Lôi Đình Cố Thành!
Tần Mệnh nói đi Lôi Đình Cổ Thành lịch luyện nửa năm, kết quả vừa đi đã một năm, ngay cả Nguyệt Tình cũng đã đến ba tháng, Tần Mệnh vẫn bặt vô âm tín.
Người Tần gia nóng ruột, nhiều lần phái người đến Thanh Vân Tông cầu viện, mong họ giúp đỡ, an bài đệ tử tìm kiếm Tần Mệnh trong Vân La Sâm Lâm. Không hẳn họ cho rằng Tần Mệnh gặp nạn, chỉ là lâu như vậy không có tin tức, trong lòng thực sự bất an. Nguyệt Tình có khế ước với Tần Mệnh, biết hắn còn sống, nhưng Yêu Nhi và những người khác thì không, mà nàng lại không thể tiết lộ chuyện khế ước.
Mãi đến gần đây, Hô Diên Trác Trác trở về, mang tin tức của Tần Mệnh, đồng thời báo cả chuyện đang xảy ra ở Hải Vực.
"Tần Mệnh vào Hải Vực đã nửa năm?" Người Tần gia chưa kịp thở phào, lòng lại treo ngược lên. Đứa nhỏ này thật không để người ta yên, không thể cho mình nghỉ ngơi chút sao? Bao nhiêu chuyện còn chưa thu xếp xong, đã một mình xông vào Hải Vực. Đi thì đi, sớm thích nghi với hoàn cảnh cũng tốt, nhưng nó lại vướng vào sự kiện nguy hiểm này.
Nguyệt Tình và Yêu Nhi sắc mặt khó coi, đã hẹn cùng nhau tiến Cổ Hải, vậy mà hắn tự ý đi trước? Còn gặp phải chuyện rối rắm nguy hiểm như vậy.
Hô Diên Trác Trác trở về là để giải thích cho Tần Mệnh: "Tần Mệnh khi đó đi gấp như vậy là vì Hoang Thần Tam Xoa Kích có dị động, hắn muốn đến đó xem tình hình, dự định một hai tháng sẽ về, ai ngờ lại chạm mặt Vu Chủ của Vu Điện. Sau đó thì một loạt chuyện xảy ra, muốn về cũng không được. Hắn còn dặn ta phải giải thích với mọi người, và nói tạm thời hắn không gặp nguy hiểm."
"Tạm thời? Tạm thời là bao lâu?" Đường Ngọc Chân muốn không lo cũng không được, nàng không phản đối Tần Mệnh xông pha, cũng biết Tần Mệnh không thể vì nàng mà dừng lại. Nhưng Tần Mệnh lại dính líu đến chuyện toàn bộ Hải Vực đều nhòm ngó Thánh Khí. Hải Vực rộng lớn hơn lục địa vô số lần, cường giả nhiều vô kể, môi trường lại phức tạp hỗn loạn, Tần Mệnh chưa dò xét tình hình đã lao đầu vào cái mớ hỗn độn đó, thật là quá thiếu suy nghĩ. Như vậy là không có trách nhiệm với bản thân, cũng không có trách nhiệm với người lo lắng cho nó.
"Tần Mệnh không muốn về là vì không muốn kéo chiến tranh về Bắc Vực, hắn cũng bất đắc dĩ thôi." Hô Diên Trác Trác gãi đầu, cười trừ.
Yêu Nhi liếc Nguyệt Tình rồi hỏi: "Chuyện ở Thiên Vương Điện là sao? Nếu họ muốn giúp, cứ lấy Hoang Thần Tam Xoa Kích đi là xong, sao còn đánh nhau?"
"Thiên Vương Điện chắc là có kế hoạch gì đó." Hô Diên Trác Trác không đoán ra mục đích của Thiên Vương Điện. Trước khi đến, hắn nghĩ Cửu Ngục Vương chỉ muốn đánh vài trận ác liệt, thu hút sự chú ý, chuyển hướng ánh mắt của Hải Vực khỏi Tần Mệnh, rồi sau đó biến mất. Ai ngờ tin tức liên tục truyền đến, Cửu Ngục Vương không chỉ đánh vài trận ác liệt, mà là đang bày thế muốn khiêu chiến Hải Vực. Hiện tại đã có Ngũ Vương Tứ Hầu xuất chiến, một Vương một Hầu chiến tử, còn có bạn bè của các Vương Hầu tham chiến, cũng có thương vong. Hắn càng ngày càng không hiểu cục diện rối rắm này, nhưng có thể dự cảm được có âm mưu hoặc kế hoạch gì đó bên trong.
