Thanh âm kia lơ lửng, không định vị, nhất thời không thể xác định vị trí phát ra.
"Hừ, cố làm ra vẻ thần bí!"
Vương Kiêu mặt lạnh, phi thân lên, áp sát vào pháp trận ẩn hiện, giơ quạt giấy vỗ mạnh.
Vù!
Gió rít lên!
Vòi rồng trắng xóa xuất hiện đúng lúc, thanh thế cực lớn, tựa như một con mãng xà khổng lồ dài vạn trượng, hung hãn lao thắng vào pháp trận.
Ngay sau đó là một tiếng nổ long trời lở đất!
Pháp trận đột nhiên bùng nổ ánh sáng rực rỡ, sáng lên một mảng lớn bạch quang mông lung.
Vòi rồng trắng nhanh chóng tan biến, pháp trận cũng trở lại bình tĩnh.
"Hả?!"
Vương Kiêu cứng đờ người, hai mắt trợn tròn.
Hắn nhìn pháp trận không hề sứt mẻ, vẻ mặt tràn đầy vẻ khó tin.
Đám người cũng vô cùng kinh ngạc, nghẹn họng trân trối nhìn.
"Vương Kiêu là Thượng Tiên trung kỳ, nắm giữ kiếp số cực kỳ lợi hại 'Vòi rồng' thuộc Địa Kiếp cấp Tuyệt Phong!"
"Không thể nào, với thực lực của Vương Kiêu, một kích toàn lực mà không thể lay chuyển pháp trận này dù chỉ một chút?"
“Các ngươi nhìn kỹ, hình dáng pháp trận này, có phải giống một cái chuông không?”
Mọi người ngước nhìn xung quanh, lúc này mới phát hiện toàn bộ pháp trận có hình dáng cực kỳ giống chiếc chuông trong chùa miếu, bao phủ kín mít tứ phương thế giới, không một kẽ hở.
Vương Kiêu hít một ngụm khí lạnh, vẻ mặt ngưng trọng nói: "Pháp trận hình chuông vững chắc như vậy, quả thực không thể phá vỡ."
Một người phụ họa: "Đúng vậy, e rằng không có lực lượng Kim Tiên cấp bậc, căn bản không thể mở ra một lỗ hổng."
Nghe vậy, đám người không khỏi rùng mình, kinh hãi nói: "Ý các ngươi là, vừa đến Vương Ốc tinh hoàn, chúng ta đã thành tù nhân của người khác rồi sao?"
Vương Kiêu nghiến răng nghiến lợi, lạnh lùng nói: “Điểm mở ra có thời gian cố định, xem ra có người đã sớm bố cục, thiết hạ pháp trận, chỉ chờ chúng ta tự chui đầu vào lưới."
Lời này vừa nói ra, lập tức có người cuống lên, kêu la: "Vậy chúng ta còn chờ gì nữa, tranh thủ thời gian quay về đường cũ!"
Vương Kiêu liếc xéo người kia, thờ ơ nói: "Không ai nói cho ngươi, điểm kỳ dị là thông đạo một chiều sao? Chúng ta chỉ có thể đi vào, không thể lui về, muốn trở về Bạch Quang tinh hoàn, chỉ có thể tìm kiếm một điểm kỳ dị khác."
Lời này khiến sắc mặt của rất nhiều tiên nhân ở đó trắng bệch, mờ mịt hoảng loạn.
Lúc này bọn hắn mới ý thức được, mình đã thành cá trong chậu, không còn đường trốn.
Cùng lúc đó, từng thân ảnh lần lượt xuyên qua điểm kỳ dị, lục tục tiến vào viên tỉnh cầu này.
Những tiên nhân đến sau chưa hiểu chuyện gì, thấy Vương Kiêu và những người khác tụ tập một chỗ, tò mò hỏi: "Sao các ngươi còn chưa đi?"
Đám người im lặng, mắt trợn ngược.
Một lát sau...
Theo vị tiên nhân cuối cùng xuyên qua điểm kỳ dị, cuối cùng người đã đủ, hơn một trăm người.
Vương Kiêu nghĩ ngợi, cất cao giọng nói: "Các vị đạo hữu, chúng ta đều bị khốn tại nơi đây, muốn phá vây, nhất định phải đoàn kết một lòng."
Có người lập tức đáp lời: "Vương đạo hữu, ngươi có ý định gì, cứ nói ra xem sao."
Vương Kiêu vỗ quạt giấy, nghiêm túc nói: "Pháp trận này quá kiên cố, chúng ta nhất định phải tập trung lực lượng công kích vào một điểm, may ra có thể đánh vỡ nó."
Mọi người nhìn nhau, không ai phản đối.
Thế là, ngay sau đó, bọn họ nhao nhao bay lên không trung, đến gần biên giới pháp trận, từng người vận chuyển tiên lực, ngưng tụ sát chiêu.
"Xuất thủ!”
Vương Kiêu hít sâu, hét lớn.
