Một lát sau.
Hoa Mãn Sương dẫn quân rời khỏi Tiên cung, hùng hổ tiến về phía không gian bên ngoài, từng bước một rời đi.
Phương Tri Hành ở lại trong cung nghỉ ngơi, uống trà, ngắm hoa, tản bộ, chẳng mấy chốc đã đến đêm.
Lúc này, thị nữ đến báo: "Đại trưởng lão Ti Bái Hổ cầu kiến."
Phương Tri Hành suy nghĩ một chút rồi gật đầu: "Cho mời."
Không bao lâu, 1¡ Bái Hố nghênh ngang bước vào, bên cạnh có hai tùy tùng đi theo.
"Gặp qua đạo hữu, nghe nói ngài họ Phương?" Ti Bái Hổ tươi cười niềm nở.
Phương Tri Hành liếc nhìn ba người Ti Bái Hổ, dường như đã nhận ra điều gì, khẽ nhíu mày, lạnh nhạt hỏi: "Ti đại trưởng lão tìm ta có việc gì?"
Ti Bái Hổ chắp tay sau lưng, đi vài bước, cười khẩy: "Đạo hữu có biết, Phong Thần Bộ hiện giờ đang tràn ngập nguy cơ, sắp sụp đổ đến nơi rồi không?"
Phương Tri Hành thờ ơ đáp: "Ta không thích vòng vo tam quốc, xin cứ nói thẳng."
T¡ Bái Hổ cười ha hả, lạnh giọng: "Phong Thần Bộ sở dĩ ra nông nỗi này, tất cả đều do lũ đàn bà thối tha gây nên, lão phu không thể trơ mắt nhìn cơ nghiệp này bị hủy trong tay Hoa thị Tiên Tộc."
Phương Tri Hành khẽ nheo mắt, nhếch mép hỏi: "Ngươi muốn làm gì?"
Ti Bái Hổ cười lớn một tiếng, không thèm giả vờ nữa, lộ vẻ dữ tợn, sát khí đằng đằng: "Thật ra cũng không có gì to tát, lão phu chỉ muốn mượn cái đầu trên cổ đạo hữu dùng một lát thôi."
Phương Tri Hành lùi lại một bước, kinh ngạc nói: "Dùng đầu của ta?"
Ti Bái Hổ hừ lạnh: "Hoa Mãn Sương con tiện nhân kia đầu óc không được tỉnh táo cho lắm, nhưng lão phu có cách cứu chữa. Ví dụ như, lão phu giết ngươi xong, đem đầu ngươi bày lên bàn, đợi Hoa Mãn Sương từ bên ngoài trở về, vừa đẩy cửa ra, nhìn thấy đầu của ngươi, nàng nhất định sẽ tỉnh táo lại ngay thôi, ngươi thấy có đúng không?"
Phương Tri Hành đáp: "Ngươi không sợ Hoa Mãn Sương nổi cơn thịnh nộ giết ngươi sao?”
Ti Bái Hổ cười âm trầm: "Nàng sẽ không biết chuyện này do ta làm, bởi vì người giết ngươi là cao thủ Viêm Hỏa bộ. . . ."
Hắn nhìn hai người bên cạnh, ý tứ đã rõ ràng.
Phương Tri Hành thở dài, bình tĩnh nói: "Thì ra là thế, thảo nào bọn chúng mang theo 'Viêm Hỏa chuông'."
Ti Bái Hổ sững sờ, hai người bên cạnh hắn không khỏi nhìn nhau, chau mày.
"Ngươi, ngươi làm sao biết trên người bọn chúng có Viêm Hỏa chuông?” T¡ Bái Hổ kinh nghỉ bất định.
Phương Tri Hành chậm rãi giơ hai tay lên, đồng thời búng ngón tay.
"Nhất Châm Kiến Huyết!"
Đột nhiên, hai đạo huyết mang bắn ra, nhanh như chớp giật, khó mà tin nổi.
Sưu!
Sưu
Ti Bái Hổ hoa mắt, sống lưng lạnh toát!
Ngay sau đó, hai người bên cạnh hắn đồng thời ngửa mặt ngã xuống, giữa trán có một lỗ máu, óc vỡ tung tóe.
"Ực ~"
Ti Bái Hổ nuốt một ngụm nước bọt, hai mắt trợn trừng, vẻ mặt hoàn toàn cứng đờ.
Phương Tri Hành chớp nhoáng giết chết hai Thượng Tiên Viêm Hỏa bộ, sắc mặt không đổi nói: Muốn mưu hại người khác, ít nhất cũng nên tìm hiểu lai lịch của đối phương trước chứ. T¡ Bái Hổ, ngươi quá sơ suất rồi!”
Ti Bái Hổ lùi lại ba bước, mồ hôi lạnh túa ra.
Đột nhiên, hắn lật tay lấy ra một chiếc chuông nhỏ màu trắng.
"Cửu phẩm Phù Dao chuông!"
Khóe miệng Phương Tri Hành nhếch lên, mừng rỡ.
Vừa hay, hắn đang thiếu thứ này, đúng là đang ngủ thì có người mang gối đến.
"Chuông à, ta cũng có một cái đây!"
Phương Tri Hành xòe tay, Thiên Thu chuông từ từ bay lên.
"A, đây chẳng phải là. . . ."
Con ngươi Ti Bái Hổ co rụt lại, trong lòng run lên, sâu trong linh hồn dâng lên một nỗi sợ hãi bản năng, giống như thần tử gặp hoàng đế.
