ! Liên hợp hai liên minh này, rồi chiêu mộ thêm mấy liên minh nữa, tạo thành một quy mô một hai trăm người, đủ để quét ngang Vạn Tuế Sơn, vây quét Tần Mệnh, đoạt lấy thuyền.
Lôi Áo khẽ động lòng, thẳng thắn cười nói: "Hai vị đã để mắt đến Lôi mỗ này, ta liền không khách khí. Ta làm minh chủ, hai người các ngươi làm phó minh. Ở Vạn Tuế Sơn này, chúng ta đồng sinh cộng tử, rời khỏi Vạn Tuế Sơn, chúng ta mãi mãi là bạn hữu."
"Ha ha, Lôi minh chủ sảng khoái! Ở Vạn Tuế Sơn này, chúng ta duy ngươi như Thiên Lôi sai đâu đánh đó, rời khỏi nơi này, chúng ta vĩnh viễn là bạn hữu." Hai vị minh chủ này ở thế giới bên ngoài đã kính sợ hung danh của Lôi Áo, cũng tin tưởng thực lực của hắn. Tam phương liên hợp, nhất định có thể chống lại Tần Mệnh và Táng Hải U Hồn. Nếu có thể đoạt được ba chiếc thuyền, họ sẽ nắm giữ cục diện Vạn Tuế Sơn.
Đáy mắt Lôi Áo hiện lên tia tinh quang vi diệu: "Chỉ dựa vào chúng ta vẫn chưa đủ, chúng ta cần chiêu mộ thêm đội ngũ, ít nhất phải mở rộng lên trăm người trở lên. Ta còn có một yêu cầu, gặp chuyện, mọi người tương hỗ thương lượng, nhưng khi quyết định vận mệnh liên minh, ta có quyền phủ quyết."