Mặc Thủ Củ cười nói: Ngươi mang chuông Thiên Thu, hăn phải rõ hơn ai hết chứ, rằng khi Hoang Cổ chuông vang lên, Chư Thiên vạn giới sẽ khởi động lại, đúng không?”
Phương Tri Hành khẽ giật mình, nhíu mày hỏi: "Ý của ngươi là gì?"
Mặc Thủ Củ gật đầu: "Từng thấy rắn lột da chưa? Mỗi lần thế giới khởi động lại, thế giới cũ tựa như lột xác, chỉ để lại chút tàn tích. Tầng thế giới thứ năm chính là lớp da mà tầng thế giới thứ tư đã lột bỏ."
Thế giới tàn tích...
Phương Tri Hành nhất thời không thể tiêu hóa nổi tin tức kinh người này.
Từng tầng, từng tầng thế giới, hóa ra chỉ là một con quái vật khổng lồ đang lột da.
Hắn cười khổ: "Vậy chẳng phải chúng ta luôn sống trong mồ mả hoặc phế tích?"
Mặc Thủ Củ nói: "Đừng coi thường thế giới dưới đáy. Bởi vì sau khi tàn tích thế giới mục ruỗng, thường sẽ hiển lộ bản nguyên, như 'Sinh Mệnh kim loại' ngươi biết, kỳ thực là một trong những bản nguyên đó. Tiếc là, khi thế giới tàn tích mục ruỗng, nó cũng tản ra phóng xạ mãnh liệt, khiến không ai có thể ở lâu. Bằng không, chúng ta còn có cơ hội nhìn trộm chân diện mục đại đạo trong đống đổ nát."
Phương Tri Hành chợt ngộ ra, bao bí ẩn quanh quẩn trong lòng bấy lâu nay dần được giải đáp.
Hắn vội hỏi: "Vậy còn tầng thứ hai?"
Mặc Thủ Củ chỉ lên trời: "Tầng thứ hai là Thiên Giới, một nơi gần như nguyên điểm, vĩnh hằng bất hủ. Dù khởi động lại bao nhiêu lần, Thiên Giới cũng không thay đổi.”
Phương Tri Hành lại hỏi: "Còn tầng thứ nhất?"
Mặc Thủ Củ đáp: "Thái Hư! Chúng ta chỉ có thể giao tiếp tinh thần với thế giới đó, nhục thân vĩnh viễn không thể đến. Nghe nói, chỉ người thật sự đắc đạo mới đến được Thái Hư."
Phương Tri Hành hít sâu, lòng bừng sáng: "Quả không hổ là Mặc lão, mở mang tầm mắt cho ta."
Mặc Thủ Củ đưa tay mời: "Mời đi lối này, lão phu dẫn ngươi đến gặp điện chủ."
Phương Tri Hành bật cười: "Huyền Cơ điện chủ, chắc không phải cũng là người quen cũ chứ?”
Mặc Thủ Củ cười ha hả: "Trên đời đâu ra nhiều trùng hợp đến vậy. Nhưng thân phận của điện chủ, ngươi hẳn sẽ thấy thú vị đấy."
Phương Tri Hành đáp: "Ta thật tò mò thân phận của Huyền Cơ điện chủ, kẻ mà Bách Lý tông chủ phải kiêng kỵ đến mức muốn mượn tay ta giết chết."
Vừa nói, hai người vừa đi qua trùng điệp cung điện, tiến sâu vào Tiên cung.
Phương Tri Hành cẩn thận quan sát nội thất Huyền Cơ điện, thoáng nhìn thấy rất nhiều tượng võ tướng khổng lồ, rải rác như sao trời.
Bỗng, mắt Phương Tri Hành sáng lên, chú ý thấy binh khí mà các tượng võ tướng mang theo, chính là Huyền Thiên Thần Kiếm.
"Bảy mươi hai tòa thần tượng..."
Phương Tri Hành nhíu mày: "Chẳng lẽ những thần tượng này là...?"
Mặc Thủ Củ cười giới thiệu: "À, họ đều là thuộc hạ của Huyền Thiên Đại Đế, bảy mươi hai vị nhất phẩm võ tướng. Điện chủ nhà ta rất thích kiếm pháp, nên thu thập Huyền Thiên Thần Kiếm bị thất lạc khắp nơi."
Hai người tiếp tục bay về phía trước.
Chăng bao lâu, hai tòa thần tượng càng lớn hơn xuất hiện trong tầm mắt.
