Hứa Ứng kiểm tra vết thương, nói: “Trái tim ngươi bị pháp bảo gì đó xuyên thủng, đây cũng là vết thương trí mạng!’
Tử Vi Hậu Chủ cười nói: “Nguyên nhân cái chết của ta cũng không phải vì bị pháp bảo xuyên ngực mà là mất máu quá nhiều, không phải bị người ta giết chết. Bọn họ nói ta thoái vị xong là thọ tận chết già, chết vì đầu óc thiếu máu, hôn mê, tim kiệt quệ, không phải bị người khác giết chết.”
Hứa Ứng nháy mắt mấy cái: “Bọn họ nói vậy à?”
Tử Vi Hậu Chủ cũng nháy mắt mấy cái, cười nói: “Bọn họ nói vậy đấy.”
Hứa Ứng cười nói: “Chuyện này thật quá vô lý.”
Tử Vi Hậu Chủ thở dài nói: “Hiện thực còn không hợp lẽ thường hơn nữa.”
Hắn đột nhiên hóa thành một vũng nước, một luồng tinh hồn giấu trong tranh bay ra, rơi vào thi thể trong quan tài.
Trong đế quan đột nhiên có khí tức thâm thúy như vực sâu rung chuyển, khôi phục, bùa chú dán trên quan tài trực tiếp vỡ nát!
Xiềng xích khóa đế quan cũng bị đạo lực từ trong đế quan rung chuyển đè ép, đứt thành từng khúc!
Thi thể của Tử Vi Hậu Chủ chậm rãi bay lên khỏi đế quan, đế quan hoa lệ không gì sánh được dưới áp lực của hắn, đột nhiên như bị vật nặng vô hình đè xuống, các loại phong ấn trên đó đùng đùng sụp đổ!
Hứa Ứng đã tránh sang một bên, thấy vậy thần than đáng tiếc: “Không kịp cất quan tài này đi.”
Trên thi thể Tử Vi Hậu Chủ, đạo tượng nhanh chóng khép lại, đại đạo dị chủng trong đó trực tiếp bị xóa bỏ!
Trong cơ thể của hắn, đại đạo bốc lên hừng hực như lửa, hào quang lấp lóe bay lên bầu trời, nối liền vào hư không, va chạm với ngoại giới. Đó là đại đạo trong thời dại cổ xưa, đại đạo của Tử Vi Tiên Đình, là khâu mấu chốt nhất mà Tổ Đình còn thiếu!
Bây giờ đại đạo này khôi phục, lập tức nối liền với Tổ Đình bên ngoài, lập tức thiên nam địa bắc của Tổ Đình, cho dù là nơi nào đi nữa, kể cả Tổ Đình Tử Vi hay Tổ Đình Thiên Đạo, Tổ Đình Yêu Tộc, giờ phút này các tu sĩ đều cảm ứng được thiên nhân hóa sinh, vạn vật tỏa ra sinh cơ bừng bừng!
Đó là Tổ Đình Thiên Đạo, Thiên đạo của tất cả luyện khí sĩ, thời không này đã khôi phục!
“Hứa ái khanh, ngươi chờ một lát! Trẫm vào mộ lấy chí bảo Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản!”
Tử Vi Hậu Chủ chậm rãi hạ xuống, đi sâu vào đế lăng, thân thể đi tới đâu là phù văn Chí Tôn xung quanh ầm ầm nổ tung, trực tiếp bị phá hủy!
Hứa Ứng biến sắc, vội vàng nói với Nam Tử Ngôn: “Nam huynh đệ, ta còn có việc phải tới Đâu Suất thiên một chuyến. Cáo từ!”
Y phi thân bỏ đi, Nam Tử Ngôn vội vàng ngăn y lại, cười nói: “Hứa Thiên Tôn, bệ hạ còn định giúp ngươi che giấu kẻ tính toán ngươi, không cần bỏ đi vội.”
Hứa Ứng đang do dự, đúng lúc này trong đế lăng của Ai Đế vang lên tiếng gầm tức giận. Đột nhiên đế lăng nổ tung, Tử Vi Hậu Chủ bay lên tận trời, cười lạnh nói: “Lũ khốn kiếp này, quả nhiên lấy cả Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản của trẫm!”
Hứa Ứng nói: “Bệ hạ, nếu không cần thì thôi đừng tìm...”
“Không cần lo lắng, bảo vật đó đã được ta tế luyện qua, lửa đèn là tâm thần của ta, không ai đoạt được.”
Tử Vi Hậu Chủ nói: “Cho dù bảo vật này có ở Tiên Đình, có giấu trong Đại La Thiên cũng đừng hòng giấu giếm được cảm ứng của ta. Đợi ta thu hồi bảo vật này. Các ngươi để ý bốn phía sẽ thấy Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản của ta tỏa ra ánh đèn!”
Nói xong hắn phát động tâm thần, tế luyện Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản.
Nam Tử Ngôn hết nhìn đông tới nhìn tây, quan sát hư không bốn phía, không thấy có ánh đèn ở đâu.
Tử Vi Hậu Chủ cũng nhìn xung quanh.
Đột nhiên bên cạnh bọn họ, Hứa Ứng dần dần sáng lên, trong khu vực Hi Di có một cây đèn chiếu rọi ra ngoài người y.
Tử Vi Hậu Chủ và Nam Tử Ngôn đồng thời nhìn sang Hứa Ứng, cùng lúc đó những sư tỷ sư muội xinh đẹp kia cũng dồn dập quay sang Hứa Ứng.
Đám người sắc mặt kỳ quái, đứng xa xa cũng thấy trong người Hứa Ứng có ngọn đèn sáng lên.
Ngọn đèn đó có hình dạng rất kỳ lạ, bệ bằng đồng xanh, có Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ phân bổ trên bệ, chính giữa lại điêu khắc thành hình rễ cây giao nhau.
Trên bệ đồng xanh là một gốc Lưu Kim Phù Tang thụ, có chín cành cây, thân cây uốn lượn, trên đỉnh có một cái đèn lưu ly, chín ngọn đèn tỏa ra ánh sáng yếu ớt.
Ánh đèn tuy không quá sáng, nhưng thân thể của Hứa Ứng bị nó chiếu rọi, cứ như không còn tồn tại.
Đây chính là Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản, bảo vật luyện thành trong Đại La Diệu Cảnh, giờ gọi là pháp bảo Chí Tôn!
Hứa Ứng nghênh tiếp ánh mắt mọi người, mặt không đổi sắc, cũng cúi đầu nhìn về phía thân thể mình, nhìn thấy Thái Thương Động Chân Lưu Ly trản, không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.