Thương Ngô Đại Đế bất giác nhớ tới năm xưa, khi đó Ngọc Hồ Chân Nhân đúng là một Luyện Khí sĩ ăn nói bất phàm, có kiến giải cùng tài học kinh người, ông cũng là vì điểm này nên mới nhìn trên tiểu bối này với con mắt khác.
Bình thường Thương Ngô Đại Đế chỉ nhìn thấy vẻ kính sợ từ người đời, chỉ có Ngọc Hồ Chân Nhân là làm bạn với ông.
Hai người một người là Luyện Khí sĩ, một người là Nguyên Thủy Thần Chỉ, thế mà lại kết thành tình hữu nghị sâu sắc.
Về sau Ngọc Hồ phi thăng, Thương Ngô Đại Đế vừa mừng thay cho lão, lại cảm thấy buồn bã, vui mừng vì lão phi thăng trở thành tiên nhân, một thân tài hoa tất sẽ có chỗ dụng võ, lão bằng hữu tất nhiên sẽ lên như diều gặp gió. Buồn là vì sau này e là bọn họ sẽ rất ít khi gặp lại.
Mặc dù Ngọc Hồ Chân Nhân không thể thường xuyên hạ giới, lại có thể mời ông tới Tiên giới, vẫn kéo dài tình bạn giữa hai người.
Nhưng sau khi tới Tiên giới, vị lão hữu này dần dà không còn thường xuyên mỉm cười nữa, thường than thở rằng lên Tiên giới đẳng cấp nghiêm ngặt, giai cấp rõ rệt.
Hai người thường hay than thở tiếc nuối, cảm giác Ngọc Hồ Chân Nhân có tài nhưng không gặp thời, Thương Ngô cũng hận vì mình không thể giúp được gì cho Ngọc Hồ Chân Nhân.
Ông cũng đi thăm hỏi những người quen cũ đang làm quan ở Tiên Đình, tất cả đều nói lực bất tòng tâm.
Mãi đến khi Ngọc Hồ Chân Nhân lại mời ông tới Tiên giới làm khách một lần nữa, vị lão hữu này rất vui vẻ, trong buổi tiệc nói cho ông biết, mình đã không còn là tán nhân nữa, đã tìm được chỗ dựa, làm chân nhân của nhà Nguyên Quân.
Thương Ngô Đại Đế cũng mừng thay cho lão, hai người uống đến say mèm, trên đường Thương Ngô Đại Đế trở về lại bị phục kích, vì vậy mà chết trong tay đám người Tiên Quân Trương Sơn Tông.
Ông vẫn không hiểu rốt cuộc là có chuyện gì, mãi đến khi có Luyện Khí sĩ phụng lệnh đi vào Thương Ngô Chi Uyên, tế ra roi thần đánh lên nhục thể của ông.
Roi thần đánh thần, chỉ có Ngọc Hồ Chân Nhân quá hiểu về ông mới có thể bày ra loại roi thần khắc chế ông như vậy.
Lúc này ông mới biết, Nguyên Quân trở thành chỗ dựa của Ngọc Hồ Chân Nhân, cái giá mà Ngọc Hồ Chân Nhân phải trả chính là người bạn là Thương Ngô Chi Uyên ông.
"Phụ thân cẩn thận!"
Đột nhiên, tiếng kêu sợ hãi của Sở Tương Tương truyền đến, khiến Thương Ngô Đại Đế bừng tỉnh, trong sát na ông xuất thần, Ngọc Hồ Chân Nhân đã xông tới trước mặt ông
Thương Ngô Đại Đế đã không kịp né tránh nữa, Sở Tương Tương vội vàng vọt tới, muốn ngăn cản một kích này.
Ngọc Hồ Chân Nhân cười ha lớn, lập tức trở tay trùng đánh mạnh lên người Sở Tương Tương, Sở Tương Tương kêu lên một tiếng đau đớn, tất cả pháp bảo trên người bùm bùm nổ tung, miệng phun ra máu tươi, hơi thở yếu ớt.
Đoạn Thiên Hà kia lập tức sụp đổ, lại khó mà trói buộc được Ngọc Hồ Chân Nhân.
Thứ Ngọc Hồ Chân Nhân muốn chính là cơ hội này, lập tức tung người nhảy lên, trốn vào hư không, còn hét lớn: "Thương Ngô, xem ra tình cảm giữa chúng ta đã phai nhạt, ngươi còn muốn giết ta! Từ nay về sau, hai ta ân đoạn nghĩa tuyệt!"
Hồ Thiên Chứng Đạo Kinh của lão quả thật tinh diệu vô song, lập tức phá vỡ từng tầng thời không, xông vào từng chư thiên thế giới, chỉ trong chốc lát đã thoát đi khỏi âm gian không biết bao xa.
Nhưng trong tầng tầng hư không kia, vậy mà lại có vô số chiếc rễ khổng lồ đan xen.
Những chiếc rễ kia xuyên thấu từng thời không, kéo dài bốn phương tám hướng, xuyên qua từng thế giới, dù Ngọc Hồ Chân Nhân bay đến đâu, trước mắt cũng toàn là rễ cây!
Rễ Thương Ngô.
Thương Ngô Chi Uyên, vốn là vực sâu kết nối Chư Thiên Vạn Giới.
Thương Ngô Đại Đế, vốn là rễ cây lan tràn trong vô số vực sâu, cắm rễ ở giữa âm Dương lưỡng giới của Chư Thiên Vạn Giới!
Pháp môn không gian của Ngọc Hồ Chân Nhân vốn dĩ là không gian chi đạo được lĩnh hội từ Thương Ngô Đại Đế mà ra.
Ngọc Hồ Chân Nhân điên cuồng chạy trốn, từ thế giới này trốn sang thế giới khác, nhưng dù tốc độ của lão nhanh tới đâu đi nữa, từ đầu chí cuối đều có một lão giả cao lớn bám theo ở phía sau, từ từ đi về phía lão.
Lão giả kia đầu đội Kinh Cức Quan, quanh thân có sương mù xám bao phủ, ánh mắt như dung nham rực cháy, mang theo lửa giận cuồn cuộn đi tới.
Ngọc Hồ Chân Nhân thấy thật sự không trốn thoát được, bèn vội vàng xoay người lại kêu lên: "Đạo huynh, ngươi đã nói ta thiên tư kinh người, tiền đồ vô lượng, nhưng ta lại ăn bế môn canh suốt mấy trăm năm tại Tiên giới, chỉ là một Nhân Tiên nho nhỏ, không thể tiến thêm nửa bước! Nếu ta không bán đứng ngươi thì sao có thể có tiền đồ được?"