Hứa Ứng cười nói: "Ngươi là tới tầm bảo hay là đến để cướp bóc đây?"
Minh Sương Tụ đột nhiên ra tay, lấn người tới gần, tấn công Hứa Ứng ngồi trong đế liễn, cười nói: "Ta tới tầm bảo, cũng tới để cướp bóc!"
Hứa Ứng ngồi bên trong đế liễn không nhúc nhích tí nào, chỉ thấy trong hào quang bên ngoài đế liễn có từng đóa mây màu bốc lên, bao quanh rồi nổ tung, ngăn cản toàn bộ thần thông của Minh Sương Tụ.
"Hảo pháp bảo!"
Minh Sương Tụ liên tục tấn công, vận dụng đạo tràng, tế đạo thụ lên, nhưng cũng không thể tấn công được vào bên trong đế liễn.
Hứa Ứng đưa tay vẫy ra một cái Cửu Thiên Thập Địa Phá Ma Ấn, Minh Sương Tụ đón lấy một chiêu của y, thân thể rung lên nhè nhẹ, sau đó cười lớn, thân hình nhanh chóng thối lui, cười nói: "Hứa Thiên Tôn quả nhiên bất phàm. Ngươi vậy mà ngộ ra được được ảo diệu từ thần thông của Đế Quân, thật khiến cho người khâm phục!"
Hứa Ứng điều khiển đế liễn bay đến, chợt thấy bước chân của Minh Sương Tụ rơi xuống, trên không trung xuất hiện từng cục Kim Nguyên bảo, đế liễn chạy qua, vì xóc nảy nên tốc độ giảm mạnh.
"Còn có loại thần thông này à?"
Hứa Ứng dừng đế liễn lại, không còn đuổi theo nữa, cười nói, "Người này là một nhân tài, trong số các tán nhân ở Tiên giới, ta trước sau từng gặp được ba cao thủ, đều là người không tầm thường."
Hắn có lòng tiếc tài, cũng không có sát tâm. Không ngờ, bên ngoài đột nhiên có một đồng tiền lớn chừng cái đấu rơi xuống, thu Minh Sương Tụ đang bỏ chạy vào trong cái lỗ của đồng tiền!
Minh Sương Tụ rơi vào bên trong, đang muốn nhảy ra, chỉ thấy đồng tiền càng ngày càng thu nhỏ lại, siết chặt trán của hắn.
"Quản Thiên Tôn tha mạng!"
Hắn vừa mới hô lên câu này, đầu đã bị đồng tiền kia siết nổ, óc phun ra ngoài, chết ngay tại chỗ!
Nguyên thần của hắn còn đang chờ chạy thoát, lại có một chuỗi tiền bay tới, bao vây tiêu diệt nguyên thần của hắn!
Cao thủ này đã chết như vậy đấy!
Khóe mắt của Thần Bà nhảy lên: "Ta còn tưởng rằng họa sát thân của Minh Sương Tụ sẽ ứng trên người Tiên Chủ, dù sao Tiên Chủ cũng hung thần ác sát như thế. Thật không ngờ Tiên Chủ không giết hắn, người giết hắn lại là chủ tử cũ của hắn."
Cô không khỏi lắc đầu.
Xâu tiền kia bay lên, một cánh tay đính đầy lỗ đồng tiền từ không trung rủ xuống, thu chuỗi tiền kia vào trong tay.
"Minh Sương Tụ, nếu còn để cho ngươi được sống tiếp, tương lai chẳng phải ngươi sẽ leo lên chỗ ngồi của ta sao?"
Một giọng nói âm lãnh truyền tới từ trên cánh tay mọc đầy lỗ đồng tiền kia, "Năm đó ta phát hiện thiên phú của ngươi quá cao, vốn đã định ra tay, thật không ngờ lại để ngươi chạy thoát. Lần này chẳng phải ngươi đã tự mình đưa tới tận cửa hay sao?”
Sắc mặt Hứa Ứng trầm xuống: "Người của Tiên giới tự chém giết lẫn nhau, đấu tranh nội bộ ác liệt như vậy, khi nào mới có ngày cho người mới nổi danh?"
Y ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một ống tay áo rơi xuống, bao phủ cánh tay lỗ đồng tiền nha. Khoảnh khắc những lỗ đồng tiền kia bị trùm lại, Hứa Ứng nhìn thấy từng con mắt lòi ra từ trong lỗ đồng tiền, đảo quanh vài vòng, đồng loạt rơi vào trên người hắn.
"Hóa ra là phản tặc Đẩu bộ Hứa Thiên Tôn!"
Giọng nói âm lãnh từ trên bầu trời truyền đến, "Trước khi ngươi tạo phản đã mượn Tài bộ một số tiền lớn, khi nào thì trả đây?"
Hứa Ứng ngẩng đầu nhìn lên, kinh ngạc nói: "Ta vay tiền đạo huynh lúc nào? Đừng có vô duyên vô cớ vu oan cho người khác!"
Một khuôn mặt rủ xuống từ trên bầu trời, mọc ra ba con mắt, ở giữa con mắt cũng là lỗ đồng tiền, chính là Tài bộ Quản Thiên Tôn. Quản Thiên Tôn vươn một bàn tay ra, nắm lấy từng quyển sổ dùng sức lắc một cái, chỉ thấy hồ sơ kia trải rộng ra từ trên xuống dưới, bên trên viết lít nha lít nhít toàn chữ là chữ, đều là giấy nợ Hứa Ứng đời thứ nhất vay tiền của Tài bộ!
Hứa Ứng sắc mặt tối sầm: "Ta mượn nhiều tiền như vậy để chiêu binh mãi mã tạo phản à?"
Ánh mắt của Quản Thiên Tôn rơi vào trên đế liễn của y, thản nhiên nói: "Ngươi mượn tiền của Tài bộ tạo phản ta cũng mặc kệ, dù ngươi tự lập làm Tiên Đế ta cũng mặc kệ, nhưng ngươi nợ tiền thì nhất định phải trả! Trước tiên ta sẽ thu chút tiền lời, tọa giá của ngươi không tệ, mau giao nó ra đi!"
Năm ngón tay của hắn giang rộng ra, một chuỗi tiền ầm ầm bay xuống, nhanh chóng biến lớn, kích thước của lỗ đồng tiền kia, nhỏ thì chừng gần một mẫu, lớn thì vài chục mẫu, đồng tiền bay về phía đế liễn bộ!
Hứa Ứng cười lớn, vươn người đứng dậy từ trong đế liễn, cất cao giọng nói: "Quản Thiên Tôn, nếu là bản thân ngươi đến đây, ta đánh không lại ngươi thì khẳng định sẽ trả tiền. Nhưng ngươi không phải chân thân, lại mang đến giấy nợ tới, Hứa mỗ đành phải xử lý ngươi, cướp đi giấy nợ, vậy thì nợ cũ của ta cùng Tài bộ có thể xóa bỏ rồi!"