Đế liễn kia chạy tới đâu là trời xanh chuyển động theo đến đấy, dưới bầu trời xanh là một thiếu niên sắc mặt u buồn.
“Người họ Hứa đáng tin cậy!”
Sư thúc thiếu niên hét lớn một tiếng, tế tiên kiếm lên: “Ta và Nguyên sư điệt ở lại Đâu Suất cung bỏ đi này tới năm năm rồi! Năm năm, cho dù ngươi phạm trọng tội cũng phải hết hạn tù rồi! Ngươi thì hay rồi, ở ngoài tiêu dao khoái khoạt, cho chúng ta ngồi tù ở đây! Hôm nay ngươi phải cho hai người chúng ta một câu trả lời thỏa đáng!”
Hứa Ứng đứng dậy, giải trừ thần thông, thu hồi đế liẽn, đi tới trước mặt bọn họ, xá dài tới đất, chân thành nói: “Ta cũng muốn làm người thủ tín nhưng thật sự không thoát thân nổi. Năm năm nay ta hối hả ngược xuôi, chưa một ngày nào dám lười biếng, chỉ mong sớm ngày gặp được hai vị, nhận tội với hai vị! Ta, xin tạ lỗi với hai vị đạo hữu.”
Tiểu sư thúc còn muốn nói gì đó, Nguyên đạo nhân vội vàng lên tiếng: “Tiểu sư thúc, chỉ cần Hứa công tử tới tức là người đáng tin rồi. Hứa công tử, chúng ta mau mau khởi hành thôi!”
Hắn xoay người, khom người bái tạ Thái Thanh đạo nhân: “Đa tạ sư thúc tổ đã khoản đãi năm năm qua!”
Không biết Thái Thanh đạo nhân lôi đâu ra cây chổi, quét tới quét lui bên chân bọn họ, cười ha hả nói: “Không phiền không phiền... Còn ngây ra làm gì? Không đi đi?”
Tiên Đình, trong phủ Đế Quân, Tiên Vương Giang Trung Phụ mặt mày vui mừng, vội vàng đi tới bái kiến Đế Quân, cười nói: “Chúc mừng sư phụ! Sư phụ, mấy ngày nay năm chữ phong ấn Hứa Ứng lại rung chuyển, trở nên càng ngày càng mờ nhạt, hôm nay không biết vì sao phong ấn đột nhiên rõ ràng! Chắc Hứa tặc kia khó thoát tai kiếp!”
Đế Quân kinh ngạc nói: “Còn có việc này? Để ta tới xem thử!”
Hai người tới phủ của Giang Tiên Vương. Đế Quân xem xét phù lục Trấn Ma trên bệ thờ, năm chữ phù lục trên đó còn rõ ràng hơn hắn tự tay viết, đạo lý ẩn chứa trong đó còn cao thâm hơn hắn tạo!
Khóe miệng Đế Quân run rẩy, không tỏ ý kiến, lặng lẽ về phủ.
Một lúc lâu sau, Đế Quân bấm tay bắn ra một luồng Thiên ma, rơi xuống hạ giới.
“Hứa Ứng trời đánh, rốt cuộc hắn đang làm cái gì?”
Nguyên đạo nhân và tiểu sư thúc leo lên đế liễn của Hứa Ứng, Hứa Ứng nói: “Chiếc xe của ta không có thú kéo, cần các ngươi thi triển thần thông huyễn hóa ra thú kéo mới có thể đi được.”
Nguyên đạo nhân dò xét: “Hay là đi bộ?’
Hứa Ứng cười nói: “Bạch long không mặc đồ của cá, áo gấm sao lại phải đi đêm?”
Nguyên đạo nhân đành thuận theo ý y, thi triển thần thông, hóa thành bốn con kỳ lân kéo đế liễn chạy tới Tổ Đình Thượng Thanh.
Hứa Ứng dò hỏi: “Nguyên đạo nhân, ta nghe ngươi gọi Thái Thanh đạo nhân là sư thúc tổ. Các ngươi và Thái Thanh đạo nhân là đồng môn?”
Nguyên đạo nhân cười nói: “Tổ Đình Thượng Thanh ta thờ cúng Thái Thanh Đạo Tổ, coi Ngọc Thanh Đạo Tổ, Thái Thanh Đạo Tổ là sư thúc, nhưng chúng ta thấp hơn, phải gọi sư thúc tổ.”
Hứa Ứng không hiểu gì cả: “Tổ Đình Thượng Thanh không thờ cúng Thượng Thanh Đạo Tổ?”
Nguyên đạo nhân cười nói: “Không có cách nói Thượng Thanh Đạo Tổ. Thượng Thanh đạo môn ta tôn Ngọc Thanh Đạo Tổ là trên hết, Thái Thanh Đạo Tổ thứ hai. Sau này Thái Thanh Đạo Tổ khai sáng ra Thái Thanh đạo môn, tạo ra Ly Hận thiên, Đâu Suất cung và THanh Dương cung. Tổ Đình Ngoan Thất tu luyện hai kinh, Hoàng Đình kinh và Thượng Thanh Đại Động chân kinh.”
Hứa Ứng hoàn toàn không biết gì về chuyện này, cười nói: “Sao không gọi là Tổ Đình Ngọc Thanh?’
Tiểu sư thúc liếc mắt nhìn y một cái, cười lạnh nói: “Vô tri!”
Nguyên đạo nhân chỉ sợ Hứa Ứng nổi nóng, vội vàng nói: “Trên đời này không có Tổ Đình Ngọc Thanh, ngược lại có Tổ Đình Ngọc Hư, ngay ở Côn Lôn cảnh Ngọc Hư cung. Rất có thể Hứa công tử có chung ngọn nguồn với Ngọc Hư cung.”
Hứa Ứng trong lòng máy động, y từng tới Côn Lôn Ngọc Hư cung, khôi phục thiên địa đại đạo của nơi đó lại như cũ sau đó rời khỏi, cũng không thấy Ngọc Hư đạo nhân.
Nhưng Ngọc Hư đạo nhân trấn thủ Ngọc Hư cung, Hứa gia trấn thủ Côn Lôn, đúng là có chút gì đó liên quan.
Hắn cố nén nghi ngờ này, hỏi: “Vừa rồi Nguyên đạo nhân nói Tổ Đình Thượng Thanh có hai kinh thư, thứ nhất là Hoàng Đình kinh. Hoàng Đình này là một trong thân thể lục bí, một bí tàng cực kỳ mấu chốt trong na pháp, có phải Hoàng Đình kinh có liên quan tới bí tàng Hoàng Đình không?”
Thân thể lục đại bí tàng, trong đó chưởng quản thần thức chính là Hoàng Đình. Huyền Hoàng cảnh Hoàng Đình phủ chính là đại đạo luyện tiên dược thần thức do Hứa Ứng kiếp đầu tạo ra.
Hứa Ứng là đại tông sư trong phương diện này, vội vàng nghe thấy hai chữ Hoàng Đình là không nhịn được liên tưởng.