“Có thiên quy ước ràng buộc, dù Đại La Kim Tiên muốn làm chuyện này cũng không được."
Thiên Hành lão tiên hít sâu một hơi, trầm giọng nói: "Vậy thì, bất hủ bảo cụ trong tay kẻ kia không phải từ Thiên Đình mà ra, vậy từ đâu?"
Mọi người đều nhìn về phía Bách Lý tông chủ, mong hắn đưa ra đáp án.
Nhưng Bách Lý tông chủ chỉ khẽ lắc đầu, thở dài: "Bất hủ bảo cụ không phải cứ ai đoạt được là của người đó, người kia có thể được bất hủ bảo cụ tán thành, đủ thấy hắn phi phàm. Nhân vật như vậy, đâu phải chúng ta muốn tìm là tìm được."
Thiên Hành lão tiên trợn mắt, vội hỏi: "Lão tông chủ, ngài là nhất phẩm Kim Tiên, ngay cả ngài cũng không có cách nào sao?"
Bách Lý tông chủ hỏi ngược lại: “Nếu ta tìm được người kia, ngươi muốn làm gì?”
Thiên Hành lão tiên quả quyết: "Đương nhiên là giết hắn, tuyệt không thể để hắn chiếm đoạt nhiều khí vận như vậy."
Bách Lý tông chủ lại nói: "Nếu người kia là học trò của Hạo Nhiên Thiên Tông ta thì sao?"
Thiên Hành lão tiên nghẹn họng, ấp úng: "Học trò Hạo Nhiên Thiên Tông, ta tự nhiên không dám giết, nhưng người kia cố ý che giấu tung tích, giấu diếm cả Hạo Nhiên Thiên Tông, rõ ràng là có ý đồ không tốt, không thể không phòng!"
Vô Thần đạo nhân lên tiếng: "Người này lén lút tấn thăng nhị phẩm, gây ra phong ba vượt quá tưởng tượng, chúng ta chắc chắn bị cuốn vào. Người của Hạo Nhiên Thiên Tông các ngươi cũng không thoát được.
Cho nên, bây giờ chúng ta là châu chấu trên cùng một sợi đây, lợi ích thống nhất, nên hợp tác, tìm ra người kia rồi xử trí, thế nào?”
Bách Điểu động chủ đáp: "Ta đồng ý."
Ngô sư thúc và những người khác mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không tỏ thái độ tức là ngầm thừa nhận.
Thấy vậy, Bách Lý tông chủ cười: "Được thôi, ta cho phép các ngươi dùng mọi cách để tìm ra tên nhị phẩm này."
Ngô sư thúc vội nhắc nhở: "Sư huynh, nếu ta nhớ không nhầm, bất hủ bảo cụ có một đặc tính, hễ gặp bất hủ bảo cụ khác là có thể cảm ứng lẫn nhau."
Bách Lý tông chủ gật đầu: "Thật có chuyện đó."
Ngô sư thúc nói: "Chỉ cần chúng ta tìm được vài người có bất hủ bảo cụ, để họ tuần tra tứ phương, sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện ra người kia."
Bách Lý tông chủ nhắm mắt, ý vị thâm trường: "Cách này có thể thực hiện, nhưng tốn rất nhiều thời gian, mà phong ba có lẽ sắp đến."
Đám người căng da mặt, trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Không lâu sau...
Sầm Thu Quân và Mã Triệu An bay lên trời, ngự không mà đi.
Hai người vốn định bẩm báo với Bách Lý tông chủ về tình hình của Phương Tri Hành.
Nhưng đột nhiên xuất hiện một tên nhị phẩm, sự việc rõ ràng lớn hơn, làm rối loạn kế hoạch của họ, nên họ từ bỏ ý định.
Mã Triệu An nghĩ ngợi, vẫn rất tò mò, thật lòng nói: "Phương Tri Hành kia ở đâu? Ta muốn gặp hắn một chút, xem hắn là hạng người gì."
Sầm Thu Quân cũng muốn biết mình có nhìn lầm người hay không, nên cả hai rẽ hướng khác.
Chốc lát, Mã Triệu An nhìn một vùng đất hoang cỏ dại ưm tùm, ngạc nhiên: "Nơi này hoang vu quá, ngươi chắc Phương Tri Hành ở đây?”
Sầm Thu Quân gật đầu: "Ta tự tay đăng ký, không sai được."
Nói rồi, hắn lấy ra một chiếc chuông lục lạc, khẽ lắc ba lần.
Đinh linh linh ~
Tiếng chuông kỳ diệu lan tỏa, tạo ra những gợn sóng vô hình.
Bỗng nhiên, trên đất trống cách đó không xa xuất hiện từng vòng từng vòng gợn sóng.
Một pháp trận ẩn hình lộ ra.
Sầm Thu Quân nhếch mép: "Phương khách khanh có ở đó không?"