Hai tượng thần giằng co, dương cung bạt kiếm, vẻ mặt tràn đầy chiến ý, như đang giao chiến.
"Kia là?"
Phương Tri Hành nhíu mày, tò mò.
Mặc Thủ Củ nói: "Vị nam tử oai hùng bên trái là Huyền Thiên Đại Đế. Người còn lại thân phận không rõ, có lẽ chỉ điện chủ mới biết là ai."
Phương Tri Hành hiếu kỳ: "Huyền Thiên Đại Đế là chủ Thiên Đình, ai dám giao chiến với ngài?”
Mặc Thủ Củ buông tay cười: "Đúng vậy, ta cũng rất tò mò, tiếc là không tra được bất kỳ thông tin gì về người này."
Hai người tiến vào một vùng hồ nước.
Lúc này, thời tiết giá lạnh, gió tuyết nổi lên, mặt hồ đóng băng dày đặc.
Mặc Thủ Củ dừng lại, chỉ vào hòn đảo giữa hồ: "Điện chủ ở đó. Ngài muốn nói chuyện riêng với ngươi."
Phương Tri Hành gật đầu, phi thân đi.
Rất nhanh, hắn thấy một vầng sáng trên đảo giữa hồ.
Là đống lửa!
Phương Tri Hành lập tức đáp xuống, xuyên qua gió tuyết, thấy bên đống lửa có một bóng người.
Người kia đội mũ rộng vành, dáng người cao gầy, mặc áo da dày cộm.
Trên đống lửa nướng một con Tiên Ngư béo ngậy, mỡ xèo xèo, thơm nức mũi.
Phương Tri Hành nhẹ nhàng đáp xuống.
Gần như cùng lúc, vành mũ khẽ nâng lên, lộ ra một khuôn mặt thô ráp, đầy sẹo xấu xí.
Huyền Cơ điện chủ không đứng dậy, chỉ vẫy tay: "Phương đạo hữu đến rồi à, đừng khách sáo, mời ngồi. Ngươi đến vừa lúc, cá vừa chín tới, cùng ăn nhé?"
Phương Tri Hành cười: "Vậy thì ta không khách sáo."
Huyền Cơ điện chủ lập tức xẻ đôi con cá nướng.
Lập tức, mùi thơm càng lan tỏa, khiến người thèm thuồng.
Phương Tri Hành cắn một miếng lớn, vừa ăn vừa khen: "Cá ngon, tay nghề tuyệt hảo!"
Huyền Cơ điện chủ thấy vậy, bật cười: "Ngươi không sợ ta hạ độc sao?"
Phương Tri Hành là Tiên Thiên Huyết Liên Thánh Thể, vạn độc bất xâm, dĩ nhiên không sợ ai hạ độc, thản nhiên đáp: "Không sợ, độc vô dụng với ta."
Huyền Cơ điện chủ tặc lưỡi: "Tự tin lớn thật! Xem ra, ta có lẽ thật sự phải chết trong tay ngươi.”
Khóe miệng Phương Tri Hành hơi nhếch lên: "Bỏ chữ 'có lẽ' đi. Ngươi chắc chắn phải chết! Mà không phải ta muốn ngươi chết, là Bách Lý tông chủ muốn ngươi chết."
Huyền Cơ điện chủ thở dài: "Bách Lý tông chủ nhất quyết giết ta, là vì dọn đường cho hậu duệ của hắn, Bách Lý Đông Đình. Nếu không có gì bất ngờ, Bách Lý Đông Đình sẽ là nhất phẩm Kim Tiên thứ ba."
Phương Tri Hành chỉ cười trừ: "Nhưng ta cảm thấy Bách Lý tông chủ giết ngươi, không chỉ vì Bách Lý Đông Đình, còn có nguyên nhân khác, phải không?"
Huyền Cơ điện chủ nghiêm sắc mặt, chậm rãi nói: "Ngươi là người thông minh, biết cái gì nên hỏi, cái gì không. Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi, một khi ngươi biết một bí mật nào đó, ngươi cũng sẽ trở thành cái đinh trong mắt Bách Lý tông chủ."
Phương Tri Hành cười lạnh: Ngươi đừng giả làm người tốt. Ngươi mời ta đến làm khách từ ba ngày trước, chỉ cần ta đến, mặc kệ ngươi có nói bí mật gì hay không, Bách Lý tông chủ đều sẽ giết ta, đúng không?”
Huyền Cơ điện chủ nhếch mép cười: "Chuyện này, đúng là ta thất thố. Được thôi, đã ngươi có gan đến, ta sẽ cho ngươi chết một cách rõ ràng."