"Đoàng ~"
Phương Tri Hành vung tay đánh mạnh vào Thiên Thu chuông, một tiếng vang vọng hùng vĩ lan ra, không gian xung quanh như ngưng đọng lại.
Chỉ trong nháy mắt, Ti Bái Hổ hoàn toàn cứng đờ tại chỗ, không thể động đậy dù chỉ một chút!
"Ngươi chỉ là cửu phẩm sơ kỳ, thực lực cũng thường thôi, kém xa ta."
Phương Tri Hành từng bước tiến về phía Ti Bái Hổ: "Ta tu luyện hai môn thần công, công đức vô lượng, dù ngươi và ta cùng cảnh giới, ngươi cũng không phải đối thủ của ta."
Vừa nói, hắn vừa vươn tay, chộp lấy chiếc chuông nhỏ màu trắng của T¡ Bái Hố, bỏ vào tay áo.
【1, Sưu tập ít nhất 5 chiếc Cửu phẩm Phù Dao chuông (Đã hoàn thành)】
Phương Tri Hành hài lòng cười, vung tay đấm vào mặt Ti Bái Hổ.
"Bộp!"
Ti Bái Hổ quỳ rạp xuống đất, ngất xỉu tại chỗ.
Phương Tri Hành không giết hắn, mà bắt sống, đem tặng cho Hoa Mãn Sương làm quà, chắc hắn sẽ rất thú vị.
Ba ngày trôi qua rất nhanh!
Hoa Mãn Sương từ bên ngoài trở về.
Nàng đã phải trả một cái giá không nhỏ để chuộc Hoa Mẫn Đình từ tay Viêm Hóa bộ.
May mắn thay, người của Sơn Linh bộ đã kịp thời ra tay can thiệp, nếu không Viêm Hóa bộ đã tùy ý làm bậy rồi.
Cũng chính vì điều này, Hoa Mãn Sương nợ Sơn Linh bộ một ân tình lớn.
Nàng vừa bước vào cửa, một người hầu đã tiến lên đón, nhỏ giọng nói: "Bộ chủ, sau khi người đi, đại trưởng lão đã đến bái kiến Phương Tri Hành, sau đó không biết xảy ra chuyện gì, bọn họ dường như đã đánh nhau."
Hoa Mãn Sương kinh hãi, vội hỏi: "Phương Tri Hành hiện giờ thế nào?"
Người hầu đáp: "Hắn thì không sao, chỉ là đại trưởng lão thì. . . ."
Chưa dứt lời, Hoa Mẫn Sương đã lao nhanh về phía một biệt viện, đẩy cửa xông vào.
Sau đó, ánh mặt nàng lóe lên, vẻ mặt lập tức trở nên vô cùng đặc sắc.
Trước mắt nàng là hình ảnh Ti Bái Hổ bị trói gô, treo ngược trên một cây đại thụ, mặt mũi bầm dập, chật vật và thê thảm.
Phương Tri Hành nằm nghiêng trên một chiếc ghế trúc, thong thả uống trà, vô cùng mãn nguyện.
Hoa Mẫn Sương tiến lên, dịu dàng hỏi: "Chuyện gì đã xảy ra vậy?"
Phương Tri Hành đáp: "Đại trưởng lão của ngươi cấu kết với người Viêm Hỏa bộ, muốn ám sát ta."
"Cái gì?!" Hoa Mãn Sương run lên, ánh mắt nhìn T¡ Bái Hổ, tràn đầy vẻ khó tin.
Nhưng câu nói tiếp theo của Phương Tri Hành càng khiến nàng kinh hãi:
"À phải, hắn còn khai ra, kẻ chủ mưu bắt cóc đệ đệ không phải Viêm Hóa bộ, mà là Sơn Linh bộ. Bọn chúng đã sớm cấu kết với nhau, định hợp sức nuốt trọn Phong Thần Bộ."
Hoa Mãn Sương cảm thấy nghẹt thở, vô cùng xấu hổ.
Tốt lắm Sơn Linh bộ!
Dám giỡn mặt ta như vậy!
"Lẽ nào lại như vậy!" Hoa Mãn Sương vỗ túi trữ vật, lật tay lấy ra Phù Dao chuông, búng ngón tay.
"Đoàng ~"
Một cơn bão trắng xóa quét ra, trông giống như vô số lưỡi dao hợp lại với nhau.
"Bộ chủ, tha mạng!" Ti Bái Hổ hoảng sợ kêu to.
Ngay lập tức, hắn bị cơn bão trắng cuốn lên không trung, nửa thân đưới bị xé tan thành trăm mảnh, nát vụn.
Chỉ còn lại một cái đầu rơi xuống đất.
Giết Ti Bái Hổ, tâm trạng Hoa Mãn Sương dịu đi phần nào, phân phó: "Người đâu, đem đầu Ti Bái Hổ mang đến Sơn Linh bộ!"
"Rõ!" Người hầu lập tức làm theo.
Phương Tri Hành thấy vậy, cười cười, vỗ vỗ đùi.
Hoa Mãn Sương hiểu ý, thẹn thùng cười, thuận thế ngồi vào lòng Phương Tri Hành, nép vào như chim non.
Phương Tri Hành cười nói: "Đừng nóng giận, chỉ cần chúng ta tiếp tục mạnh mẽ hơn, đừng nói thu thập Sơn Linh bộ và Viêm Hỏa bộ, thống nhất cả tám bộ cũng không thành vấn đề."
Hoa Mãn Sương rất tán thành, chỉ cần Thiên Thu chuông đứng về phía nàng, chiến thắng nhất định thuộc về nàng.
Có lẽ, ta thật sự có thể thống nhất tám bộ. . . .