"Chết cả Vương Hầu rồi, còn không dừng tay? Bọn họ rốt cuộc muốn làm gì?" Đồ Vệ lo lắng cho Tần Mệnh, Tần Mệnh bôn ba bao năm nay, càng ngày càng ưu tú, càng ngày càng mạnh mẽ, họ tự hào về Tần Mệnh, cũng yên tâm về khả năng sinh tồn của nó. Nhưng Hải Vực đối với họ vừa thần bí vừa xa xôi, lại đầy rẫy nguy hiểm. Giờ đến cả Vương Hầu cũng chết, Tần Mệnh có gặp nguy hiểm không?
"Tần Mệnh đâu? Có tin tức gì về nó không?" Nguyệt Tình mấy ngày nay cảm thấy không kết nối được với dấu hiệu sinh mệnh của Tần Mệnh, như thể hắn đột nhiên biến mất khỏi thế gian này. Theo lời chúng Vương đã giải thích, Cửu Tinh Cửu Diệu Thanh Thần Sát Hồn Chú sẽ xâu chuỗi sinh tử của nàng với Tần Mệnh, nếu Tần Mệnh thật sự gặp nguy hiểm đến tính mạng, nàng sẽ là người hiến sinh mệnh đầu tiên, nhưng tại sao Tần Mệnh không sao, mà nàng vẫn ổn?
"Từ khi Cửu Ngục Vương rời đi, Tần Mệnh đã mất tích. Ta đã phái Mã Đại Mãnh dẫn người đi tìm Tần Mệnh, mọi người đừng quá lo lắng."
"Tần Mệnh xuất hiện lần cuối ở đâu?" Yêu Nhi không nhịn được, nhất định phải tìm được Tần Mệnh. Chuyện khác Yêu Nhi thích tham gia náo nhiệt, hoặc để Tần Mệnh tự gây chuyện, nhưng lần này hoàn toàn khác, nàng nhất định phải ở bên Tần Mệnh mới yên tâm.
"Lưu Ly Đảo, chính là nơi Cửu Ngục Vương nghênh chiến Táng Hoa Vu Chủ." Hồ Diên Trác Trác không đám nói nhiều, khéo léo che giấu biểu lộ. Bởi vì ngay sau khi lên bờ, hắn đã nhận được tin, một tin đến từ Lưu Ly Đảo, nói rằng U Linh Hải Vực đại bạo động, tất cả những ai đến gần đều mất tích bí ẩn, ít nhất có một vạn người, đến nay chưa ai sống sót trở ra. Hắn không đám chắc trong số đó có Tần Mệnh hay không.
"Ta phải xuống biển." Nguyệt Tình bất an, nàng muốn ra biển.
"Ta đã chuẩn bị sẵn thuyền buồm, ở ngay Thủ Vọng Hải Ngạn. Các cô lần đầu xuống biển, cứ đi thuyền đi."
Nguyệt Tình và Yêu Nhi đồng thanh: "Hôm nay xuất phát."
Đường Ngọc Chân đứng dậy: "Có cần ta sắp xếp thêm người giúp đỡ không?"
"Không cần, cứ ở lại giữ Lôi Đình Cổ Thành." Trước đó Yêu Nhi đã vài lần tâm sự với Đường Ngọc Chân, dù tương lai xảy ra chuyện gì, mong nàng có thể đùng thân phận công chúa bảo đảm sự an bình cho Lôi Đình Cổ Thành.
Gia chủ Hô Diên đứng dậy an ủi: "Mọi người cũng đừng quá lo lắng, Tần Mệnh bao năm nay đã trải qua nhiều sóng gió, có kinh nghiệm, sẽ biết tự bảo vệ mình. Mọi người cứ yên tâm đi, có gia tộc Hô Diên và Thiết gia, còn có Ngũ Đại Tông Môn, không ai dám đến Lôi Đình Cổ Thành làm càn."
"Chú ý an toàn, nhất định phải chú ý an toàn." Lý Linh Đại nắm tay họ, lặp đi lặp lại dặn dò.
