Cục diện này rất tốt, lúc trước chưa từng có.
Đột nhiên Hứa Ứng nhớ tới những gì mình thấy trên Thiên Hà, trong lòng lại có cảm giác nặng nề.
Tam giới triều tịch càng ngày càng nghiêm trọng, Tiên giới như mây đen đè xuống, đang ép tới Chư Thiên Vạn Giới.
Tổ Đình hoàn toàn không có cơ hội phát triển, sẽ bị Tiên giới phá hủy.
Y khôi phục bình tĩnh, đi tới Hỗn Nguyên cung trong Tử Vi tàn cảnh. Hỗn Nguyên cung vốn bị Trúc Thiền Thiền đốt sập nửa bên nhưng giờ phút này đã sửa chữa, chỉ có điều màu sắc hai bên không giống nhau.
Hứa Ứng bước vào trong cung, tình cờ là Tiểu Thiên Tôn cũng đang ở đó. Hai sư đồ gặp mặt, Hứa Ứng giới thiệu Thương Ngô, Bắc Đế, Đông Nhạc, nói: “Mấy vị đạo huynh này là tiền bối của vi sư. Ngươi tiếp đãi chu đáo nhé.”
Tiểu Thiên Tôn dùng lễ tiết vãn bối bái kiến đám người Thương Ngô Đại Đế, còn Luân Hồi Nữ Đế lúc trước hắn chết, suýt nữa bị Hứa Ứng cắt da mặt luyện thành pháp bảo na sư, chính nhờ Luân Hồi Nữ Đế cứu giúp, đương nhiên không xa lạ gì.
Lúc ở trong luân hồi hắn còn có một đoạn tình duyên với Nữ Đế.
Thương Ngô cười nói: “Tiểu Thiên Tôn không cần khách khí. Ngươi là lãnh tụ Tổ Đình cao quý, sao có thể gọi chúng ta là tiền bối được? Cứ gọi nhau là đạo hữu thôi.”
Tiểu Thiên Tôn nói: “Chư vị là đạo hữu của ân sư ta, đương nhiên là tiền bối của ta. Sao dám làm loạn vai vế?”
Đông Nhạc cười ha hả nói: “Hắn kết giao đằng hắn, ngươi kết giao đằng ngươi, hai bên đều không sai. Ngươi là lãnh tụ Tổ Đình cao quý, nếu gọi chúng ta là tiền bối, một số đạo hữu Tổ Đình cũng sẽ không vui, tự thấy thấp hơn chúng ta một bâc. Cho nên đừng từ chối.”
Tiểu Thiên Tôn nhìn về phía Hứa Ứng, Hứa Ứng khẽ gật đầu nói: “Chuyện lễ tiết không liên quan đến đại sự, trước đó không lâu ta xâm nhập Thiên Hà, chứng kiến tam giới triều tịch dẫn dắt Tiên giới xuất hiện trên không trung của Thái Hư chi cảnh. Tiên giới sắp tới rồi, đây mới là đại sự.”
Mọi người trong lòng nghiêm nghị.
Tiểu Thiên Tôn nói: “Hỉ Duyệt sư tỷ cũng nhắc tới chuyện này với ta. Ta khổ sở suy nghĩ nhưng từ đầu đến cuối không có đối sách. Sư phụ, người có biện pháp nào không?”
Hắn lộ vẻ mong chờ, hệt như đứa trẻ năm xưa luôn chảy nước mũi, lẽo đẽo sau mông Hứa Ứng, lúc gặp nguy hiểm thì quay sang nhìn Hứa Ứng.
Khi đó trên mặt hắn cũng là biểu cảm tín nhiệm và mong đợi này.
Trong lòng hắn, Hứa Ứng cao lớn cường tráng, không gì không làm được.
Hứa Ứng nghênh tiếp ánh mắt hắn, thoáng chần chờ rồi nói: “Thời điểm Tiên giới đến có lẽ còn khoảng ba bốn năm, không cần căng thẳng. Tổ Đình cũng không phải không chịu nổi một đòn. Côn Lôn Tây Vương Mẫu, Bắc Cực Tứ Thánh, còn có các vị tiền bối như Tổ Thần, Yêu Tổ, hay bậc thế ngoại cao nhân như Thái Thanh đạo nhân, Ngọc Hư đạo nhân, lại có cả Thập Điện Diêm La... À đúng, còn cả Vọng Hương đài cũng là trợ thủ chống cự Tiên Đình! Hơn nữa còn có một vị Ngộ Không đạo nhân, thực lực thâm sâu khôn lường, có thể so với Chí Tôn!”
Y cười ha hả nói: “Nếu xem xét như thế, thực lực của Tổ Đình cũng không yếu, vẫn có sức đánh một trận! Huống chi còn thời gian ba đến bốn năm Tiên giới mới đến. Trong thời gian này tràn ngập biến số.”
Y vỗ vai Tiểu Thiên Tôn, cười nói: “Ngươi nên gấp rút tu hành mới đúng, không nên để việc vặt nhiễu loạn. Bây giờ thiên địa đại đạo của Tổ Đình đã hoàn chỉnh, có thể độ kiếp thành tiên không?’
Tiểu Thiên Tôn như thể hồ quán đỉnh, vội vàng nói: “Tuy thiên địa đại đạo của Tổ Đình đã khôi phục hoàn chỉnh nhưng vẫn có một số nơi chưa khôi phục, ví dụ như tử khí phía sau Hỗn Nguyên cung chính là Tổ Đình Tử Vi, thiên địa đại đạo ở đó vẫn vỡ nát. Trước đó không lâu, Tổ Đình Tử Vi có khách tới thăm, là một người tên Nam Tử Ngôn tìm ta nói sư phụ đáp ứng hắn tới Tổ Đình Tử Vi làm khách nhưng từ đầu đến cuối vẫn chưa từng đến.”
Sắc mặt Hứa Ứng đỏ lên, cười ha hả nói: “Hóa ra là Nam Tử Ngôn đạo hữu, ta à.... à, chắc là đã đáp ứng, nhưng là chuyện từ lâu rồi, ta tưởng hắn quên.”
Tiểu Thiên Tôn nhìn mặt mà bắt chuyện, biết Hứa Ứng đang nói dối, bèn nói: “Nam Tử Ngôn tới nơi này nhiều lần, luôn hỏi thăm bao giờ thì sư phụ về, chẳng khác nào oán phụ nơi khuê phòng. Nếu sư phụ đã tới, sao không đi một chuyến? Dù sao cũng ngay trong tử khí phía sau Hỗn Nguyên cung.”
Hứa Ứng chợt nhớ tới Nguyên đạo nhân còn đang chờ đợi ở Đâu Suất cung, trong lòng đắn do: “Nếu ta trực tiếp tới Tổ Đình Tử Vi, không tới Tổ Đình Thượng Thanh, thế thì không phải người đáng tin cậy...’
Đúng lúc này đột nhiên giọng nói của Nam Tử Ngôn vang lên bên ngoài, vạn phần u oán nói: “Tiểu Thiên Tôn, ta lại tới đây! Bao giờ thì sư phụ của ngài về?’