Ngoài ra còn rất nhiều đệ tử lần lượt độ kiếp.
Linh Lung thiên tông lập tức có thêm rất nhiều tiên nhân, mọi người vừa mừng vừa sợ.
Hồ Trác Quân nhìn về phía Viên Công Thông còn đang độ kiếp, miệng lẩm bẩm: “Sao đột nhiên giữa thiên địa bỗng có kiếp số kiếp vận? Vì sao tự nhiên lại có thể độ kiếp?’
Cô và Sở Thiên Đô tham gia sâu vào kế hoạch bổ thiên, đương nhiên biết sau khi kế hoạch bổ thiên của Tiểu Thiên Tôn hoàn thành, những luyện khí sĩ như bọn họ vẫn không cảm ứng được bất cứ kiếp số gì, từ đầu đến cuối bị nhốt trong cảnh giới Phi Thăng kỳ, không tiến thêm được một bước.
Không chỉ có bọn họ, ngay cả các tu sĩ cổ xưa cũng bị nhốt ở Phi Thăng kỳ, không cách nào đột phá thành tiên nhân.
Bọn họ không thể không chuyển sang thần đạo, tiên thần đồng tu, mượn lực lượng hương hỏa tăng cường bản thân.
Còn bây giờ không biết vì sao những tu sĩ bọn họ đột nhiên cảm ứng được kiếp vân giữa Thiên đạo này, có thể độ kiếp thành tiên nhân!
Bích Du cung!
Huyền Nhai Tử nhắm mắt ngưng thần, trên đỉnh đầu hắn kiếp vân Thiên kiếp vừa tan đi, sạch sẽ ồn ào náo động lưu lại từng vết bỏng, nhưng đối với hắn không hề đáng ngại.
Tu vi của hắn liên tục tăng cường, hít vào thở ra thiên địa nguyên khí, trong thân thể từng luồng tiên quang lan tỏa, hóa thành hào quang!
Cái gọi là lục địa thần tiên, cũng chỉ vậy mà thôi!
“Độ kiếp nhưng không phi thăng, đây là truyền thống thời cổ đại!”
Huyền Nhai Tử mở mắt, ánh mắt trong trẻo, chỉ thấy giữa thiên địa có một thanh tàn kiếm treo cao. Khi hắn độ kiếp, Tru Tiên tàn kiếm như cũng cảm ứng được thiên địa đại đạo biến hóa, xôn xao không ngừng, thi thoảng lại có kiếm khí lan tỏa xé rách thiên địa, cực kỳ nguy hiểm.
“Tru Tiên kiếm cảm ứng được thiên địa biến đổi cũng không đến mức phát ra hung uy. Thế thì nguy hiểm mà nó cảm ứng được là gì?’
Huyền Nhai Tử ngẩng đầu nhìn lên, nghi hoặc không thôi.
Trên núi tàn hương, Ngũ Liễu đạo nhân cũng độ kiếp thành công, tiên quang tỏa ra trên người, khí tức không ngừng gia tăng. Hắn và kiếm của mình đều được rèn luyện trong Thiên kiếp, bây giờ thanh nhuyễn kiếm đã tỏa ra tiên quang lóa mắt, không ngừng xoay vòng quanh người hắn, từ trong tiên kiếm phát ra tiếng kiếm rung như long ngâm.
Tu vi của hắn vốn đã cực cao, bây giờ đột phá gông cùm xiềng xích thành tiên, tu vi càng tiến bộ, đã đạt tới cấp độ Tiên Vương.
Còn dưới Kiến Mộc mục nát, Phan Ma Thần cũng vừa vượt qua Thiên kiếp.
Trận Thiên kiếp này gột rửa thân thể nguyên thần của hắn, tôi luyện thân thể hắn, như vừa được rèn qua một lần, tràn ngập lực lượng cường đại không gì sánh được.
Nhưng người khổng lồ này lại lộ vẻ kinh ngạc, nâng bàn tay to lớn thô ráp lên muốn chạm vào lá non trước mặt nhưng lại không dám.
Trước mặt hắn, gốc Kiến Mộc đã mục nát, không ngờ lại mọc ra vài chồi non.
“Kiến Mộc cũng khôi phục.’
Phan Ma Thần nhìn xung quanh, gương mặt bỗng đổ lệ: “Thiên địa này lại tỏa ra sinh cơ. Đây là chuyện mà năm xưa ngươi muốn làm, Hứa Thiên Tôn...”
Bắc Cực đế tọa, trên bầu trời là kiếp vân khổng lồ, Tấn Thiết bổng khổng lồ vừa trải qua Thiên kiếp rèn luyện, cuối cùng cũng tỏa ra tiên quang, hóa thành tiên khí.
Còn bên dưới kiếp vân, bốn người khổng lồ sừng sững như dãy núi, đối mặt với Thiên kiếp mà không hề ngăn cản, mặc cho Thiên kiếp đánh lên người.
Bọn họ là Linh gia Tứ Hung, song kiếm, song giản, song đao đều là luyện thành tiên khí, chỉ còn thanh Tấn Thiết bổng này. Bây giờ ngay cả Tấn Thiết bổng cũng luyện thành tiên khí.
Tứ Hung tu thành Cự Linh Thần Tiên, mắt như sao Ngưu sao Đấu, khí tức cường đại xao động cả Bắc Cực đế tọa.
Còn ở phương tây cũng có một tăng nhân trẻ tuổi đang độ kiếp, xung quanh là phật quang chói lọi.
Tăng nhân trẻ tuổi kia một tay chỉ trời một tay chỉ đất, cất cao giọng nói: “Nơi ta đang đứng, chính là Linh Sơn!”
Trong Tổ Đình Yêu Tộc, Yêu Đế Kim Bất Di cũng đột phá, trở thành Yêu Tiên, Linh Tư Ức, Kim Lan, Kim Diệc Kỳ, Kim Đạo Ly vài người cũng lần lượt độ kiếp.
Cùng lúc đó, Tổ Đình Tứ Thánh, Diễm Chân Quân và đám người Bồng Lai tiên sơn cũng lần lượt đột phá, tu thành tiên cảnh.
Những tu sĩ bị vây trong cảnh giới Phi Thăng kỳ, thời khắc này lần lượt tiến vào tiên cảnh, thoát khỏi sinh lão bệnh tử, tu vi vây khốn bọn họ đã lâu cuối cùng cũng được tăng cường.
Nhưng lần này độ kiếp thành công, sau khi mừng rỡ ai cũng nghi hoặc.
Vì sao trước đây vẫn không cách nào độ kiếp, bây giờ lại có thể?
Là ai làm ra chuyện này, mà lẳng lặng không chút tiếng động, không tuyên dương công đức của mình?
Ly Hận thiên Đâu Suất cung, Nguyên đạo nhân và tiểu sư thúc lần lượt độ kiếp, tu vi thực lực đều tăng cường, nhưng cả sư thúc lẫn sư điệt đều không hề vui vẻ.