Đang lúc Yêu Nhi và Nguyệt Tình thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời khỏi thành phủ, một mật tín được chuyển đến tay Nguyệt Tình.
"Ai gửi?" Yêu Nhi hỏi.
"Thiên Vương Điện! Vạn Tuế Sơn phong điện tỏa sơn năm năm, mười hai vị trưởng lão, Ngũ Vương, Bát Hầu, đã toàn bộ khởi hành, đến Hải Vực tiếp viện Cửu Ngục Vương."
"Cái gì?" Mọi người kinh hô, vội vàng xem tin.
Nguyệt Tình nhìn về phía Hải Vực, khẽ cau mày, thần sắc ngưng trọng. Thiên Vương Điện xưa nay chưa từng có hành động chung, tất cả Vương Hầu đều tự nguyện tham gia, Thiên Vương Điện thậm chí lần đầu tiên dùng 'chiến' lệnh, truyền đến Hải Vực, kêu gọi tất cả Vương Hầu gác lại công việc, khẩn trương tiếp viện Cửu Ngục Vương. Nàng bỗng nhiên hiểu ra, mọi chuyện đều sáng tỏ, Thiên Vương Điện muốn lợi dụng Hoang Thần Tam Xoa Kích, lợi dụng sự kiện này, họ muốn... thị uy! Thị uy với quần hùng Hải Vực!
Thiên Vương Điện muốn truyền bá uy danh của họ trên lục địa đến Hải Vực.
Thế nhưng, Hải Vực khác với lục địa, Hoang Thần Tam Xoa Kích khiến các bá chủ Cổ Hải động tâm, cuộc thị uy này có thể mất kiểm soát không? Sẽ diễn biến thành kết cục gì? Sẽ có bao nhiêu Vương Hầu bỏ mạng? Hơn nữa, cái gọi là 'chiến' lệnh này hoàn toàn trái ngược với tôn chỉ của Thiên Vương Điện!
Ai đã đưa ra quyết định này?
Ai có tư cách đưa ra quyết định như vậy?
Vì sao chúng Vương lại tự nguyện?
"Không được, ta phải liên lạc với hoàng thất, phái người tiếp viện Tần Mệnh." Đường Ngọc Chân bất an, Thiên Vương Điện muốn làm gì? Sự điềm đạm của họ đâu? Quy tắc của họ đâu? Rốt cuộc họ muốn làm gì? Nàng có thể mặc kệ Thiên Vương Điện, nhưng không thể không quan tâm đến vai trò của Tần Mệnh trong chuyện này.
Gia chủ Hô Diên chau mày, cầm tờ mật thư xem lại: "Không cần liên hệ hoàng thất, Thiên Vương Điện xưa nay chưa từng có động viên quy mô lớn như vậy, lại còn hướng đến Hải Vực, Ngũ Đại Hoàng Triều sẽ không khoanh tay đứng nhìn đâu. Có thể sẽ phái người theo dõi, thậm chí có thể sẽ can thiệp."
Hắc Phượng nhìn hết người này đến người khác, trong lòng gào thét, lão tử còn chưa được hưởng mấy ngày thanh phúc, lại phải đính vào chuyện nguy hiểm này. Tần Mệnh, đồ hỗn đản nhà ngươi, đây không phải là tự tìm đường chết sao, mà là muốn gây chiến tranh đấy!
"Gần đây ta thấy trong người không khỏe, có thể không đi không?" Hắc Phượng cẩn thận hỏi. Ta không muốn chết, ta không muốn chết mà.
"Không khỏe chỗ nào?"
"Ta sợ biển, không hợp thủy thổ."
"Còn chưa đi mà ngươi đã biết sợ biển rồi?"
“Ta sợ độ cao."
Yêu Nhi dẫm chân lên đầu nó: "Sao ngươi không nói ngươi có thai?"
"Ái da, ta có thai, thật đó. Không tin ngươi hỏi con hồ ly kia, là nó!"
Con hồ ly trợn mắt trừng một cái, đi chết đi!
Yêu Nhi và Nguyệt Tình mặc kệ Hắc Phượng cầu xin khóc lóc ầm ĩ, túm lấy nó phóng lên trời, lao về phía Thủ Vọng Hải Ngạn.