Tử Vi Hậu Chủ cười lạnh một tiếng: “Quả nhiên có người âm thầm tính toán! Khoe khoang trước mặt trẫm, đúng là không biết điều!”
Chín ngọn lửa đèn của Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản đột nhiên tụ hào quang thành một, chùm sáng chiếu tới, hào quang biến mất.
Khoảnh khắc sau cả chín ánh đèn ảm đạm, lửa đèn hạ xuống, khôi phục như thường.
Tiên giới Tiên Đình.
Tất cả như thường, sóng êm gió lạnh, mặc dù tam giới triều tịch càng ngày càng nghiêm trọng, tam giới thống nhất càng lúc càng gần, nhưng ca hát vẫn ca hát, Tiên giới vẫn rất yên bình, không khác nào lúc thường, không hề có biến hóa.
Đột nhiên trong đế cung có một luồng hào quang lóe lên, tinh tế như sợi tóc, khoảnh khắc nó xẹt qua tất cả mọi người đều không có cảm giác gì.
Một cung nữ đi tới, đột nhiên thấy cổ hơi lệch đi, không ngờ đầu lại chậm rãi trượt xuống khỏi cổ.
Cung nữ trợn trừng hai mắt, trong lòng sợ hãi, chỉ thấy ngọn giả sơn bên cạnh cũng chậm rãi xê dịch, đổ sang một bên.
Từng gốc tiên thụ trong hoa viên, tán cây chậm rãi nghiêng đi. Tường thành tường cung xung quanh, từng tòa tiên điện, không ngờ đều vô thanh vô tức trượt sang!
Cung nữ chỉ cảm thấy trên cổ ấm áp, giơ tay lên quệt một cái, không ngờ lại đẩy rơi cổ mình đi!
Trong đế cung, các tiên điện như Lan Hương, Doanh Xung, Lâm Tuyền, mọi người như bị ai đó cắt qua cổ, bất luận người hay vật đều bị hào quang nhỏ như sợi tóc kia chặt đứt!
Đế cung rối bời, tiếng hét chói tai vang lên không dứt, rất nhiều nữ quyến Đế gia dồn dập bay lên, hoảng sợ quan sát bốn phía.
Một lúc lâu sau một giọng nói trầm trầm mới vang lên: “Chỉ là việc nhỏ, không cần kinh hãi, trẫm sẽ tự xử lý!”
Nói là việc nhỏ, nhưng đế cung bị tấn công, sao lại là việc nhỏ cho được?”
Huống chi bao nhiêu người trong cung đã chết, tuy đa số là cung nữ, nhưng cũng có nhiều đế tử phi tần cũng bỏ mạng.
Luồng hào quang kia thật quá lợi hại, chém thân thể, trảm nguyên thần, cắt hồn phách. Hào quang đi qua nơi nào là đốt sạch phá trụi, chỉ có nằm trên giường hoặc ngồi dưới đất mới thoát khỏi tai kiếp này!
Nhưng khởi nguồn của tai kiếp thì mỗi người lại nói một kiểu, chưa kết luận được, kéo theo rất nhiều suy đoán.
Trong đế cung lại hoàn toàn yên tĩnh, không ai bàn tán về chuyện này, tất cả vẫn hệt như thường ngày, cứ như sự kiện vừa rồi chưa bao giờ diễn ra.
Tổ Đình Tử Vi.
Hứa Ứng nhìn lửa đèn khôi phục bình thường, sắc mặt âm trầm bất định.
Tử Vi Hậu Chủ giơ tay, Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản bay tới sau đầu hắn, lơ lửng trên không, cao hơn hắn một chút, ánh đèn như chín vầng sáng, càng tôn thêm vẻ thần thánh trang nghiêm.
“Tất cả mọi thứ trên thế giới này đều không phải miễn phí. Ví dụ như trẫm truyền Thái Nhất Khai Ngộ của Hạo Thiên Đế cho ngươi, mục đích là để ngươi mở động uyên Thái Nhất, có thực lực vào đế lăng của ta, mang thi thể ra.”
Tử Vi Hậu Chủ liếc mắt nhìn Hứa Ứng một cái, thấy y hồn phi phách tán, bèn nói: “Ví dụ như ngươi giúp ta mang thi thể ra, ta chỉ cần tặng lại một phần ba số bảo vật chôn cùng cho ngươi. Ví dụ như ngươi đạt được thiên địa đại đạo của vùng đất Đạo Khải, sau này bổ thiên ở Đâu Suất cung, có làm thì có báo đáp. Thế thì Hứa ái khanh, ngươi đạt được động uyên Thái Nhất cũng cần phải trả giá đắt.”
Hắn dừng lại một chút rồi nói: “Cái giá này chính là tính mạng các ngươi.”
Hứa Ứng sắc mặt trắng bệch, một vị thần toán cường đại, có trí tuệ cao tuyệt, kiên nhẫn hơn bất cứ ai, còn nấp trong bóng tối, chuẩn bị gặt hái y bất cứ lúc nào!
Trong mắt kẻ đó, mình chính là một cây rau hẹ xanh tươi mơn mởn!
Y vốn còn lừa gạt bản thân là không thể có chuyện này, nhưng bây giờ y không thể không tin!
Hứa Ứng khôi phục bình tĩnh, sắc mặt cũng trở lại như thường, cười nói: “Cắt rau hẹ ta? Đầu tiên hắn phải để rau hẹ lớn lên cái đã. Nhưng không khéo ta mọc lên rồi lại không phải là rau hẹ thì sao?’
“Đừng tự tin như vậy.”
Tử Vi Hậu Chủ thản nhiên nói: “Kẻ đang để mắt tới ngươi có tu vi thực lực chỉ cao hơn chứ không thấp hơn ta bây giờ.”
Hứa Ứng đi tới bên cạnh hắn, thản nhiên nói: “Ai Đế, ngươi đã chết, sẽ không tiến bộ nữa. Đối với ta vượt qua ngươi chỉ là chuyện sớm hay muộn.”
Tử Vi Hậu Chủ giơ ngón tay vung vẩy, lại khắc mấy chữ lên bia mộ.
Nhưng Hứa Ứng nói cũng không sai, bây giờ hắn còn chưa hoàn toàn phục sinh, hắn chỉ còn một luồng tinh hồn, tuy bám vào thân thể nhưng không phải phục sinh thật sự.
Hắn chết rất triệt để, có hồn mà không nguyên thần, bản lĩnh trên người không còn lại bao nhiêu, bị người khác vượt qua là chuyện sớm hay muộn.