Thần Kiều này kéo dài trong hư không vô lượng, không biết điểm cuối. Nhìn từ xa lại có thể thấy một cánh cửa khổng lồ vắt giữa thiên địa, ngăn cản luyện phi thăng.
Cánh cửa này cách y không biết bao xa, cực kỳ mơ hồ, cứ như thể khí, nhưng lại như chân thực.
Tòa Thiên Quan kia chính là Đệ Tam Thiên Quan, còn gọi là Ngọc Chẩm quan. Sau khi mở ra, phía sau chính là Ngọc Kinh thành, phi thăng Ngọc Kinh chính là Phi Thăng kỳ.
Tiến vào Ngọc Kinh, mới là tiên nhân.
Nguyên thần của Hứa Ứng đi trên cầu, chợt cảm thấy tiên phong phất qua, tiên quang trong gió xuyên qua thân thể hắn, mang theo tạp chất nguyên thần, lưu lại càng nhiều hào quang Tiên đạo.
Y đón gió, dõi mắt khắp nơi đều là các loại hào quang ảo diệu Tiên đạo bay tới, cơn gió thổi qua thư thái không nói nên lời.
Nhưng càng đi về phía trước thì lực cản càng lớn, nguyên thần cũng có cảm giác kiệt quệ càng lúc càng dữ dội.
Nguyên thần của y vốn đã thoát thai hoán cốt trong Dao Trì, nhưng lên thần khí nhận tiên phong quét qua vẫn không cách nào tiến thêm quá xa. Y cần tiếp tục tu hành, tăng cường nguyên thần, mới có thể đi xa hơn trong tiên quang, mới có thể có lực lượng cường đại hơn, đẩy mở Đệ Tam Thiên Quan!
“Cảnh giới Dao Trì cần nguyên thần thoát thai hoán cốt trong Dao Trì, cảnh giới Thần Kiều cần lên Thần Kiểu độ kiếp tiên phong tiên quang. Hai cảnh giới này không để ý nhiều tới thân thể.”
Hứa Ứng tỉnh lại từ trạng thái nhập đạo, đứng dậy, mái vòm tiên điện trên đỉnh đầu như không tồn tại, Động uyên Thái Nhất xuyên qua mái vòm, xuất hiện trên đầu y.
Tòa động uyên Thái Nhất này trông thì rất gần, giơ tay là chạm tới, nhưng thực chất lại cực xa, mơ hồ, không thể nhìn rõ.
Hứa Ứng giơ tay, Thúy Nham Thạch Khắc bồng bềnh bay tới, kim thư khép lại, vẫn cất vào khu vực Hi Di. Y chỉnh lý lại thẻ ngọc đạo thư, bấy giờ mới bồng bềnh bay ra khỏi tiên điện.
Bên ngoài tiên điện, Nam Tử Ngôn đang chờ đợi, thấy y đi tới bèn vội vàng tiến lên, cười nói: “Hứa công tử, bệ hạ lệnh cho ta ở đây chờ ngươi xuất quan, nói ngươi mà ra thì có thể tới gặp người.”
Hứa Ứng khẽ gật đầu, cười nói: “Làm phiền Tử Ngôn.”
Nam Tử Ngôn giơ tay ra mời, đi trước dẫn đường, đột nhiên thần thức xao động, truyền âm nói: “Đi mau!”
Hứa Ứng kinh ngạc, không hiểu gì cả.
“Bệ hạ nổi sát tâm rồi!”
Nam Tử Ngôn truyền âm nói: “Ta chưa bao giờ thấy gương mặt người phủ kín sát khí như vậy, cho dù nhắc tới cái chết của mình người vẫn giữ vẻ bất cần đời. Nhưng ngươi đột phá, luyện chín thành một, tu thành động thiên Thái Nhất, rõ ràng người đã nổi sát tâm!”
Hứa Ứng im lặng một hồi, tiếp tục đi theo hắn, nói: “Đa tạ Nam đạo hữu.”
Nam Tử Ngôn ngây ngốc: “Ngươi không trốn đi à? Bây giờ ngươi đi còn kịp...”
“Đại trượng phu trên thế gian này, sao có thể trốn mãi được?”
Hứa Ứng thản nhiên nói: “Ta từng có ước định với Nguyên đạo nhân, sẽ theo hắn tới Tổ Đình Thượng Thanh, nhưng ta nghe nói Tổ Đình Tử Vi liên quan tới tu sĩ Tổ Đình có thể thành tiên hay không nên vi phạm ước định theo ngươi tới đây. Nửa năm qua ta tình nguyện mang danh bội bạc, không phải ta muốn tu thành động thiên Thái Nhất mà ta muốn bổ sung khâu cuối cùng cho Thiên đạo Tổ Đình. Lần này ta tới đây, nhất định phải để người trong Tổ Đình có thể thành tiên!”
Nam Tử Ngôn siết chặt nắm tay, một lúc lâu sau mới giãn ra, cười nói: “Hứa huynh cao thượng. Nếu bệ hạ ra tay với các hạ, ta sẽ liều mạng ngăn cản giúp ngươi!”
Hứa Ứng cười ha hả nói: “Ta nghĩ bệ hạ không phải người như vậy.”
Y đi theo Nam Tử Ngôn tới trên Càn Sơn, chỉ thấy lúc này Tử Vi Hậu Chủ đang đứng trước lăng mộ của mình. Bia mộ trên đó đã bị người khác đạp đổ, rơi dưới đất, không thấy nội dung trên đó.
Nhưng phía sau bia mộ khắc từng chữ Chính.
Tử Vi Hậu Chủ quay lưng về phía hai người, nghe tiếng bước chân không quay đầu lại mà chỉ nói: “Hứa Ứng, ngươi nhìn mấy chữ Chính này đi, mỗi khi nhớ tới ngươi trẫm lại nổi sát ý một lần, thế là viết một nét lên bia mộ. Trong thời gian ngươi đột phá, trẫm đã nổi sát tâm với ngươi 352 lần.”
Hứa Ứng đi tới, cười nói: “Vì thiên phú của ta quá cao nên bệ hạ nổi sát tâm?”
Tử Vi Hậu Chủ cười ha hả, như tiếng sài lang, nói: “Tảo cô đoản chiết viết ai, cung nhân đoản chiết viết ai, đức chi bất kiến viết ai, tao nan dĩ thậm viết ai, xử tử phi nghĩa viết ai. Tuy trẫm bị lật đổ, nhưng danh hiệu Ai Đế lại không sai. Đúng là trẫm ghét hiền ghen tài, bản lĩnh của ngươi, ngộ tính của ngươi, trong triều đình của trẫm sẽ chết rất nhanh!”
Hắn rất thẳng thắn thừa nhận tính xấu của mình.
“Nhưng trẫm đã chết, người có thiên phú như ngươi quật khởi không liên quan gì tới trẫm, trẫm không đến mức đố kỵ vì chuyện đó.”
Tử Vi Hậu Chủ quay người lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Hứa Ứng, điềm nhiên nói: “Nhưng trẫm không muốn bị người khác lừa gạt! Hạo Thiên Đế, hiện hình đi!”