“Thần Tỉnh Tông là một trong ngũ đại môn phái của Vương Ốc Tinh Hoàn, ngươi nói xem?”
Ánh mắt những tiên nhân khác không khỏi trở nên nóng rực.
Trước đây, Vương Kiêu đi khắp nơi mời chào đồng bạn, có người gia nhập, cũng có người từ chối.
Giờ khắc này, những người đã từ chối Vương Kiêu lập tức hối hận không thôi, thầm mắng mình mù quáng, bỏ lỡ một cơ hội tốt.
Một số người khác thì mắt sáng rực, nhao nhao xúm lại gần, chào hỏi Vương Kiêu.
Phương Tri Hành thu hồi ánh mắt, không để ý đến, lạnh nhạt đáp trả.
Bất quá, người khác lại không thể bình tĩnh như vậy.
Sau chuyện này, đám người nhiệt tình hơn hẳn trong việc kết bè kéo phái.
Bọn họ ít thì ba năm người tổ đội, nhiều thì hơn mười người kết thành một phe.
Nhất là Vương Kiêu, bên cạnh tụ tập hơn năm mươi tiên nhân, nhất thời danh tiếng vang dội.
Chỉ có Phương Tri Hành một mình lẻ loi, không gia nhập bất kỳ đội ngũ nào.
Vô hình trung, hắn trở thành một kẻ khác biệt, vô cùng nổi bật.
Thấm thoắt đã hơn hai mươi ngày trôi qua.
"Tính ra, chắc còn sáu, bảy ngày nữa là kỳ điểm sẽ mở ra."
Khi thời điểm quan trọng dần đến gần, mọi người đều tràn đầy mong đợi.
“Hồ tiền bối, thằng nhãi đó chỉ có một mình, chúng ta có năm người, ngài lại là một vị Thượng Tiên, bắt hắn đễ như trở bàn tay!”
Sau một tảng đá nhô ra, năm người đang bàn tính.
Hồ tiền bối là một lão giả râu dài, mặt gầy gò, mặc một bộ đạo bào màu lam nhạt, cho người ta cảm giác tiên phong đạo cốt.
Bên cạnh ông ta là bốn Hạ Tiên, ba nam một nữ.
Một người đàn ông trung niên hưng phấn nói: "Ta đã cẩn thận quan sát thằng nhãi đó, bên hông hắn đeo mấy cái túi trữ vật, cái nào cái nấy đều căng phồng, chắc chắn là xuất thân giàu có, đáng để chúng ta ra tay một phen."
Hồ tiền bối tỏ vẻ thâm sâu khó lường, chậm rãi nói: "Lão phu chỉ muốn an tĩnh đến Vương Ốc Tinh Hoàn, không muốn rắc rối, bốn người các ngươi nghĩ gì thì cứ tự quyết định."
Người đàn ông trung niên mừng rỡ, ngập ngừng nói: "Nếu chúng ta động thủ, những người khác e rằng cũng sẽ..."
Hồ tiền bối cười ha ha, lắc đầu nói: "Có ta ở đây, những phe khác sẽ không dám ra tay với các ngươi."
Có câu nói này bảo đảm, bốn người đàn ông trung niên yên tâm, nhìn nhau, cùng gật đầu.
Lập tức, bốn người cùng nhau phi thân lên, xé gió mà đi.
Bọn họ bay đến trên một tảng đá, ánh mắt khóa chặt một người, sát ý ngút trời.
Chớp mắt, Phương Tri Hành giơ tay lên, vung ra bốn đạo châm mang màu máu.
Phốc! Phốc! Phốc! Phốc!
Bốn đạo châm mang màu máu cắm vào mi tâm bốn Hạ Tiên, với thế như chẻ tre, xuyên thủng đầu của bọn họ, trong nháy mắt phá hủy toàn bộ sinh cơ.
Giết trong nháy mắt!
Chỉ trong tích tắc, bốn Hạ Tiên đều chết không toàn thây, hồn phi phách tán.
"Cái...!"
Ở đằng xa, sắc mặt Hồ tiền bối kịch biến, rùng mình một cái.
Ông ta không chút do dự, lập tức đứng phắt dậy, thân hình loạng choạng, vội vã bỏ chạy.
Phương Tri Hành liếc nhìn xung quanh, nhanh chóng phát hiện Hồ tiền bối.
Mặc dù không biết vì sao người này lại bỏ chạy, nhưng sau khi hắn giết bốn người kia, người này liền vội vã bay đi.
Rất đáng nghi!
Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót!
Phương Tri Hành giơ tay phải lên, giữa ngón tay ngưng tụ một cây châm mang màu máu.
Đồng thời, Sùng Mục Kim Mâu khẽ mở, ánh mắt tập trung vào Hồ tiền bối.
Thanh máu của ông ta lập tức hiện lên trước mắt.
"Chỉ là một Thượng Tiên sơ kỳ!"
"Vậy thì, Nhất Châm Kiến Huyết!"
Vung tay, châm mang màu máu bắn ra, chớp mắt đã đến.
Hồ tiền bối mơ hồ cảm giác được gì đó, quay đầu lại, liền thấy một điểm đỏ đang phóng đại nhanh chóng trong mắt mình.
“Tha mạng!”
Hồ tiền bối chỉ kịp kêu lên hai tiếng này, đã bị châm mang màu máu xuyên thủng đầu, phá hủy huyết nhục tinh phách, chết ngay tại chỗ.
