Cùng lúc đó, Phong Đô thần sơn ẩn hiện trên mặt biển đột nhiên biến mất không còn tăm hơi, chỉ còn lục đại thiên cung cổ thần lơ lửng, trên đó sừng sững từng vị thần ma tướng mạo hung ác, lá cờ phất phới, tiếng trống vang đội.
Lại có một ông lão dáng vẻ già nua cầm theo đèn dầu, giẫm lên mặt biển đi về phía này, sau lưng ông là một đế hoàng đầu đội đế quan đang từ từ đứng dậy, thân thể càng ngày càng cao lớn, càng ngày càng hùng vĩ, thần lực xao động bành trướng, khiến mặt biển không ngừng sụp đổ.
Tứ đại bá chủ cõi âm, cuối cùng cũng tụ họp!
Hứa Ứng nhìn xung quanh, thầm nghĩ: “Tứ Đế cõi âm tập hợp, chỉ dựa vào Ngọc Hồ Chân Nhân thì chẳng có gì đáng để ý, rốt cuộc lão già này đang làm cái gì?”
Đột nhiên lại nghe một tiếng cười lớn vang lên, Ngọc Hồ Chân Nhân mặc áo bào rộng, xung quanh là một loạt mỹ nữ, ngồi trên một ngọc đài bay tới, cười nói: “Thương Ngô, Bắc Đế, Đông Nhạc, Luân Hồi, bốn vị đạo huynh, đúng là người đáng tin cậy!”
Hứa Ứng nghe tới mấy chữ đáng tin cậy, sắc mặt âm trầm, thầm nghĩ: “Chẳng lẽ Ngọc Hồ Chân Nhân biết ta nấp gần đây, nên cố ý châm chọc ta?”
Thương Ngô Đại Đế, Đông Nhạc Đại Đế nhìn thấy lẫn nhau, đều thầm giật mình. Thế mới biết Ngọc Hồ Chân Nhân mời cả bốn người bọn mình tới đây, chắc chắn có chuẩn bị sẵn, ai nấy đều truyền âm nói: “Các vị đạo hữu coi chừng!”
Ngọc Hồ Chân Nhân ngừng ngọc đài lại, nhìn về phía Bắc âm Đại Đế, cười nói: “Năm xưa Kim Hà Kiếm Quân giết đạo huynh, đạo huynh còn nhớ hai đại Tiên Quân bên cạnh Kim Hà Kiếm Quân không? Thật trùng hợp, bọn họ cũng hạ giới, được ta mời tới. Cho mời Lương Việt Lương Tiên Quân, Doãn ngọc Doãn Tiên Quân.”
Hắn cúi người đứng dậy, chỉ thấy trên bầu trời sấm vang chớp giật, đột nhiên một thần kiều hiển hiện, trên thần kiều xuất hiện một quái nhân đầu đeo mặt nạ răng nanh.
Còn sau lưng quái nhân kia là một nguyên thần cực kỳ khổng lồ đang từ không gian khác tiến vào.
Ngọc Hồ Chân Nhân cười nói: “Ngoài ra còn có Tiên Quân Vương Nhược An đã giết chết Đông Nhạc đạo hữu, Tiên Quân Trương Sơn Tông đã giết chết Thương Ngô đạo huynh và Nhị Thập Bát Tú Tiên Vương đã cùng nhau vây quét Luân Hồi đạo huynh, ta đều gắng sức mời tới.”
Bầu trời xung quanh không ngừng chấn động, từng thân thể hùng vĩ từ trên trời giáng lâm, trang nghiêm túc mục, vây quanh tứ đế cõi âm.
“Hơn nữa ta còn mời một vị đạo nhân vật.”
Ngọc Hồ Chân Nhân cúi người, nghiêm nghị nói: “Cho mời Thái tử của Nguyên Quân, Linh Vô Tâm điện hạ!”
Tiên giới.
Cuối cùng Hứa Tĩnh cũng gặp thê tử Lan Tố Anh, hai người trùng phùng, cảm xúc ngổn ngang, ngôn từ khó mà diễn tả được. Hai bên nắm chặt tay nhau, nước mắt không kiềm được chảy xuống.
Hứa Ứng lại cảm thấy bàn tay vợ vẽ đi vẽ lại trong tay mình, trong lòng máy động, đây là trò chơi đoán chữ mà bọn họ thường chơi lúc còn mến nhau.
Y ổn định lại tâm thần, lại phát hiện thê tử Lan Tố Anh viết bốn chữ: “Tùy thời, chạy trốn!”
“Tùy thời chạy trốn?’
Hứa Ứng mặt vẫn tươi cười, đối mặt với Chí Tôn, chạy trốn đi đâu được cơ chứ?
Hắn đã rơi vào cục, thân ở trong bố cục của Chí Tôn, cho dù thế nào cũng không thoát được, trốn cũng không được.
“Năm xưa A Ứng cầm trâm cài tóc đi vào Tiên Đình, ngoan ngoãn làm ưng khuyển cũng là ý thức được điều này. Ta không thể trốn, thời gian gần đây càng không thể.”
Y mỉm cười ôm thê tử vào lòng, thầm nghĩ: “Thế thì lại làm một Tiên Đình đệ nhất ưng khuyển thôi, coi như phụ tử song hùng.”
Cửa sông Nại Hà cõi âm.
Bầu trời cõi âm đột nhiên chấn động kịch liệt, trên trời có ánh sáng chiếu xuống, ánh sáng bùng nổ, so với các Tiên Vương Tiên Quân giám lâm lúc vừa rồi còn có uy thế dữ dội hơn!
Bầu trời run rẩy kịch liệt như tấm màn vải, không gian không ngừng nổ tung, như khó mà chịu được thân thể của con trai Nguyên Quân Linh Vô Tâm.
Thậm chí cõi âm xuất hiện lôi đình, lôi hỏa không ngừng xao động trên không trung, tản ra bốn phía, phát ra từng tiếng nổ vang. Trên bầu trời con có Tiên Quân rực rỡ lan tràn, một gương mặt hoàn mỹ xuất hiện trên màn trời, cực kỳ khổng lồ.
Tiếp đó gương mặt kia chậm rãi hạ xuống, một thân thể như bạch ngọc xuất hiện.
Đó là nguyên thần của Linh Vô Tâm.
Một Nguyên thần quá mạnh mẽ, đạo liên cường đại khiến không gian xung quanh run rẩy, vỡ vụn.
Một lúc lâu sau, nguyên thần cường đại vô biên của Linh Vô Tâm mới từ Tiên giới giáng lâm. Thân thể hắn cao lớn, xung quanh là đạo tràng cuồn cuộn, đạo liên đan xen, giao thoa, rực rỡ không gì sánh được.
Còn nơi nguyên thần kia đang đứng, chỉ thấy một gốc đạo thụ xanh tươi mơn mởn, đang sinh trưởng rất khỏe mạnh.