Hứa Ứng nghe vậy không khỏi ngưỡng mộ, lắc đầu nói: “Đáng tiếc ta ra đời muộn, không thể thấy vị Tiên Đế này.’
Y đổi giọng nói: “Liệu có khả năng này không, tất cả mọi chuyện không liên quan gì tới Hạo Thiên Đế, đây chỉ là ngẫu nhiên, tình cờ? Tính toán ta thì cũng thôi, dẫu sao ta cũng chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi, nhưng ai có thể tính toán được Đạo Tổ, Yêu Tổ? Ai có thể tính toán được Ai Đế bệ hạ mà không kinh động tới bệ hạ? Trên đời này tuyệt đối không có người thần cơ diệu toán như vậy.”
“Chưa chắc.”
Tử Vi Hậu Chủ đã hết ngại ngùng, suy tư nói: “Tính toán những người này, trông thì như không thể, nhưng bọn họ không lợi hại như ngươi tưởng tượng. Các vị Đạo Tổ Thái Thanh, Ngọc Hư đã rời khỏi vùng thiên địa này, thiên địa nguyên thần của bọn họ ở lại trấn thủ, thực lực của thiên địa nguyên thần không mấy cường đại. Yêu Tổ chết cũng không hàng, ta chỉ còn một luồng tàn hồn. Trong đó không có ai đặc biệt lợi hại, nếu là Hạo Thiên Đế, chắc chắn có thể tính toán được!”
Hứa Ứng cười nói: “Nhưng Hạo Thiên Đế không cần tốn công tốn sức, vận dụng một loạt thủ đoạn, thậm chí dùng sáu mươi vạn năm bố trí, cuối cùng để ta gọi động uyên Thái Nhất. Hạo Thiên Đế có thể tự gọi ra động uyên Thái Nhất cơ mà?’
Y nói xong câu này, Tử Vi Hậu Chủ không còn lời nào để nói.
Một lúc lâu sau, Tử Vi Hậu Chủ lẩm bẩm: “Trùng hợp một lần thì cũng thôi, trùng hợp một loạt như vậy thì chắc chắn có vấn đề. Nhưng không phải Hạo Thiên Đế thì là ai kia chứ?”
Hứa Ứng nghe vậy trong lòng máy động, chẳng lẽ có người tính toán y thật?
“Nếu thật sự có người tính toán ta, nếu vậy chắc chắn người này sẽ để lại dấu vết. Dấu vết để lại này chính là pháp môn cảm ngộ thập động thiên.” Hứa Ứng thầm nghĩ.
Tử Vi Hậu Chủ đột nhiên cười nói: “Ngươi nói đúng, trên đời này không có ai thần toán như vậy, càng không ai có thể tính toán trẫm. Chắc đây chỉ là ngẫu nhiên, hiện thực còn ly kỳ hơn thế này nhiều.”
Sắc mặt hắn ôn hòa nói: “Bây giờ ngươi tu thành động uyên Thái Nhất, việc cần kíp mà chúng ta phải làm bây giờ chính là phá giải phong ấn Tiên đạo Tổ Đình Tử Vi.”
Hứa Ứng ngẩng đầu nhìn lên những phong ấn Tiên đạo trên bầu trời, nói: “Dựa vào đạo hạnh của ta hiện giờ, chỉ e còn chưa phá giải được...”
Y mới nói tới đây đột nhiên ngưng bặt lại, ánh mắt ngây dại.
Tử Vi Hậu Chủ nhìn vào gương mặt y, để ý thấy thần sắc của y, cười nói: “Thái Nhất Khai Ngộ của Hạo Thiên Đế có thể nói là căn cơ của rất nhiều đạo pháp, cho dù là Tiên giới bây giờ cũng có rất nhiều đạo pháp của đại nhân vật là thoát thai từ << Thái Nhất Khai Ngộ >>. Ngươi đã lĩnh ngộ được nội dung của Thái Nhất Khai Ngộ, đúng không?”
Hứa Ứng không biết có phải mình lĩnh ngộ được Thái Nhất Khai Ngộ mà hắn nói hay không, nhưng y nhìn phù văn phong ấn Tiên đạo trên bầu trời, đột nhiên cảm thấy hiểu được hàm nghĩa ẩn chứa trong phù văn này, không khó khăn như mình tưởng tượng.
Nhưng y chỉ nhận được nội dung Hạo Thiên Đế lĩnh ngộ từ Thúy Nham Thạch Khắc, mà bộ phận mà Hạo Thiên Đế lĩnh ngộ chỉ chưa đến một phần ba của Thúy Nham Thạch Khắc.
Hơn nữa Hạo Thiên Đế chỉ lĩnh ngộ được phần nội dung dễ dàng nhất trên Thúy Nham Thạch Khắc, những phần chưa lĩnh ngộ được có lẽ còn cao thâm hơn.
Hứa Ứng khôi phục bình tĩnh, cất bước nghênh tiếp phù văn phong ấn thứ nhất trên đế lăng phong ấn Hậu chủ.
Tử Vi Hậu Chủ lùi lại phía sau, Nam Tử Ngôn vội vàng đi theo hắn. Hai người nhanh chóng xuống dưới chân núi Càn Sơn.
Nam Tử Ngôn nói: “ Hứa công tử có thể phá giải những phong ấn Tiên đạo này không?”
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Không biết.”
Nam Tử Ngôn ngây người.
Tử Vi Hậu Chủ nhìn về phía Càn Sơn, nói: “Nhưng hắn là hi vọng còn sót lại của ta. Ta chỉ có thể gửi gắm hi vọng trên người hắn, mong chờ hắn sẽ thành công!”
Thân hình Hứa Ứng dừng lại trước phù văn phong ấn thứ nhất, đứng yên bất động.
Nam Tử Ngôn dốc hết dũng khí ra nói: “Bệ hạ vừa nói không ai có thể tính toán biến hóa, đệ tử thấy lời này không ổn. Nếu không ai có thể tính toán Ngài , Ngài đã không chết...”
Tử Vi Hậu Chủ toàn thân tử khí lẫm liệt, ánh mắt nghiêm nghị nhìn hắn.
Nam Tử Ngôn vội vàng cúi đầu: “Đệ tử biết tội.”
Tử Vi Hậu Chủ hừ một tiếng, phất tay áo nói: “Thôi, trẫm tha cho ngươi vô tội. Ngươi nói đúng, hoàn toàn đúng, có người có thể tính toán trẫm, cũng đúng là có thể có bố cục, bỏ thời gian mấy vạn năm, thậm chí không tiếc tính toán mấy lão già Tổ Đình, mượn tay bọn họ, tái hiện động uyên Thái Nhất trên người Hứa Ứng.”
Nam Tử Ngôn trong lòng nghiêm nghị.
Tử Vi Hậu Chủ thản nhiên nói: “Một chuyện trùng hợp thì gọi là trùng hợp, hai chuyện trùng hợp thì gọi là may mắn, ba chuyện trùng hợp thì là tất nhiên. Trên người Hứa Ứng đã có tới không dưới mười chuyện trùng hợp, chắc chắn có người muốn lợi dụng hắn, muốn tìm ra động uyên Thái Nhất, chiếm làm của riêng.’