Chỉ trong thoáng chốc, hơn một trăm vị tiên nhân đồng loạt tung ra đại chiêu, ngũ quang thập sắc, hòa lẫn, cùng lúc công kích về một chỗ.
Ầm ầm!
Pháp trận rung chuyển, lưu quang tán loạn!
Chỗ bị công kích lõm xuống một chút, xuất hiện vô số vết nứt chằng chịt, cuối cùng vỡ ra một cái lỗ thủng to bằng cái thùng nước.
"Ha ha!"
Vương Kiêu mừng rỡ, không chút do dự, người đầu tiên lao tới lỗ thủng kia, tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt nửa thân người đã lọt ra ngoài.
Ngay trong khoảnh khắc đó, một bàn chân đột ngột xuất hiện, quỷ dị đá mạnh vào ngực Vương Kiêu.
Bành!
Vương Kiêu không kịp trở tay, ngực chấn động kịch liệt, phun ra một ngựm máu tươi, mắt nổ đom đóm, suýt chút nữa ngất đi.
Toàn bộ lồng ngực hắn lõm xuống, thân thể như diều đứt dây, nhanh chóng rơi xuống đất, tạo thành một cái hố lớn.
Hình ảnh hùng vĩ mà tàn bạo!
Đám người hãi hùng biến sắc, con ngươi không khỏi co rụt lại.
Chỉ thấy, một người đàn ông râu quai nón, mặc áo bào huyền sắc màu vàng sẫm, ung dung bước vào trong pháp trận, vẻ mặt lạnh lùng, cúi đầu quan sát, ngạo nghễ nhìn xuống chúng sinh.
“Thượng Tiên định phonglf"
Tất cả mọi người trong lòng đều lạnh toát.
Tại Bạch Quang tinh hoàn, cung chủ Hỏa Lễ Sinh, người trấn áp quần hùng, cũng chỉ có thực lực Thượng Tiên đỉnh phong.
Không ngờ bọn họ vừa đến Vương Ốc tinh hoàn, đã gặp một cường giả Thượng Tiên đỉnh phong cản đường.
Điều khiến người ta tuyệt vọng hơn là, gã râu quai nón không phải một mình!
Phía sau hắn xuất hiện thêm ba bóng người, tất cả đều là cường giả Thượng Tiên, ai nấy khí thế ngút trời, vô cùng phách lối.
"Khụ khụ..."
Vương Kiêu nằm trên mặt đất, ôm ngực, liên tục ho ra máu, vẻ mặt tràn đầy hoảng sợ.
Gã râu quai nón chắp tay sau lưng, liếc nhìn đám người, nhếch miệng cười lạnh: "Các ngươi từ cái nơi khỉ ho cò gáy Bạch Quang tinh hoàn đến đây à? Nghe cho kỹ đây, nơi này là địa bàn của 'Hoàng Chung môn', muốn qua đây, phải nộp tiền mãi lộ!"
Trong lòng mọi người không khỏi run lên.
Mẹ kiếp!
Thật đúng là gặp phải cướp!
Một đám tiên nhân mặt mày co giật, tâm trạng phức tạp.
Ai cũng không ngờ, mình đã thành tiên rồi, mà vẫn còn bị người ta cướp bóc!
Lúc này, một người trẻ tuổi mặc áo bào huyền sắc màu vàng sẫm xuất hiện.
Hắn nhẹ nhàng đáp xuống đất, không chút khách khí nghiêm nghị nói với đám người: "Đem toàn bộ tài vật trên người các ngươi để hết ra trước mặt ta, lát nữa ta sẽ khám xét người, ai dám giấu giếm gì, đừng trách ta không nể tình."
Sắc mặt mọi người càng thêm khó coi, giận mà không dám nói gì.
"Ai, biết thế này, lão phu đã không đến..."
Một ông lão tóc trắng than thở một tiếng, thần sắc cô đơn đi lên phía trước, tháo túi trữ vật bên hông ném xuống đất, rồi đi sang một bên.
Những người khác thấy vậy, triệt để từ bỏ ý định phản kháng, nhao nhao tước vũ khí đầu hàng.
Không bao lâu sau, Vương Kiêu đứng dậy, lảo đảo leo ra khỏi hố, ngẩng đầu nhìn gã râu quai nón, chắp tay nói: “Tại hạ Vương Kiêu, tiên tổ là Vương Khôi Đô' của Thần Tỉnh tông, không biết đạo hữu có nghe danh không?”
Gã râu quai nón cười lạnh: "Thế nào, nếu ta biết tiên tổ nhà ngươi, ngươi nghĩ ta sẽ nể mặt ngươi sao?"
Vương Kiêu vội vàng cúi đầu, cung kính nói: "Không dám, ta chỉ là muốn tìm người thân, mong sớm biết được tung tích của tiên tổ thôi."
Vẻ mặt gã râu quai nón đầy khinh bỉ, cười khẩy nói: "Ngươi không nghĩ rằng, ta có thể có thù oán với tiên tổ nhà ngươi sao?"
Vương Kiêu giật mình, người trực tiếp ngây ra.
"Ha ha ha. `