Phương Tri Hành nói: "Xin chỉ giáo."
Huyền Cơ điện chủ hít sâu, đặt cá nướng xuống, lau miệng, nghiêm túc nói: "Huyền Thiên Đại Đế từng phong bảy mươi hai vị võ tướng, tổ tiên ta là một trong số đó, nên ta biết rất nhiều bí mật."
Ông chỉ lên trời, nhìn Phương Tri Hành: "Ngươi nghĩ, ai đang chưởng quản Thiên Đình hiện tại?"
Phương Tri Hành đáp: "Chăng lẽ không phải Huyền Thiên Đại Đế?”
Huyền Cơ điện chủ lắc đầu: "Không phải! Ta không biết cụ thể chuyện gì xảy ra, nhưng nhiều năm trước, Thiên Đình xảy ra một biến cố lớn, bảy mươi hai võ tướng toàn bộ tử trận, Huyền Thiên Đại Đế cũng mất tích."
Phương Tri Hành nín thở, chợt nhớ đến Doanh Phi cung.
"Doanh Phi là phi tử của Huyền Thiên Đại Đế. Thảo nào Doanh Phi cung lại thành ra như vậy, mà Huyền Thiên Đại Đế lại không đến cứu viện. Hóa ra ngài tự thân còn khó bảo toàn."
Phương Tri Hành nghĩ, lông mày nhíu lại, chần chừ hỏi: "Ngươi đã đến Thiên Đình xác nhận chưa?"
“Chưa.”
Huyền Cơ điện chủ giải thích: "Thực ra, tổ tiên ta trước khi chết, may mắn trốn khỏi Thiên Đình, tìm được một hậu duệ, để lại vài lời di ngôn.
Tiên tổ nói, Huyền Thiên Đại Đế bị một Thiên Nhân cực kỳ đáng sợ tấn công..."
"Thiên Nhân?!"
Phương Tri Hành trợn mắt, không ngờ cái thứ Thiên Nhân này lại xuất hiện.
Huyền Cơ điện chủ vội giải thích: "Thiên Nhân ta nói, là những sinh linh mạnh nhất ở Thiên Giới. Chúng không phải con người, không có hình thể cụ thể, nhưng có thể huyễn hóa thành hình người, và thích lấy hình dáng con người để gặp gỡ người khác, nên được gọi là Thiên Nhân.
Thiên Nhân nắm giữ sức mạnh của thiên đạo pháp tắc, vĩnh hằng bất hủ, cực kỳ cường đại, hoành hành không sợ.
Nghe nói, Thiên Đình ban đầu được thành lập là để chống lại Thiên Nhân.
Hơn nữa, một số Thiên Nhân rất thích xuống phàm trần chơi đùa..."
Đến đây, Huyền Cơ điện chủ chợt nhớ ra: "À đúng, ngươi hẳn đã gặp một Thiên Nhân, tên là Thiên Lôi. Hắn từng là minh hữu của Huyền Thiên Đại Đế, sau khi thất bại, bị lưu đày xuống tầng thế giới thứ năm."
Phương Tri Hành giật mình.
Huyền Cơ điện chủ tiếp tục: "Thiên Nhân sau khi xuống phàm, không thể duy trì đặc tính vĩnh hằng bất hủ, thân thể sẽ dị biến, xuất hiện 'Thiên Nhân Ngũ Suy', cần Độ Kiếp năm lần, thất bại sẽ chết.
Nhưng sau khi Thiên Nhân chết, sẽ trùng sinh ở Thiên Giới, và Thiên Nhân sau khi trùng sinh sẽ không còn ký ức kiếp trước, hoàn toàn là một Thiên Nhân mới."
Phương Tri Hành hiểu rõ: "Sau đó thì sao?"
Huyền Cơ điện chủ nói: "Thiên Nhân đánh bại Huyền Thiên Đại Đế, nắm giữ năng lực nguyền rủa khủng khiếp, có thể biến người thành dã thú."
Phương Tri Hành không nghỉ ngờ gì, những người trong Doanh Phi cung, hẳn là bị Thiên Nhân nguyền rủa.
Sau đó, Huyền Cơ điện chủ nói tiếp: "Tổ tiên ta tận tai nghe được, Thiên Nhân đó muốn nguyền rủa Huyền Thiên Đại Đế thành một con chó.
Cho nên, ta cho rằng Huyền Thiên Đại Đế sau khi chuyển thế luân hồi, chắc chắn sẽ biến thành một con chó."