Phương Tri Hành hài lòng cười một tiếng.
Hắn có thể nhìn thấy thanh máu của người khác, dựa vào thanh máu đó mà tung ra đòn tấn công, có thể tiêu diệt chính xác, không lãng phí một chút sức lực nào!
Ngươi có 100 điểm sinh mệnh, ta sẽ cho ngươi 100 điểm tổn thương, chính xác tiêu hao hết sinh mệnh của ngươi.
Nắm bắt hoàn hảo!
Giết người, đơn giản như vậy!
"Thật mạnh!"
Vương Kiêu và những người khác tận mắt chứng kiến cảnh này, trong lòng rung động không thôi, đến thở cũng không dám thở mạnh.
Thật ra, bọn họ thấy Phương Tri Hành một thân một mình, cũng đã nảy sinh ý định liên thủ cướp bóc.
Chi là không ngờ.
"May mà chúng ta không động thủ, nếu không nhất định chết!"
Có người thở dài, lòng còn sợ hãi.
Vẻ mặt Vương Kiêu biến đổi liên tục, tặc lưỡi nói: "Khó trách người này dám một mình hành động, quả nhiên không phải kẻ tầm thường!"
Đám người đều có tâm tư riêng, tự giác tránh xa Phương Tri Hành, sợ chọc giận đến hắn.
Cứ như vậy, thấm thoắt bảy ngày sau trôi qual
Ù...
Một mảnh hư không đột nhiên rung động, vỡ ra một đường nứt, lấp lánh ánh sáng.
"Kỳ ấn mở ra!"
Mọi người nhất thời tinh thần đại chấn, nhao nhao bay lên, tranh nhau chen lấn tụ lại hướng về khe nứt đó.
Phương Tri Hành không nhanh không chậm đứng dậy, ngóng nhìn khe nứt, như có điều suy nghĩ.
Thời gian từng giờ trôi qua, khe nứt kia dần dần không còn mở rộng, hoàn toàn ổn định, có hình bầu dục.
"Đây chính là thời không chi môn?"
"Có phải chúng ta cứ trực tiếp tiến vào trong môn là được?"
Rất nhiều tiên nhân lần đầu tiên nhìn thấy kỳ điểm, tràn đầy tò mò, không dám vọng động.
Lúc này, một lão giả áo xám im lặng tách đám người ra, thân hình lắc lư, đâm đầu vào khe nứt, sau đó cả người như bọt biển, tan biến mất.
Trong khe nứt tạo nên một chút gợn sóng, rất nhanh lại khôi phục bình tĩnh.
Thấy vậy, Vương Kiêu không khỏi lớn tiếng nói: "Xem ra thời không chi môn này vô cùng vững chắc, không có gì nguy hiểm, hay là chúng ta đi trước một bước?"
"Được!"
Rất nhiều người đồng thanh đáp lời, như Thiên Lôi sai đâu đánh đó.
Vương Kiêu hít sâu, một bước bước vào khe nứt.
Những người khác nhắm mắt làm theo.
Gặp tình hình này, Phương Tri Hành không chần chờ nữa, dưới chân đạp lên Tịnh Hóa Huyết Liên Tọa, hóa thành một đạo hồng quang chui vào khe nứt.
Đập vào mắt là vô cùng vô tận bóng tối, cùng một trận hàn ý đáng sợ, lạnh thấu xương, khiến người ta run rẩy cả linh hồn, không thể chịu nổi.
Bất quá, Phương Tri Hành có công đức hộ thể, Tịnh Hỏa thiêu đốt tất cả kiếp số, huyết liên ban cho sức sống mạnh mẽ.
Hàn ý tuy rất lợi hại, nhưng căn bản không thể thẩm thấu vào Tịnh Hóa Huyết Liên Tọa, không thể lay chuyển mnảy may.
Phía trước phảng phất là bóng tối vô tận.
Phương Tri Hành cứ thế bay về phía trước, không biết đã qua bao lâu, đột nhiên nhìn thấy một đạo quang mang, tựa như ngọn nến trong bóng tối, thu hút toàn bộ sự chú ý của hắn.
Trong nháy mắt, hắn lao tới đạo ánh sáng kia, hàn ý lập tức tan biến, toàn thân nhẹ nhõm.
Phương Tri Hành mở mắt nhìn xung quanh, thấy mình đang ở trên một tinh cầu hoang vu, xung quanh trơ trụi, toàn là đất bùn màu nâu xám.
Ngấng đầu nhìn lên, trên trời treo một vầng trăng mờ nhạt, tỏa ra ánh trăng cô quạnh.
"A, pháp trận?"
Phương Tri Hành đột nhiên phát hiện, tinh cầu này bị một pháp trận khổng lồ bao phủ, phong kín mọi ngóc ngách.
Đến một con muỗi cũng đừng hòng bay ra ngoài.
"Vị đạo hữu nào bố trí pháp trận, xin hiện thân gặp mặt!"
Vương Kiêu và những người khác đến trước một bước, cũng phát hiện sự tồn tại của pháp trận, sắc mặt lập tức căng thăng, không nhịn được lên tiếng hỏi thăm.
Vừa dứt lời, một giọng nói mơ hồ từ đâu đó vọng đến: "Ồ, đến không ít người nhỉ."