Tử Vi Hậu Chủ nói: “Hắn không chết, bởi vì những phong ấn phù văn Tiên đạo kia không cái nào bộc phát uy lực. Hắn vẫn đang chui vào, chẳng qua tốc độ chui vào càng ngày càng chậm. Có lẽ phong ấn phía sau càng lúc càng mạnh, càng ngày càng khó lý giải.”
Một tháng trôi qua, đế lăng của Hậu Chủ ở Càn Sơn vẫn không có động tĩnh gì.
Càn Sơn đế lăng im ắng đến đáng sợ.
Tử Vi Hậu Chủ cũng nôn nóng bất an, đi tới đi lui, thậm chí không tiếc đặt mình vào nguy hiểm đi tới trước lăng mộ bản thân, quan sát đế lăng lấp lóe hào quang, vài lần định xông vào nhưng lại ngừng chân.
“Những phù văn Chí Tôn kia vẫn không có động tĩnh gì, chứng tỏ hắn lẻn vào rất thuận lợi, có động tĩnh mới là nguy hiểm! Ta phải nhẫn nại, ta phải nhẫn nại...”
Lúc này hào quang chỗ đế lăng khẽ rung chuyển.
Tử Vi Hậu Chủ vội vàng nhìn vào sâu trong đế lăng, loáng thoáng thấy một thân hình, trên người quấn lấy xiềng xích, cõng một đế quan vàng óng, đang bước từng bước một ra khỏi hành lang đế lăng!
Đế quan tỏa hào quang rực rỡ kia chính là thi thể của Tử Vi Hậu Chủ, xung quanh đế quan dán đầy phù chú, như đang trấn áp thi thể cổ xưa!
Hứa Ứng cõng đế quan, bước từng bước khó nhọc đi ra phía ngoài. Đế quan kia dán quá nhiều bùa chú, trong quan tài mang hung khí ngập trời, cho dù là bùa chú cũng không trấn áp được.
Thậm chí luồng hung khí này còn lan ra bên ngoài đế lăng, khiến Nam Tử Ngôn chỉ cảm thấy biển máu cuồn cuộn ập tới, bao phủ bản thân!
Nam Tử Ngôn kinh hãi khiếp vía, hung khí này thật quá dữ dội, ngay cả cao thủ như hắn bị hung khí này xung kích cũng cảm thấy khó mà chịu nổi!
“Chẳng lẽ năm xưa bệ hạ không chỉ là Ai Đế mà còn là bạo quân?”
Hứa Ứng cõng đế quan kia, chắc chắn phải cẩn thận gấp đôi. Y không những phải xuyên qua những phù văn Chí Tôn kia đồng thời còn phải mang theo đế quan xuyên qua, không được kích thích uy lực của bất cứ phù văn Chí Tôn nào.
Nếu không cả y lẫn đế quan đều kẹt lại tại đó.
Đạo văn của y không những phải kết nối với phù văn Chí Tôn, mà còn phải kết nối với những bùa chú trên đế quan.
Bùa chú trên đế quan cũng là phù văn Chí Tôn, nhưng nội dung lại khác những phù văn bên ngoài hành lang. Làm sao để hai loại phù văn khác biệt xuyên qua nhau cũng là một khảo nghiệm cực kỳ khó khăn.
Không chỉ có vậy, trên người Hứa Ứng còn có từng xiềng xích quấn quanh. Những xiềng xích này vốn quấn quanh đế quan, không biết vì sao lại quấn sang người Hứa Ứng, trói buộc thân thể nguyên thần của y, khiến y khó mà hành động được.
Trí tuệ của Hứa Ứng từ sâu trong đế lăng đi được tới đây, quả thật bất phàm.
Quanh người y, đạo văn bay lượn, như ngàn vạn xúc tu bằng khói bụi, kết nối với phù văn Tiên đạo xung quanh, dung hợp với bùa chú của đế quan, thậm chí nối liền với xiềng xích trên người mình.
Trên đỉnh đầu y, động thiên Thái Nhất treo cao, khiến tu vi của y luôn trong trạng thái đỉnh phong. Trong Bỉ Ngạn của động thiên Thái Nhất, có thể thấy rõ ràng động uyên Thái Nhất.
Động thiên tổng cộng chia làm chín tầng, Hứa Ứng vừa bước vào Thần Kiều kỳ, động thiên Thái Nhất đã được y tu luyện tới tầng thứ bảy, động uyên Thái Nhất dường như càng gần hơn.
Từ trong động uyên Thái Nhất tuôn trào lực lượng, trút xuống, khiến cơ thể y căng đầy chín loại lực lượng, chín loại lực lượng hóa thành lực lượng Thái Nhất, ngưng tụ thành một.
Đế quan cực kỳ nặng nề, cơ bắp trên chân y kéo căng, bắp đùi thô to, Đăng Thiên ngoa mà Thiên ma Chí Tôn tặng cho cũng bị giẫm tới nổ tung.
Hứa Ứng tiếp tục đi về phía trước,từ khi đám người Tử Vi Hậu Chủ và Nam Tử Ngôn thấy bóng dáng y, đến lúc y ra khỏi hành lang đi tới trước bia mộ tốn tận năm ngày, mới đi được có mấy chục bước!
Đợi cho Hứa Ứng buông đế xuống, y gần như kiệt sức, suýt nữa quỳ xuống mặt đất.
Thể chất của y đã tới cực điểm, mấy tháng liền liên tục chịu đựng áp lực cường độ cao nhất. Tư duy của y trong mấy tháng nay cũng điên cuồng vận chuyển, suy nghĩ ảo diệu của các loại phù văn Chí Tôn, nghĩ phương pháp ứng đối, chuyển biến phù văn Tiên đạo thành đạo văn.
Giờ phút này y trầm tĩnh lại, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, vịn vào đế quan mới không đổ xuống.
“Tử Ngôn, ngươi tới đỡ Hứa ái khanh xuống dưới nghỉ ngơi đi!”
Giọng nói của Tử Vi Hậu Chủ vang lên, vọng tới tai Hứa Ứng, lại như tới từ ngoài chín tầng trời, cực kỳ xa xôi.
Nam Tử Ngôn giơ hai tay ra đỡ lấy Hứa Ứng, Hứa Ứng lại cảm thấy hắn chỉ đỡ được thân thể mình, còn liên hệ mình đã trôi dạt tới tận phương trời nao.
Nam Tử Ngôn tiễn y xuống núi, mấy cô gái tới chào đón, thấy Hứa Ứng mặt mày trắng bệch, không còn sắc máu, ai nấy giật mình. Đám người ba chân bốn cẳng đưa y lên giường. Hứa Ứng như thi thể đổ gục lên chăn đệm, một khắc sau đã ngủ say sưa.