Hứa Ứng dò hỏi: "Gốc đạo thụ kia có lai lịch ra sao? Rốt cuộc là thần thụ trời sinh, hay là đạo thụ của Địa Tiên Chi Tổ?"
Thần Bà lắc đầu: "Ta cũng không biết."
Hứa Ứng cười nói: "Ngươi tính toán thử xem."
"Tính không ra."
Hứa Ứng nghe vậy thì hít sâu một hơi, mở to hai mắt, la lên thất thanh: "Thần Bà, ngươi đã từng nói ngươi tính không ra Chí Tôn, chẳng lẽ gốc đạo thụ này...."
Thần Bà thở dài, nói: "Ta cũng không biết nó có phải là tồn tại giống như Chí Tôn hay không, nhưng vẫn tính không ra tung tích của nó. Đúng, có người gọi nó là Nhân Sâm Quả Thụ, nói là nếu có thể ăn đạo quả trên đó sẽ có thể lập tức trở thành Đại La Kim Tiên!"
Cô có phần tiếc nuối, nếu có thể tính ra tung tích của gốc đạo thụ này thì nàng đã sớm đi cướp lấy nó, bây giờ cũng không cần trốn ở nơi như Bồng Lai Doanh Châu này.
Thần toán cũng có chỗ lực bất tòng tâm.
"Còn có một tin đồn khác, nói rằng năm đó Địa Tiên Chi Tổ cũng có một động uyên, bị hắn giấu đi trước khi đi, có khả năng nó đang ở ngay bên trong tòa Ngũ Trang quan này."
Thần Bà nói, "Đám người Đế Quân, Thiên Tôn mong chờ Tam Giới triều tịch như vậy, cũng là hi vọng mượn biến hóa trong Tam Giới triều tịch để tìm được nhiều bảo vật hơn, trợ giúp bản thân đột phá cảnh giới."
Trong lúc nói chuyện, đế liễn của Hứa Ứng đã chạy đến bên ngoài Ngũ Trang quan. Hứa Ứng nhìn về phía Ngũ Trang quan kia, nhưng thấy nơi này giống như hoàn toàn ẩn mình trong thiên địa hư ảo, luôn có một loại cảm giác không chân thật.
Tòa miếu thờ này cực kỳ cũ kỹ, thềm đá bám đầy rêu xanh, có nhiều chỗ bị mài đến sáng bóng, bậc cửa miếu rất cao, cửa vào tàn tạ.
Trong miếu thờ có thanh khí mênh mông, gốc Nhân Sâm Quả Thụ kia đứng sừng sững ở hậu viện miếu thờ, phát ra từng đạo quang mang cực kỳ chói mắt.
Miếu thờ này nhìn có vẻ không sâu, nhưng vừa rồi có nhiều cao thủ như vậy tiến vào bên trong, nhưng đều giống như trâu đất xuống biển, không thấy tăm hơi, có thể thấy được bên trong nơi đây có càn khôn.
Lúc này ngoài miếu có rất nhiều tiên nhân, bọn họ ý đồ xuyên qua cửa miếu để tiến vào bên trong. Nhưng mà phần lớn người đều bị vây ở ngoài miếu.
"Bậc cửa của Địa Tiên Chi Tổ không phải cao bình thường, mà là lạch trời!" Có tiên nhân kêu lên, "Lạch trời làm sao bay qua được chứ?"
Lúc này có một Tiên Vương cười lạnh nói: "Cái này sao lại là bậc cửa được? Đây là nhập đạo chi cơ, không có nền tảng nhập đạo, há có thể vào xem?"
Tiên Vương kia phi thân tiến vào bên trong Ngũ Trang quan, thân hình biến mất.
Những tiên nhân khác nhao nhao bay tới, đã thấy bậc cửa kia càng ngày càng cao, sừng sững trong thiên địa, trên thì cao đến vô tận, dưới thì cùng nối liền với cõi âm, căn bản không có cách tiến vào trong cửa, từng người không khỏi mặt ủ mày chau.
Hứa Ứng cưỡi đế liễn mà đến, đế liễn vừa đến gần, đã thấy bậc cửa càng ngày càng thấp, dễ dàng đi vào trong quan.
Trong Ngũ Trang quan kia có năm tòa tiên sơn đứng sừng sững ở giữa thiên địa, suối phun thác chảy, nguy nga tráng lệ, lại có Thiên Hà từ trên trời trút xuống, xuyên qua năm tòa tiên sơn.
Hứa Ứng ngửa đầu nhìn lại, nhưng thấy ở phía xa một tòa thiên địa huyền quan đứng ở đằng sau Ngũ Nhạc tiên sơn.
"Ngũ Trang quan này phải gọi Ngũ Tạng quan mới đúng."
Hứa Ứng kinh nghi bất định, hắn đi vào Ngũ Trang quan, giống như đi vào trong vực Hi Di, năm tòa tiên sơn, đối ứng với Ngũ Nhạc!
Hứa Ứng dò xét năm tòa tiên sơn này, quan sát xu thế của tiên sơn, trong lòng kinh ngạc vạn phần.
"Chẳng trách lại gọi là Địa Tiên Chi Tổ, năm tòa tiên sơn này đối ứng với ngũ tạng trong cơ thể người, khu vực Hi Di trong thân thể con người có Ngũ Nhạc đối ứng với ngũ tạng, nhưng Ngũ Nhạc trong khu vực Hi Di là núi chứ không phải nội tạng, cho nên ngũ tạng phải bỏ đi chữ Nguyệt, hóa thành Ngũ Trang."
Hứa Ứng vừa dò xét vừa nói, "Chữ Quan này, chỉ sợ cũng không phải chỉ đạo quán, mà còn có nghĩa là quan sát, là nội quan. Ngũ Trang quan, chính là nội quan ngũ tạng lục phủ. Địa Tiên Chi Tổ là người thứ nhất phát hiện ra khu vực Hi Di trong nội quan, phát hiện Ngũ Nhạc tiên sơn, mở ra con đường tu hành, cho nên mới được tôn là Địa Tiên Chi Tổ."
Tên Ngũ Trang quan này đầy ẩn ý.
Hứa Ứng nhìn về hướng ban đầu, bậc cửa của Ngũ Trang quan chính là đạo cơ của một người. Đạo hạnh càng cao, bậc cửa càng thấp, đạo hạnh càng thấp, bậc cửa càng cao, cho nên mới sẽ có vô số tiên nhân bị ngăn cản ở ngoài Ngũ Trang quan, không cách nào tiến vào.
Nhưng người có thể đi vào cũng có rất nhiều, có vài tiên nhân là dựa vào đạo hạnh xông tới, nhưng phần nhiều đều là được cao thủ dùng bảo vật như động uyên đưa vào nơi đây.