Hứa Ứng mỉm cười: “Đều là bôi xấu. Tương Tương yên tâm, ta có tới phủ Nguyên Quân chắc chắn là vì chính sự. Chẳng qua không nhớ ra.”
Sở Tương Tương nháy mắt mấy cái.
Câu nói này như kiểu lấy cớ.
Linh Vô Tâm cười lạnh nói: “Hứa Thiên Tôn, Hứa Chân Nhân, Hứa Chân Quân. Nhờ ngươi ban tặng nên trên Tiên giới mấy vạn năm liền ta không thể ngóc đầu lên được! Hôm nay hiếm khi gặp được ngươi, đúng là ý trời để ngươi đến đây chịu chết, báo mối thâm thù đại hận của ta!”
Hứa Ứng mặt mày mỉm cười, nói đầy ẩn ý: “Con trai ngoan, sao ngươi biết ta chưa khôi phục ký ức và thực lực của kiếp đầu?”
Linh Vô Tâm biến sắc, lại lộ vẻ nịnh nọt, ngây ngốc vỗ tay cười nói: “Thương thế của cha nhỏ khá hơn rồi? Ký ức và thực lực của cha nhỏ cũng khôi phục rồi? Tốt quá, tốt quá đi!”
Hứa Ứng nói: “Còn chưa.”
Sắc mặt Linh Vô Tâm biến thành âm trầm, ưỡn thẳng người, hoàn toàn không còn vẻ ngu dại vừa rồi, thản nhiên nói: “Xem ra ta muốn cho ngươi toàn thây cũng không được rồi! Người đâu...”
Hứa Ứng nói: “Nhưng thực lực của ta hôm nay, có lẽ cũng không kém hơn khi đó bao nhiêu.”
Linh Vô Tâm biến sắc, cười ngớ ngẩn nói: “Cha nhỏ lại đang nói đùa với con nuôi đúng không? Cha nhỏ vẫn hay đùa như trước. Cha nhỏ, thực lực của cha mạnh như vậy, có thể cho con nuôi xem không?”
Hứa Ứng dốc tu vi, tế cửu đại pháp bảo, điều động thất đại động thiên.
Sắc mặt Linh Vô Tâm trầm xuống, chậm rãi ưỡn thẳng người, cười nhạo nói: “Chỉ thế thôi à? Hứa lão cẩu, quả nhiên ngươi đã kém xa trước đây. Lúc trước ngươi như người trời, ta kiêu ngạo cỡ nào, nhưng đứng trước mặt ngươi vẫn phải hổ thẹn tới không còn mặt mũi. Ngươi đánh bại ta, thậm chí ta không dám nảy sinh ý nghĩ giao chiến với ngươi lần nữa, chỉ có thể giả ngây giả dại. Nhưng bây giờ ngươi kém xa kiếp đầu! Hôm nay phải cho ngươi chết không có đất chôn!”
Hứa Ứng vốn chỉ muốn xem thử chênh lệch giữa bản thân và kiếp đầu, nghe vậy phát động Như Ý Đại La Thiên, treo trên đỉnh đầu, cười nói: “Bây giờ thì sao?”
Linh Vô Tâm liếc mắt nhìn Đại La đạo tràng, lộ vẻ thất vọng, lắc đầu nói: “Hứa Ứng, ngươi đang làm gì vậy? Khoe khoang pháp bảo của mình à? Đạo tràng của ngươi không phải của mình, cảnh giới của ngươi đều treo bên ngoài, là để làm bia ngắm cho người khác à? Hứa Ứng, ngươi không phải Hứa Ứng trước kia.”
Hắn chắp tay sau lưng, đứng ngạo nghễ, thản nhiên nói: “Hứa Ứng lúc trước tay không tấc sắt mà như có được dị bảo quý giá nhất thiên hạ. Bản thân hắn chính là bảo vật mỹ lệ nhất thế gian. Hắn đầy tự tin, ý chí chiến đấu sôi sục, cường đại, già dặn. Trên người hắn có khí độ không gì không làm được. Nếu hắn là ngươi, hắn sẽ tuyệt đối không vận dụng những pháp bảo này để duy trì cảnh giới, vì hắn khinh thường.’
Linh Vô Tâm lắc đầu nói: “Ta có thể khúm núm gọi hắn là cha nhỏ, thậm chí dễ dàng tha thứ cho chuyện hắn và mẹ ta đầu mày cuối mắt, vì hắn khiến ta thán phục, khiến ta không dám phản kháng. Thậm chí trong lòng ta rất hi vọng hắn là cha ta. Nhưng ngươi không phải hắn.”
Hắn lộ vẻ thất vọng: “Ngươi chỉ là một người trông giống Hứa Ứng, tên là Hứa Ứng mà thôi. Sau khi hắn chết, ta thường xuyên thương tiếc, nhân vật như vậy đáng lẽ không nên tồn tại trên đời. Nhưng hắn lại tồn tại, đả kích vô số hào kiệt trên Tiên giới. Chẳng qua đã là không nên tồn tại trên thế gian, cho nên hắn nhất định phải chết yểu. Hứa Ứng, ngươi không phải người kia, ngươi chỉ trông giống hắn mà thôi.”
Hứa Ứng biến sắc, nhưng mặt mày lập tức giãn ra, cười nói: “Ta cũng cảm thấy ta không phải hắn. Nhưng ta còn đi xa hơn hắn.”
Linh Vô Tâm cười lạnh nói: “Đi xa hơn? Ngươi có thể sống đến giờ chẳng qua là Đế Quân dung túng, Thiên Tôn thờ ơ. Hai vị đó còn có tính toán khác. Nhưng ta không giống, ta sẽ phá tan tính toán của bọn họ, lấy đầu ngươi, lập chiến công chưa từng có!”
Hắn hét dài một tiếng, nguyên thần nguy nga sau lưng từ từ đứng dậy, một tay là chưởng, một tay là quyền, đột nhiên chạm nhau trước ngực, quát lớn: “Diệt trừ tất cả thần linh ở đây cho ta!”
SAu khi hai nắm tay va chạm, đạo tràng của hắn đột nhiên bộc phát, chỉ trong khoảnh khắc đã bao phủ cả Hứa Ứng trên Nại Hà!
Từng đạo liên khổng lồ múa lượn xung quanh Hứa Ứng, tỏa ra hào quang nguy hiểm.
Hứa Ứng giơ tay đẩy ra, trước khi đạo tràng bao vây quanh mình đã đẩy Sở Tương Tương đi.
Đạo liên khổng lồ lướt sát qua người Sở Tương Tương, suýt nữa khiến cô hương tiêu ngọc vẫn.
Hứa Ứng cũng giơ hai chỉ, đặt lên chóp mũi, quát; “Như Ý Đại La Thiên, mở~~”
“Viu~~”
Như Ý Đại La Thiên đột nhiên hóa thành khổng lồ, va chạm với đạo tràng của Linh Vô Tâm.