Vừa dứt lời, pháp trận mở ra một cánh cổng, một giọng nói vọng ra: "Ra là Sầm sư huynh, mời vào."
Sầm Thu Quân và Mã Triệu An nhìn nhau, lấy lại tinh thần, bước vào pháp trận.
Rất nhanh, hai người tiến vào một động phủ rộng rãi, bên trong trống rỗng, không có một vật dựng sinh hoạt thường ngày ra hồn, không có một thị nữ xinh đẹp nào.
"Cái này..."
Hai người có chút choáng váng.
Phải biết, động phủ Kim Tiên không khỏi xa hoa, lộng lẫy như Thủy Tinh cung, tiên khí tràn trề, tiên nữ uyển chuyển, khiến phàm nhân hồn xiêu phách lạc.
Động phủ của Phương Tri Hành, giống như một phế địa bị bỏ hoang nhiều năm.
Lúc này, Phương Tri Hành ra đón một mình, cười nói: "Hoan nghênh hai vị đến hàn xá.”
Sầm Thu Quân nhìn quanh phòng, tặc lưỡi: "Phương khách khanh, thời gian này của ngươi trôi qua thật là thanh tâm quả dục!"
Phương Tri Hành nói: "Phương mỗ không thích náo nhiệt, lại không biết trang trí, xin hai vị thứ lỗi, mời ngồi."
Ba người ngồi quanh bàn đá.
Phương Tri Hành lấy ra một bầu rượu, nhưng không có chén, bèn dùng phép ngưng kết hai chiếc cốc băng, rót đầy ba cốc.
“Rượu lâu năm từ Mục Thần Tiên Vực mang tới, mời nhấm nhấp." Phương Tri Hành nâng chén.
Sầm Thu Quân hai người không khách khí, uống một hơi cạn sạch, rồi đồng loạt khen ngon.
Quả là rượu ngon, lại còn là rượu ngon cất giữ trong Hoàng Chung cung mấy ngàn năm, sao có thể không ngon?
Phương Tri Hành nhìn Mã Triệu An, hỏi: "Vị sư huynh này là?"
Sầm Thu Quân vội giới thiệu: "Đây là sư đệ của ta, Mã Triệu An, cũng là một trong những đệ tử chân truyền của tông chủ."
Phương Tri Hành hiểu ý, cung kính nói: "Kính đã lâu, kính đã lâu."
Mã Triệu An không nói gì, chỉ gật đầu chào.
Phương Tri Hành tiếp tục rót rượu, tiện miệng hỏi: "Hai vị sư huynh đột nhiên đến thăm, có gì phân phó sao?"
Sầm Thu Quân nói: "Có chuyện muốn nhờ Phương khách khanh giúp đỡ."
Phương Tri Hành nghiêm mặt: "Xin cứ nói."
Sầm Thu Quân cẩn thận nói: "Không lâu trước đây, có một sinh linh Thiên Giới hạ giới, xâm nhập Hạo Nhiên Tiên Vực ta gây rối, ta và Mã sư đệ định cùng nhau đi săn giết nó, mong Phương khách khanh giúp một tay.”
Ánh mắt Phương Tri Hành lóe lên, do dự: "Thực lực của sinh linh Thiên Giới kia là?"
Sầm Thu Quân đáp: "Khoảng tứ phẩm."
Phương Trì Hành nhíu mày, lộ vẻ khó xử, xua tay: "Thực lực của ta thấp kém, e rằng không giúp được gì nhiều..."
Mã Triệu An không nhịn được ngắt lời: "Trước đây ngươi chẳng phải từng đánh chết một vị trưởng lão tứ phẩm của Mặc Thần Tiên Tông sao?"
Phương Tri Hành ngẩn ra, chậm rãi nói: Không giấu gì hai vị, vị trưởng lão tứ phẩm kia đúng là ta giết, nhưng khi ta giết hắn, hắn đã trọng thương ngã gục.”
Sầm Thu Quân nói: "Vậy cũng chứng minh thực lực của ngươi không yếu. Hơn nữa, ngươi đi cùng chúng ta chỉ là hiệp trợ, sẽ không để ngươi gặp nguy hiểm."
Mã Triệu An phụ họa: "Nếu ngươi gặp nguy hiểm, ngươi có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào, như vậy được chứ? Sau khi thành công, ta sẽ cho ngươi ba tấm Khí Vận phù."
Hắn móc ra một tấm Khí Vận phù đặt lên bàn, hào phóng: "Đây là tiền đặt cọc, hai tấm còn lại sẽ đưa sau khi trở về."
Thấy vậy, Phương Tri Hành động lòng: "Vậy Phương mỗ xin cung kính tuân mệnh."
Mã Triệu An lập tức đứng dậy, cười toe toét: "Việc này không nên chậm trễ, chúng ta đi ngay thôi."