"Đại huynh lần này trở về lại một mực bế quan không ra, hẳn là không thể giết được Hứa Ứng nên rút ra bài học, muốn tiến thêm một bước."
Lão nhị của Ẩn Địa Tứ Sát tên là Trần Sĩ Lâm, cũng là một vị Tiên Vương, thực lực tu vi cũng không thua gì Hách Khai Dương, cười nói, "Lần này đại huynh xuất quan, nhất định lại có tiến bộ!"
Lão tam tên là Lý Á Khôn, cũng là Tiên Vương, nói: "Ta nghe hắn nói, hắn là vì đánh ba chiêu không thể giết chết Hứa Ứng nên xấu hổ, cho là thành tựu thân thể của hắn còn chưa đủ cao, cho nên sau khi trở về mới khổ luyện thân thể như vậy."
"Còn chưa đủ cao? Hắn đã luyện đến Bát Môn Nghịch Thuận rồi, lại tăng nữa thì sẽ tăng lên tới mức nào đây?"
"Đại huynh vốn là thiên tài, nếu không phải vì không có tiên cảnh, đã sớm tu luyện tới cảnh giới Tiên Quân rồi. Chúng ta không thể tăng, hắn đương nhiên có thể."
Bọn họ đang nói chuyện, đột nhiên nơi Hách Khai Dương đang bế quan lại vang lên một tiếng nổ mạnh, thiên địa rung chuyển dữ dội, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.
Tam Sát nghi hoặc, cùng nhau chạy về phía Hách Khai Dương đang bế quan, đợi tới khi đi vào trong tiên cảnh Ẩn Địa, chỉ thấy một tòa tiên điện thanh đồng mở rộng, đỉnh điện bị đánh ra một lỗ hổng lớn, mà Hách Khai Dương đang tu hành lĩnh hội trong đó lại không cánh mà bay!
Nguyên Quân trực tiếp phá hủy nơi thiên tài Hách Khai Dương bế quan, bắt người này tới gặp Linh Vô Tâm.
Nguyên Quân sợ Hách Khai Dương thiên tư tuyệt đại, lúc Linh Vô Tâm đoạt xá sẽ bị Hách Khai Dương phản phệ, lập tức vươn ngón tay thon dài của mình điểm lên nguyên thần của Hách Khai Dương, niêm phong tu vi nguyên thần của Hách Khai Dương, để hắn không cách nào chống cự được.
"Đúng là thân thể tốt, luyện đến rắn rỏi như thế."
Nguyên Quân không nhịn được mà cất tiếng ngợi khen, "Có thân thể này, con ta xem như nhờ họa được phúc, lại có thể tiến thêm một bước."
Hách Khai Dương muốn giãy dụa, nhưng đối với đám người quyền cao chức trọng trong Tiên giới mà nói, những tán nhân như bọn họ cũng chỉ là tài nguyên có thể mặc sức cướp đoạt mà thôi, sao có thể thoát được?
Đợi tới khi Linh Vô Tâm đoạt xá của hắn, nuốt chửng nguyên thần của hắn tẩm bổ, cảm nhận cỗ thân thể đã được thiên chùy bách luyện này, không khỏi khen ngợi: "Mẫu thân, thân thể này luyện rất tốt. Đúng rồi mẫu thân, phụ thân của con là ai? Trong lúc mê mang con mơ hồ nhìn thấy có người đến thăm con, hẳn là phụ thân của con đúng không?"
Nguyên Quân không muốn nói thêm nhiều, chỉ nói: "Hắn là đại nhân vật, ta cũng không muốn làm ảnh hưởng tới danh dự của hắn. Hắn cũng là nể tình cốt nhục nên mới ra tay cứu con, hóa giải Tru Tiên kiếm khí của Hứa Ứng. Còn về phần hắn là ai, còn không nên hỏi thì hơn."
Linh Vô Tâm dạ một tiếng.
Nguyên Quân nói: "Ta biết con và Hứa Ứng có thâm thù đại hận, nhưng tu vi thực lực của Hứa Ứng bây giờ không thể coi thường. Bây giờ con còn chưa quen với thân thể này, nguyên thần và thân thể kết hợp chưa đủ sâu, tuyệt đối không thể đi tìm hắn trả thù. Tạm thời con cứ vào Lưỡng Nghi bảo cảnh của mẫu thân tu luyện, tăng tu vi của thân thể này lên tới cảnh giới Tiên Quân rồi hãy tính sau."
Linh Vô Tâm cố dằn bất mãn xuống đáy lòng, đi vào Lưỡng Nghi bảo cảnh.
Lưỡng Nghi bảo cảnh này là đất phong của Nguyên Quân, treo trên không trung của phủ Nguyên Quân, bên trong chứa vô số tiên sơn phúc địa, nhìn từ đầu chí cuối, tựa như một bức âm Dương Đồ xoay tròn.
Có được bảo cảnh như thế, có thể tu thành Thiên Quân.
Linh Vô Tâm tiến vào Lưỡng Nghi bảo cảnh, chuyên cần khổ luyện, ước chừng nửa năm sau. Hách Khai Dương vốn là cảnh giới Tiên Vương viên mãn, nhờ có đủ tài nguyên mà một đường đột phá, Linh Vô Tâm chỉ tốn nửa năm đã đột phá đến cảnh giới Tiên Quân.
"Hứa Ứng giết chân thân của ta, suýt nữa phá hủy nguyên thần của ta, hiến cho ta không thể không mượn diện mạo của kẻ khác sống tiếp. Thù này không thể không báo!"
Hắn lặng lẽ rời khỏi Lưỡng Nghi bảo cảnh, trộm lấy tiên phù hạ giới của Nguyên Quân, lén lút xuống Tiên giới.
Lại nói, Hứa Ứng tránh được một đám Tiên khí tập kích, tiến vào Đệ Tam Thiên Quan, khiến ngàn vạn Tiên khí kia không có mục tiêu tấn công, lúc này mới trở về âm gian.
Lúc này, Đông Nhạc và Bắc Đế đã giết chết Vương Nhược An, Đông Nhạc xem như trả được mối thù giết mình lúc trước.
Thương Ngô Đại Đế và Ngọc Hồ Chân Nhân vẫn còn chiến đấu bên trên Thiên Hà kia, máu tươi đã nhuộm đỏ Thiên Hà, đó là máu của Ngọc Hồ Chân Nhân.
Lão giả này toàn thân loang lổ vết máu, không khỏi kêu lên: "Thương Ngô, còn nhớ tình nghĩa của hai ta năm xưa hay không? Ngươi đã quên lúc trước hai ta xem nhau là bạn vong niên sao? Năm đó ta vẫn là một tu sĩ nho nhỏ, thiếu niên nhiệt huyết, vô tình đi vào Thương Ngô Chi Uyên quen biết với ngươi, hai ta trò chuyện vui vẻ biết bao! Sau này ta cũng thường xuyên tới tìm ngươi, ngươi đã tận mắt nhìn ta trưởng thành, thật sự nhẫn tâm hạ sát thủ với ta ư?"