“Cái đèn này là Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản của đạo huynh?’
Hứa Ứng kinh ngạc vạn phần, cứ như lần đầu thấy cây đèn này, sắc mặt chân thành nói: “Trong đế lăng quá tối, ta cần phá giải phù văn Chí Tôn, cần thấy rõ một chút, thấy trên vách tường có một cây đèn nên tháo đèn xuống soi, không ngờ đèn này là Lưu Ly trản của đạo huynh.”
Tử Vi Hậu Chủ sắc mặt ôn hòa, cười nói: “Người không biết không có tội. Ngươi không biết cây đèn này là pháp bảo của trẫm, trẫm cũng không phải hôn quân, sao có thể giết ngươi vì chuyện này?’
Hứa Ứng thở phào nhẹ nhõm, đang định lấy Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản ra, đột nhiên Tử Vi Hậu Chủ nói: “Như vậy, những bảo vật khác trong khu vực Hi Di của Hứa ái khanh là sao?”
Xung quanh Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản kia đủ loại bảo vật rực rỡ muôn màu, hào quang soi thẳng lên trời, xuyên qua áng mây, khu vực Hi Di suýt nữa không trấn trụ nổi!
Trong đó có đế liễn, phượng liễn, đều mang hai cái lọng che, một số châu báu, búa rìu câu xiên, số lượng pháp bảo lên tới hàng trăm, chẳng khác nào kho báu tiên khí!
Lại có lâu vũ đình đài vò gốm vạc... các thứ pháp bảo, còn có đồ vật ngự dụng cung đình, con rối đồng xanh chôn cùng, vàng bạc ngọc thạch, nhiều không đếm xuể.
Bao nhiêu bảo vật như vậy, không khác nào cướp bóc Tiên Đình.
Hứa Ứng mặt không đổi sắc, nói: “Đây là bảo vật mà ta cất giữ, ngày thường ta thích thu thập một số bảo bối.”
Tử Vi Hậu Chủ vừa khắc chữ lên bia mộ của mình, vừa cười nói: “Hóa ra là thế. Ta còn tưởng đây là bảo bối ta chôn trong đế lăng. Bây giờ Tổ Đình Tử Vi hoang tàn chờ ngày phục hưng, tam giới triều tịch sắp tới. Trẫm đang lo không có tiền của trấn hưng Tổ Đình. Hứa ái khanh, ngươi có thể quyên góp những bảo vật này không?’
Hứa Ứng thoáng do dự, nhìn mảnh đá bắn tung, nghĩ tới thần uy lúc Ai Đế phá vỡ tầng tầng phong ấn, sắc mặt nghiêm nghị: “Cũng nên như vậy! Hay là ta quyên ba thành nhé?”
Tử Vi Hậu Chủ quanh người tử khí mịt mờ, chữ viết ngày càng nhanh chóng.
“Năm thành!” Hứa Ứng cắn răng nói.
Tử Vi Hậu Chủ giơ ba ngón tay: “Ngươi giữ lại ba thành.’
“Được.”
Hứa Ứng đáp ứng rất sảng khoái, lấy Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản ra, lưu lại một cỗ đế liễn và hai cái lọng che, trên đế liễn chất đầy bảo vật, trả lại cho Tử Vi Hậu Chủ những bảo vật còn lại.
Sắc mặt Tử Vi Hậu Chủ thoáng hòa hoãn hơn, nhận lấy Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản, bảo vật này rơi vào tay hắn là tỏa ra hào quang vạn trượng, rực rỡ lóa mắt.
Hứa Ứng thấy vậy trong lòng đau xót không thôi.
Đây là bảo vật do Chí Tôn chế tạo, lúc y cầm trong tay đã phát hiện ra điểm bất phàm của nó nên mới giấu trong khu vực Hi Di của mình, định lừa gạt cho qua cửa.
Tử Vi Hậu Chủ tế cái đèn này lên, chỉ thấy cả chín ngọn đèn lưu ly tỏa hào quang, lại soi về phía Hứa Ứng!
Hứa Ứng đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, mặc cho từng mũi nhọn sắc bén vô song có thể cắt đứt thân thể nguyên thần kẻ khác chém qua bên cạnh mình. Một lúc lâu sau, ánh đèn đầy trời thu liễm, trở về lửa đèn.
Tử Vi Hậu Chủ nhẹ nhàng nâng tay, Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản bay lên, rơi vào giữa hai người: “Ta dùng cây đèn này che đậy nhân quả, nếu không có người âm mưu hãm hại ngươi còn tốt, nếu có người tính toán ngươi, thế thì sẽ vì vậy mà tính không chuẩn. Nhưng người này là thần toán, chắc chắn sẽ có cảm ứng. Nếu hắn phát hiện có người động tay động chân sẽ suy tính là người phương nào làm ra, lửa đèn của ta sẽ lay động.”
Thần sắc Hứa Ứng căng thẳng, nhìn chằm chằm vào lửa đèn trong Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản.
Tử Vi Hậu Chủ cười nói: “nhưng ngươi yên tâm, tuy ta không coi là phục sinh, chỉ là một luồng chân hồn trở về cơ thể nhưng cũng không thể coi thường. Cho dù người này tìm tới cũng không thể biết được ta động tay động chân ra sao.”
Hứa Ứng nói: “Chẳng phải lúc trước đạo huynh nói ta thu hút được động uyên Thái Nhất tới rất có thể chỉ là ngẫu nhiên ư?”
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Nhưng căn cứ theo kinh nghiệm của ta, có rất nhiều chuyện trông thì là ngẫu nhiên nhưng sau này lại phát hiện sau lưng có người âm thầm thúc đẩy, tính toán tầng tầng tạo ra.”
Hắn mỉm cười nói: “Nếu không có ai tính toán ngươi, lửa đèn sẽ bất động. Nếu lửa đèn lay động, chứng tỏ có âm mưu nhắm vào ngươi.”
Đám người chăm chú quan sát lửa đèn của Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản, chín lửa đèn đều không hề nhúc nhích.
Một lúc lâu sau, lửa đèn vẫn không hề lắc lư.
Hứa Ứng thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Xem ra đúng là ngẫu nhiên...”
Y còn chưa dứt lời, đột nhiên chín ngọn đèn như được rót dầu, ồ ạt bùng lên, chỉ trong khoảnh khắc lửa đèn đã dâng cao tới mấy trượng, lửa đèn cũng từ màu vàng óng hóa thành xanh nhạt!