Đông Vương quan sát Thái Nhất Thần Kiều, ánh mắt nhấp nháy, cười nói: “Ngươi yên tâm, ta ra tay vẫn không vượt qua tu vi pháp lực của ngươi.”
Hứa Ứng đứng trên Thái Nhất Thần Kiều, Đông Vương bước chân tới, cũng hạ xuống tòa Thần Kiều này, đang định tấn công Hứa Ứng, đột nhiên biến sắc, lập tức bay lên không trung, rơi xuống mặt đất.
Chỉ trong thời gian ngắn ngủi không ngờ tu vi của hắn lại tiêu tan không ít.
“Còn bảy chiêu.” Đông Vương phun ra một ngụm trọc khí, trầm giọng nói.
Hắn lẳng lặng suy tính sơ hở của Thái Nhất Thần Kiều, một lúc lâu sau lại trèo lên cầu, ra tay với Hứa Ứng. Chiêu pháp của hai người vừa tiếp xúc, Đông Vương lại biến sắc, tung người xuống cầu.
Lại một lát sau, Đông Vương lại trèo lên cầu, hai người giao thủ trong thời gian ngắn ngủi, Đệ Nhất Huyền Quan kêu lên một tiếng đau đớn, rơi từ trên cầu xuống, lảo đảo hạ xuống đất.
Từng chiêu một qua đi, mãi tới chiêu thứ tám Đông Vương vẫn không thể suy luận ra sơ hở của của Thái Nhất Thần Kiều.
Tuy Thái Nhất Thần Kiều đơn giản nhưng lại dung hợp hai tuyệt học cấp độ Đạo Tổ Hoàng Đình kinh và Thượng Thanh Đại Động chân kinh, trong thời gian ngắn hắn cũng khó lòng phá giải.
“Hứa Thiên Tôn đúng là lợi hại, bây giờ ta không thể không thi triển công pháp thần thông của cha ta mới có thể tháo bỏ tiên sơn của các hạ.”
Đông Vương đột nhiên thay đổi công pháp, thân thể xuất hiện một luồng khí cuồn cuộn, thời khắc này hắn như Đại Đế thống trị toàn bộ vũ trụ, chủ nhân của mọi thế giới!
Đông Vương rảo bước đi lên Thái Nhất Thần Kiều, Hứa Ứng sắc mặt nghiêm nghị, Thái Nhất Thần Kiều của y lại bị áp đảo!
Y vừa dùng Thái Nhất Thần Kiều thống nhất Hoàng Đình kinh và Thượng Thanh Đại Động chân kinh, dung hợp Thái Cực Thượng Thanh và Vô Cực Thượng Thanh làm một thể, mới có thể nhiều lần áp đảo Đông Vương.
Còn bây giờ Đông Vương đổi công pháp khác, không ngờ lại ép ngược Thái Nhất Thần Kiều!
Đông Vương chân đạp Thần Kiều, rảo bước đánh tới. Hứa Ứng đứng trên Thần Kiều, khoảnh khắc hai người va chạm, Hứa Ứng chỉ cảm thấy một luồng lực lượng hùng hồn đáp tới, kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình bị chấn động tới mức lướt về phía sau!
Đông Vương như bóng với hình, bàn tay đánh lên Tâm Nhạc Tiên Sơn.
Nhưng hắn chỉ thoáng đụng vào Tâm Nhạc tiên Sơn chứ không tháo tòa tiên sơn này xuống.
“Ta dùng công pháp thần thông của cha ta thắng ngươi, rõ là thắng mà không võ.”
Đông Vương buông tay, sắc mặt ảm đạm, lắc đầu nói: “Ta định dùng bản lĩnh cá nhân của mình khiến ngươi quy phục, nếu ta dùng công pháp thần thông của cha ta, thế thì người ngươi quy phục không phải ta mà là ông ấy. Ha ha, cứ thế thi đời này ta khó mà thoát khỏi cái bóng của ông ấy.’
Thần sắc hắn tiêu điều: “Hứa Thiên Tôn, lần này chúng ta giao thủ coi như hòa, không phân thắng bại.’
Hứa Ứng ánh mắt nhấp nháy nói: “Lệnh tôn là Chí Tôn trên Tiên giới?”
Đông Vương gật đầu, cười khổ nói: “Không sai, thế nhân chỉ biết Chí Tôn, ai biết Đông Vương?”
Hứa Ứng nói: “Thần toán của ngươi là kế thừa từ hắn?”
Đông Vương nói: “không sai. Nhưng đạo về thần toán, bản vương đã vượt qua người!”
Hứa Ứng ánh mắt nhấp nháy: “Chưa hẳn!”
Đông Vương nhìn về phía y, sắc mặt không vui.
Hắn am hiểu nhất là thần toán, đáng tự hào nhất cũng là thần toán, là một trong số rất ít thứ hắn có thể vượt qua phụ thân. Hứa Ứng đột nhiên nói chưa chắc hắn đã vượt được phụ thân, khiến hắn cảm thấy không vui.
Hứa Ứng ánh mắt thăm thẳm, vị Chí Tôn trong Tiên Đình chính là thần toán đã bố trí đủ loại thủ đoạn, tính kế y và đám người Yêu Tổ, Đạo Tổ, thậm chí Tử Vi Hậu Chủ, có ý đồ đoạt lấy Thái Nhất Thần Kiều!
“Chính hắn đã đưa trâm cài tóc của mẫu thân tới tay kiếp thứ nhất của ta, khiến kiếp thứ nhất của ta không thể không vứt bỏ Tổ Đình, đi lên Tiên giới. Cũng chính vì hắn nâng đỡ nên kiếp thứ nhất của ta mới có thể quật khởi như diều gặp gió chỉ trong thời gian ngắn như vậy, từ một Nhân Tiên nho nhỏ lên thành Tiên Quân, nắm giữ Đẩu Bộ.”
Đầu óc Hứa Ứng nhanh chóng suy tư.
Mục đích Chí Tôn Tiên giới nâng đỡ Hứa Ứng là Thái Nhất Thần Kiều, nhưng Hứa Ứng kiếp đầu lại đánh cắp động uyên Doanh Châu, động uyên Bồng Lai và động uyên Phương Trượng, có dấu hiệu thoát khỏi khống chế của hắn.
Cho nên sau đó Hứa Ứng kiếp đầu đột nhiên biến thành phản tặc, bị Đế Quân nhắm vào, không thể không giết xuống thế gian, cuối cùng thua dưới bố trí trùng trùng điệp điệp của Đế Quân.
“Còn nguyên nhân Đế Quân hạ thủ với kiếp đầu của ta cũng là theo ý của hắn.’
Hứa Ứng siết chặt nắm đấm, một lúc lâu sau nắm đấm mới giãn ra.
Khi đó Hứa Ứng đã mất khống chế, nếu không thể nắm trong tay, thế thì hủy đi. Chỉ e đây mới là suy nghĩ của Chí Tôn Tiên giới.”